|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
chẳng phải ông đó nói có con nhưng chúng vẫn còn nhỏ sao? hay mình nghe nhầm? chắc vậy nhưng hắn vẫn cảm thấy ở Tuấn có điều gì đó rất lạ…
- Chào cậu.- hắn nói đưa bàn tay ra phía trước.
- Chào anh- nói rồi Tuấn bắt tay hắn.- chắc anh là người quan trọng mà Hải Linh đã nói tới.
Hắn quay sang nhìn nó mặt nó giờ đã đỏ bừng như trái gấc chín hắn đã hiểu Tuấn nói gì \” người quan trọng \” cụm từ đó làm hắn hạnh phúc lắm thì ra nó yêu hắn nhiều đến thế hắn phì cười trước cái thái độ ngượng ngùng của nó.
- Đúng vậy và cô ấy cũng là người quan trọng nhất của tôi.- hắn cầm lầy tay nói như để chắc chắn hơn cho câu nói này.
Tuấn cảm thấy không vui trước hành động này của hắn trông hai người thật hạnh phúc và điều này làm cậu đau. Tuấn không thể chịu đựng thêm được phút giây nào nữa liền lên tiếng cáo từ.
Về đến nhà Tuấn đến phòng làm việc chào mẹ, bước tới cửa phòng đã nghe thấy tức giận của mẹ.
- Sao lại có thể như thế? có chuyện nhầm lẫn nào không vậy?- bà la lên.
- Thưa tổng giám đốc đó là sự thật tổng giám đốc công ty Dream Away là cậu chủ Vương Nhất Bảo. Hơn nữa…
- Hơn nữa làm sao?
- Mọi kế hoạch của công ty đó đều nhằm lật đổ công ty của chúng ta.
- Cậu nói láo. Nhất Bảo nó là con tôi nó không thể đối xử với tôi như thế được.- bà ta vô cùng sốc trước cái tin này.
Tuấn cũng chẳng khác gì bà ấy cậu bấu chặt lấy núm cửa để lấy thăng bằng nói thật từ nhỏ đến giờ cậu chưa một lần nào nói chuyện với anh trai cùng mẹ khác cha của mình ( Nhất Bảo ) nhưng qua những lần nói chuyện với mẹ cậu thấy đó là một người tốt và mẹ cậu rất yêu quý đứa con trai đó. Nên đâm ra cậu cũng thấy có thiện cảm với Nhất Bảo, Bảo là một người con trai có tài nhưng cậu là một người trầm tình mẹ Tuấn nói vậy. Nhưng sao giờ đây lại có cái tin Nhất Bảo muốn lật đổ công ty của mẹ chứ? Đang mải suy nghĩ Tuấn bị tiếng kêu của ông Kha kéo về thực tại.
- Giám đốc, giám đốc bà tỉnh lại đi.
Tuấn chạy vào mẹ cậu đang ngất bệnh tim tái phát cậu tìm thuốc may mà vẫn còn Tuấn đỡ lấy người bà ấy cho bà ấy uống thuốc. Vẫn liều thuốc ấy nhưng vẫn không thấy mẹ cậu đỡ hơn chút nào khiến cậu rất sợ. Ông bác sĩ tại gia khám nhưng cũng chỉ cho mẹ Tuấn uống loại thuốc giảm đau tạm thời tình hình này để lâu sẽ nguy hiểm đến tính mạng. 15 phút sau bà ấy được đưa tới bệnh viện trong tình trạng khẩn cấp. Những nỗi sợ hãi của 8 năm trước lại ập về Tuấn chỉ biết ngồi ngoài chờ đợi và cầu nguyện cho mẹ cậu không sao.
……………
Cuối cùng đèn cấp cứu cũng đã tắt đồng nghĩa với việc ca cấp cứu của mẹ cậu đã xong ông bác sĩ vẻ mặt mệt mỏi bước ra, vừa thấy ông ấy Tuấn và ông Kha chạy lại.
- Bác sĩ sao rồi? mẹ tôi thế nào rồi.
- Bà ấy đã qua cơn nguy kịch bệnh của bà ấy đang tiến triển theo chiều hướng xấu. Mà người nhà nên biết một điều rằng không để bà ấy chịu áp lực hay bất cứ cú shock nào nếu còn để như vậy nữa tôi sợ bà ấy khó có thể giữ được tính mạng đâu.
- Dạ cảm ơn ông.- Tuấn nói vẻ mặt thất thần.
………..:: Sáng hôm sau ::…………
Tuấn và ông Kha cả đêm ở đây lo cho mẹ cậu, bà ấy đã tỉnh. Tuấn mừng rỡ chạy lại.
- Mẹ, mẹ tỉnh lại rồi.
Bà ấy cười hiền xoa đầu cậu con trai.
- Giám đốc bà làm tôi và cậu chủ lo quá.
- Cảm ơn cậu đã quan tâm. Tôi ổn rồi.- bà ấy trấn an.
Ngồi đó nói chuyện một lúc ông Kha xin phép về công ty. Tuấn cả đêm qua mải lo cho mẹ nên quên không hỏi ông Kha về sự việc tối qua. Cậu muốn biết rõ đầu đuôi sự việc thế nào nên chạy theo gọi ông ấy lại.
- Bác Kha.
- Có chuyện gì vậy thiếu gia?- ông ấy quay người hỏi.
- Đã có chuyện gì xảy ra vậy?
- Dạ…không có gì đâu ạ.
- Không có mà khiến bệnh tim của mẹ tôi tái phát thế à? ông mau nói đi hoặc là nói hoặc ngay ngày mai cái chức phó tổng giám đốc của ông bị chuyển nhượng.- Tuấn nghiêm mặt nói.
- Dạ thiếu gia cậu bình tĩnh. Tôi…tôi…
- Nói!
- Như cậu cũng đã biết công ty nhà ta đang ở tình trạng rất khó khăn nếu để lâu sẽ dẫn đến việc phá sản…
- Điều đó tôi biết cái tôi hỏi là nguyên nhân và ai đã làm chuyện này kia.
- Dạ hiện nay công ty Dream Away là một công ty mới ra mắt chưa được bao lâu nhưng lượng khách hàng cũng như các nhà đầu tư lớn đều được công ty này kí hợp đồng. Người đứng đầu không ai khác chính là Vương Nhất Bảo anh trai của cậu, nhưng theo tình hình nhận thấy thì mọi hoạt động của công ty này đều với mục đích muốn lật đổ công ty của mẹ cậu.- nói đến đây giọng ông ta trầm xuống.
- Thôi được rồi ông về đi.
- Dạ chào cậu chủ.Hotgirl ? Không ! Tôi Không Muốn Làm Hotgirl – Phần 10
Vậy những gì mình nghe thấy là thật sao anh ấy lại đối xử với mẹ như vậy chứ? thật quá đáng. Nhất Bảo chính anh đã làm sụp đổ cái hình tượng tốt đẹp của anh trong tôi anh đừng trách tôi ác. Hải Linh tôi sẽ giành lại em từ tay hắn.\”- Tuấn tự hứa với lòng mình..
Như bao người con khác Tuấn cũng là người có hiếu cậu yêu mẹ mình không muốn bà phải chịu bất cứ một đau khổ nào.
8 năm trước mẹ cậu đã sút nữa rời xa cái thế giới này vì cái căn bệnh tim quái ác. Bà bị bệnh tim nặng nói đúng hơn là bệnh tim bẩm sinh ông bác sĩ nói thế. Nhưng trong cái ngày đau khổ ấy thì có một phép màu hiện ra bà ấy đã qua cơn nguy kịch, mấy năm gần đây bệnh của mẹ cậu đã không còn tái phát nhưng hôm nay vì hắn mà sút một lần nữa cậu mất mẹ và cậu không cho bất cứ ai làm hại đến mẹ mình và hắn cũng không ngoại lệ. Cậu đã nghĩ đến ngay việc trả thù cho mẹ khi bệnh tim của bà tái phát, nhưng cậu không tài giỏi như hắn cậu chỉ biết sơ qua cái gọi là quản trị kinh doanh nhưng điều đó không thể nào thắng lại hắn. Cậu biết hắn yêu Hải Linh lắm nên chỉ còn cách cuối cùng đó là giành tình yêu của hắn phải khiến hắn đau khổ rồi chẳng mấy chốc cái công ty hắn quản lí sẽ sụp đổ.
* * * Một điều trùng hợp là bệnh viện mẹ Tuấn đang chữa trị cũng là bệnh viện mẹ nó đang nằm. Vừa nói chuyện với ông Kha xong định quay lại phòng bệnh thì đúng lúc đó nó cũng vừa mua đồ ăn sáng cho mẹ nó về. Nhìn thấy Tuấn nó gọi cậu:
- Tuấn có phải cậu không?
Tuấn quay lưng lại thấy nó cậu hơi ngạc nhiên nhưng nhớ ra đây cũng là bệnh viện mẹ Hải Linh nằm.
\” Chết rồi mình sơ suất quá!\”- Tuấn tự trách mình.
Cậu nở một nụ cười chào nó:
- Chào buổi sáng hihi.
- Sao cậu lại ở đây?
- À…mẹ mình ốm đang nằm viện.
- Ồ vậy hả ơ nhưng sao…
- Sao thế?
- Mình nói chuyện này cậu đừng giận nhá.
- Ừ cậu nói đi.
- À lần trước khi có gặp bố cậu cảm ơn ông ấy nói mẹ cậu đã mất lâu rồi mà sao giờ lại…
\” Lại còn có chuyện này nữa sao? bực mình thật sáng ra đã gặp rắc rối rồi.\”- Tuấn nghĩ.
- Cậu sao thế? mình xin lỗi mình chỉ hỏi vậy thôi.
- À không có gì đâu mẹ mình đã mất rồi bố mình đã tái hôn.- Tuấn cố nở nụ cười gượng gạo.
- Vậy hả hihi vậy mẹ cậu sao rồi?
- Bà ấy ổn rồi.
- Vậy hả chút nữa mình sẽ qua thăm hihi.
- Thôi không cần đâu…
- Sao vậy?
- À tính cách mẹ mình không như người khác bà ấy không quen gặp người lạ bao giờ nên chuyện này mình nghĩ là không được rồi. Xin lỗi cậu nhá.
- Ừ không sao đâu. Mà mẹ cậu bị sao thế?
- Bà ấy chỉ cảm nhẹ thôi. À cậu mua đồ ăn sáng cho mẹ hả?- Tuấn nhìn thấy tay nó cầm cặp lồng cháo hỏi.
- Ừ hihi thôi để lúc khác nói chuyện đến giờ mình cho mẹ ăn rồi còn cho bà uống thuốc nữa.
- Ừ mình cũng phải về lo cho mẹ đây chào nhá.
- Chào.
Nói rồi nó và Tuấn mỗi người một hướng quay về phòng bệnh.
* Trường đại học *
- Trang cậu thông minh hơn tụi này thử nói xem đứa hại Hải Linh là ai.- Quỳnh Anh quay sang hỏi Trang.
- Trời tôi có phải thánh đâu mà biết được.
- Trời ơi là trời đứa nào hại nó thì mau ra đây cứ đợi đến lúc ta tìm ra thì mi đừng có trách ta ác.- Quỳnh hét lên khiến tụi nó phải bịt tai lại với cái công suất của nó bây giờ không bịt lại thì cái màng nhĩ sẽ thủng một cách \” tội nghiệp.\”
- Haizzz cũng đã 2 ngày rồi mà chẳng có tin tức gì cả. Không biết bao giờ Hải Linh nó mới đi học lại được đây mình thấy thương con nhỏ quá.- Mai Thùy nói.
- Ừ đứa nào độc ác hại nó vậy chứ đúng là đồ không có trái tim mà.- Mạnh Quân bất bình nói.
- Vậy giờ sao đây. Trước hết phải thuyết phục thầy hiệu trưởng cho Hải Linh đi học lại đã còn chuyện tìm ra ai đã hại nó thì tính sau.- Kiều Trang nói.
- Nhưng với khả năng của tụi mình liệu thầy có đồng ý không?- Quỳnh Anh hỏi.
- Hơn nữa các phụ huynh không muốn Hải Linh quay lại trường thử hỏi sinh viên trong trường có ai chịu đứng ra giúp nó không?- Mai Thùy nói.
- À hay là mình gọi cho Hoàng Anh biết đâu anh ý giúp được thì sao?- Quỳnh Anh nói mắt sáng lên.
- Thôi đi bà con nhỏ mà biết được chuyện này nó không để yên đâu.- Mạnh Quân gạt phăng.
- Vậy giờ làm sao đây cách này không được cách kia cũng chẳng xong haizzz.- Quỳnh Anh than vãn.
- Mình có thể giúp mấy bạn.- giọng của một thanh niên trẻ.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




