watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5276 Lượt

nhó:

_Đau quá…!! đôi mắt trở nên rưng rưng. Hải Minh vội vàng bước đến cạnh Đan nhìn cô lo lắng:

_Có sao không hả??

Đan dùng cánh tay còn lại ôm lấy cái tay đang đau của mình:

_Sao đầy trời rồi đây nè!!

Hải Minh nhoẽn miệng cười:

_Còn giỡn được thì chắc không sao rồi!! nói rồi anh ngả người ra tựa lưng vào ghế. Như sực nhớ ra Hải Minh ngồi bật dậy:

_Này nhóc, em ăn gì chưa vậy??

Đan thở hắt ra rồi lắc đầu. Hải Minh lo lắng hỏi lại:

_Từ sáng tới giờ chưa ăn gì??

Đan nhìn Hải Minh rồi gật đầu. Bất chợt Hải Minh cốc vào trán Đan khiến cô nhăn lại vì đau:

_Con bé này, tính tuyệt thực à??

Đan vội lắc đầu nguầy nguậy:

_Không phải!!

Hải Minh tò mò hỏi:

_Chứ tại sao?

Đan hít một hơi thật sâu. Cô cúi gầm mặt xuống nhìn đăm đăm vào đôi chân mình có lẽ vì cô đang thật sự cảm thấy ngượng ngùng khi nhắc đến kẻ cô sắp sửa nói tới. Đan khẽ nói:

_Hôm nay anh ấy không đến!!

Hải Minh tròn mắt:

_Ai cơ..?? Thạc Hy à??

Vẫn không ngước mặt lên nhìn Hải Minh, cô nhẹ gật đầu. Mặt cô bắt đầu đỏ ửng lên. Hải Minh vỗ nhè nhẹ vào đầu Đan dịu dàng hỏi:

_Hình như em đang mong chờ Thạc Hy phải không??

Đan ngước mắt lên nhìn Hải Minh rồi lại cúi xuống nhìn chân mình:

_Em rất muốn gặp anh ấy!!

Hải Minh đặt hai tay lên vai Đan rồi xoay cô lại nhìn đối diện anh khiến cô phải ngước đôi mắt ươn ướt lên nhìn anh. Hải Minh nói thật chậm:

_Nhìn vào mắt anh và nói cho anh biết, em yêu Thạc Hy??

Đôi mắt ươn ướt vụt sáng lên nhìn Hải Minh trân trân cô lúng túng:

_Anh nói gì vậy??

Hải Minh nhẹ nhàng nhắc:

_Trả lời anh đi!!

Đan ngập ngừng vài giây rồi đáp:

_Chỉ là thấy rất nhớ, rất muốn gặp và tim em dường như muốn nổ tung vì anh ấy đây này!!

Hải Minh dần buông lỏng tay ra khỏi bờ vai Đan anh phá lên cười sằng sặc:

_Vậy là đúng rồi còn gì!!

Đan trừng mắt nhìn anh chàng:

_Này, anh muốn bị oánh đấy à??

Hải Minh vội xua tay phân bua:

_Không anh không muốn bị oánh đâu!!

Đan cười nham hiểm:

_Vậy thì mau đi mua đồ ăn cho em ăn đi!!

Hải Minh nháy mắt:

_OK, đợi anh đi mua nhé!! nói rồi Hải Minh đứng dậy bước đi.

Sau khi Hải Minh rời khỏi Đan lồm cồm bò xuống giường bệnh và bước đến cạnh cửa sổ. Mắt nhìn đăm đăm ra ngoài khoảng không vô định. Thấp thoáng dưới sân bệnh viện một dáng người cao đong đỏng quen thuộc. Đan căng mắt ra nhìn rồi vụt chạy đi. Cô phóng như bay xuống cầu thang vì đứng đợi thang máy sẽ rất lâu. Xuống được tới đất thì Đan cũng thấm mệt cô vừa chạy vừa thở hổn hển. Sắc mặt chuyển sang màu xanh mét vì vận động quá nhiều. Đứng giữa không gian cô vội nhìn quanh tìm kím dáng người quen thuộc ban nãy nhưng lại chẳng thấy đâu. Đan gọi to:

_Thạc Hy!!! một lát sau vẫn không nghe thấy cái chất giọng trầm khàn quen thuộc đáp lại. Mệt mỏi Đan ngồi thụp xuống đất. Đôi mắt cụp xuống như con mèo bị lạc.

“…….”

Hải Minh vừa mua xong cháo liền vội vàng quay trở lại phòng vì biết Đan có lẽ rất đói rồi nhưng về đến cửa phòng thì thấy cửa mở toang hoác. Kẻ chờ đợi ban nãy cũng biến đâu mất. Hải Minh vội đi xung quanh tìm kím. Anh lẩm bẩm:

_Con nhóc này, đi đâu vậy chứ??

Anh chạy dọc khắp các hành lang bệnh viện để tìm nhưng vẫn không thấy đâu. Chợt nhớ ra một người nên anh vội vàng bấm số gọi cho Thạc Hy. Chất giọng trầm khàn bên đầu dây bên kia vang lên:

_Có chuyện gì vậy?

Hải Minh vội hỏi:

_Đan có đi cùng cậu không??

_Không!! có chuyện gì à??

_Đan biến mất rồi!!

_Mau tìm đi!! đó là câu sau cùng Hải Minh nghe được trước khi Thạc Hy cúp máy. Theo sau đó là tiếng tút tút kéo dài. Hải Minh bực bội:

_Con người này không bao giờ biết chờ người khác nói à?? cất vội cái di động vô túi quần Hải Minh bắt đầu rong ruổi khắp nơi tìm Đan. Quẹt giọt mồ hôi trên trán anh chống hai tay xuống đầu gối và thở hổn hển:

_Con nhỏ này đi đâu vậy chứ?? nói rồi anh đứng thẳng lên rồi tiếp tục đưa mắt tìm kím thế nhưng vẫn không thấy đâu. Chạy được một quãng khá xa Hải Minh dừng lại giữa khuôn viên bệnh viện. Cái bóng người nhỏ nhắn đang ngồi co ro dưới sân trong màn sương dày đặc thật khiến người ta phải xót xa. Hải Minh vội bước nhanh đến cạnh Đan:

_Em sao vậy??

Đan ngước đôi mắt ươn ướt lúc này đã dần đỏ hoe lên nhìn Hải Minh:

_Lúc nãy em thấy Thạc Hy!!

Hải Minh sửng sốt:

_Thạc Hy làm gì mà ở đây??

_Em không biết, chỉ là em thấy rất giống anh ấy!!

Hải Minh ngồi xổm xuống đối diện Đan:

_Anh đưa em về phòng nhé??

Đáp lại Hải Minh Đan nhẹ gật đầu đồng ý. Lần đầu tiên cô thấy hụt hẫng ghê gớm như vậy. Cứ ngỡ như nhìn thấy nhưng rồi hóa ra lại là ảo giác do chính cô tự tưởng tượng ra. Đan lẳng lặng đứng lên rồi theo Hải Minh về phòng. Cả đêm hôm đó cô thao thức không ngủ được chỉ vì cái hình bóng quen thuộc đó cứ lởn vởn trong đầu khiến lòng cồn cào nỗi nhớ. Kẻ Cướp Tình Yêu – Chương 15
Lời thú tội ngọt ngào

Dường như cả đêm không ngủ vì trong lòng cứ bức bối không yên cho đến mãi gần sáng thì Đan mới dần chìm vào giấc ngủ. Cô ngủ thật say như một đứa trẻ đang ngon giấc khiến Quân không nỡ đánh thức mặc dù anh đã đến được một lúc khá lâu. Quân lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế cạnh đầu giường. Đôi mắt anh say sưa ngắm nhìn cái sinh vật đang say giấc ngủ. Bất chợt anh nhoẽn miệng cười. Nụ cười khiến khuôn mặt anh như tỏa nắng. Có lẽ đã rất

lâu rồi anh không cảm thấy thoải mái như bây giờ. Khẽ cúi xuống hôn nhẹ lên tóc Đan. Quân nào ngờ nụ hôn đó đã vô tình đánh thức Đan dậy. Cô tròn mắt nhìn anh khuôn mặt dần ửng hồng lên ngượng ngùng:

_Anh đến khi nào vậy??

Quân mỉm cười:

_Anh mới đến, em khỏe chưa??

Đan gượng ngồi dậy thì Quân vội ngăn:

_Em cứ nằm đi cho khỏe. Anh sắp đi rồi!!

Đan nhìn anh chàng khó hiểu. Không đáp lại ánh nhìn của Đan Quân nhẹ xoa đầu cô dịu dàng nói:

_Em ngủ tiếp đi, cháo anh để ở đây khi nào dậy thì ăn nhé, anh đi đây!! nói rồi Quân cúi xuống hôn nhẹ vào vầng trán Đan như lời chào tạm biệt rồi anh chàng bước vội đi. Khóe miệng nhếch lên thành nụ cười mà Đan không tài nào thấy được.

Sau khi cánh cửa phòng vừa khép lại. Đan ngồi bật dậy:

_Anh ta làm cái trò gì vậy?? Dám “kiss” mình những hai lần!! Đan giận đến nóng cả mặt. Cô lồm cồm ngồi dậy gói gém đồ đạc vào vali rồi bò vô nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân trước khi xuất viện.

“……”

Đan nheo mắt nhìn bầu trời trong xanh và cái mặt trời đang cố hết sức tỏa ánh sáng rực rỡ. Suốt ba ngày nằm ì trên giường thật khiến Đan cảm thấy mình bệnh ngày càng nặng hơn. Chợt cảm thấy nhớ ai kia da diết. Đan bắt vội một chiếc taxi vừa trờ tới để quay về nhà.

Ngồi trên xe mà trong lòng phấn khích vô cùng. Taxi vừa dừng lại là Đan chạy một mạch tới cửa thang máy đang chuẩn bị đóng lại. Đan vội đưa tay chụp lấy cánh cửa thang máy.

_Xin lỗi, đợi tui với!! nói rồi Đan mau chóng bước vào. Chàng thanh niên phục vụ nhìn Đan khẽ hỏi:

_Quý khách muốn lên tầng mấy??

_Cho tui lên tầng 7!! nghe Đan nói vậy nên anh chàng phục vụ đưa tay lên nhấn vào nút số 7 của thang máy.

Thang máy vừa mở cửa tới tầng 7 là Đan mau chóng bước ra ngay. Cô vội chạy dọc theo hành lang tới căn hộ của Thạc Hy. Nhìn cánh cửa đóng kín được khóa hờ hững thật khiến Đan phải hụt hẫng vô cùng.

_Anh ấy không có ở nhà!!Đan lẩm bẩm rồi tựa người vào bức tường đối diện. Đứng được một lúc thì cô nàng đành ngồi xổm xuống đất nhìn chằm chằm xuống cái viên gạch có những hoa văn mang hình thù kì quặc. Thời gian lặng lẽ trôi qua thế mà cái kẻ đó vẫn ngồi đợi một cách ngu xuẩn mặc cho những người đi ngang nhìn cô đầy thương cảm.

Giọng nói trầm khàn quen thuộc vang lên khiến Đan ngừng nhìn đăm đăm vào viên gạch và di chuyển ánh mắt ngước lên nhìn anh. Anh có vẻ khó chịu:

_Làm gì ở đây??

_Em chờ anh!!

Một bên mày Thạc Hy nhếch lên đôi chút giọng điệu vẫn giữ vẻ lạnh lùng như cứa vào tim kẻ còn lại:

_Chờ làm gì??

Đan có hơi bối rối. Cô lí nhí đáp:

_Tại em không thấy anh đến đã…!!

Đan chưa kịp nói hết câu thì Thạc Hy vội cắt ngang:

_Tui sẽ không đến nữa. Mau về đi, đừng làm phiền tui!! nói rồi anh quay lưng tra tấm thẻ vào ổ khóa cửa phòng bật mở. Anh mau chóng bước vào rồi đóng cửa lại. Mặc cho Đan vẫn ngồi đó nhìn theo ngạc nhiên xen lẫn ngỡ ngàng.

_Em chỉ định nói đã hai ngày anh không đến rồi còn gì!! nói rồi Đan lẳng lặng đứng dậy rồi bước đi. Vẻ mặt cô nào trở nên khó coi hơn bao giờ hết.

“_Cười cũng không được mà khóc cũng không xong vậy thì mình phải làm gì??” nói rồi Đan bước nhanh vào thang máy.

Nằm trên giường đôi mắt Đan mở to nhìn Đăm đăm lên cái trần nhà được sơn màu kem nhạt. Bất chợt điện thoại rung lên bài hát quen thuộc lại vang lên. Đan khẽ nhíu mày nhìn dòng tin nhắn đang hiện trên màn hình điện thoại. Là Hải Minh:

_Em xuất viện rồi à??

Đan uể oải nhắn lại:

_Uhm, em về rồi!!

Một lúc sau điện thoại lại rung lên:

_Sao không đợi anh chở về??

Đan dí dỏm:

_Không phải em đã tự về được rồi sao??

“…..”

Vừa xem xong tin nhắn của Đan Hải Minh mỉm cười rồi căn dặn:

_Thôi em nghỉ ngơi cho khỏe đi để ngày

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT