watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5272 Lượt

mai còn đi học nữa chứ!!

Nhìn tin nhắn Hải Minh Đan lẩm bẩm:

_Lại cái điệp khúc “cũ xì” trong phim rồi!! nói rồi cô ngả lăn ra giường. Kéo chăn lên trùm kín người. Khóe môi cong lên thành nụ cười:

_Em sẽ không dễ dàng từ bỏ anh đâu!!

Gió nhè nhẹ thổi qua man mát lướt qua da khiến Đan dần chìm vào giấc ngủ. Cô đang mơ những gì tốt đẹp nhất sẽ xuất hiện….

“….”

Đang ngủ ngon lành thì bài hát “i will be waiting for you” lại vang lên inh ỏi từ điện thoại. Đan với tay chộp lấy điện thoại. Giọng vẫn chưa hết say ngủ:

_A lô!!

Đầu dây bên kia nghe thấy tiếng Đan vội vàng nói:

_Tiểu thư, bây giờ cô về nhà được không??

Đan vội hỏi:

_Ở nhà có chuyện

gì à??

_Cậu hai vừa về. Trông cậu có vẻ giận dữ lắm, tôi sợ có chuyện không hay xảy ra!!

Đan vội nói:

_Tôi sẽ về ngay!! nói rồi Đan cúp máy, cô chạy thật nhanh ra lấy xe và phóng đi. Tay giữ chặt vô lăng, đôi mắt ươn ướt thường ngày vẫn luôn nhìn thẳng về phía trước song vẻ mặt có phần khá căng thẳng.

“…..”

Ngôi nhà của nhà họ Lâm vẫn bị bao trùm cái không khí lạnh lẽo xung quanh như mọi khi. Đan bước vội xuống xe và đi thẳng vào trong. Bà quản gia thấy Đan vội chạy đến.

_Anh ấy đâu??

_Dạ cậu hai đang ở trong phòng!!

_Uhm, tôi biết rồi!! nói rồi Đan bước nhanh đi theo cầu thang lên phòng Thiên Quốc. Đẩy mạnh cửa phòng bước vào Đan nhìn Thiên Quốc bằng ánh mắt không mấy thiện cảm. Thấy Đan Thiên Quốc mỉm cười:

_Chào hỏi anh có hơi thái quá đấy em gái!!

Đôi mày thanh mảnh của Đan khẽ nhíu lên nhìn kẻ đang ngồi trên chiếc ghế sofa màu nâu bóng:

_Anh về đây làm gì??

Thiên Quốc lại nở nụ cười:

_Tất nhiên là anh về thăm nhà rồi!!

Đan bước vào trong tay khẽ đẩy cho cánh cửa phòng khép lại rồi cô ngước đôi mắt ươn ướt nâu long lanh nhìn Thiên Quốc:

_Em xin anh đấy, đừng lún sâu thêm nữa được không??

Thiên Quốc đan hai tay vào nhau rồi nhìn Đan:

_Em có muốn biết vì sao mẹ lại tự tử không??

Đan khựng lại nhìn Thiên Quốc như kẻ đang chờ đợi những lời giải thích thích hợp cho tất cả. Thấy thái độ của Đan đã dần dịu lại Thiên Quốc đưa điếu thuốc lên miệng kéo một hơi dài rồi khóe miệng kia dần hé mở để làn khói trắng bạc thi nhau bay ra khỏi miệng:

_Nhìn thái độ kinh ngạc của em có vẻ như em chẳng biết chuyện gì đã xảy ra cả!!

Đan vẫn im bặt cô khẽ mím môi chăm chú nghe kẻ đối diện nói. Thiên Quốc chậm rãi nói:

_Anh không phải con ruột của ông ấy!!

Đôi mắt Đan bất chợt vụt sáng. Cô đang kinh ngạc:

_Anh không phải con của ba??

Thiên Quốc nhẹ gật đầu nói tiếp:

_Anh là con của mẹ và một người đàn ông dưới trướng của ông ta. Ngay khi biết được việc này ông ấy đã vô cùng tức giận cho người truy sát anh và cha mình. Mặc cho mẹ van xin khóc lóc nhưng ông ấy chẳng hề mềm lòng mà còn lồng lộn hơn. Biết không thể chống đỡ lại ông ta nên cha anh đành mang anh đi. Mẹ không thể đi cùng vì vẫn còn phải ở bên cạnh để chăm sóc cho em, Đan à. Suốt mấy năm trời tìm kím cuối cùng ông ta cũng đã tìm ra được nơi trú ẩn của anh. Con người độc ác đó đã ra tay sát hại cha anh trước mặt anh. Nếu như anh không mau trí trốn đi thì có lẽ giờ này anh đã không còn ở đây để kể lại cho em nghe rồi!!kể đến đây Thiên Quốc lại đưa điếu thuốc lên miệng kéo một hơi dài. Anh chậm rãi đứng dậy rảo bước quanh phòng.

_Khi vừa hay tin mẹ mất anh đã lập tức quay trở về đây nhưng vẫn không kịp nhìn mặt mẹ lần cuối!!

Đôi mắt Đan dần thấy cay hơn, cô vẫn đứng lặng im nghe Thiên Quốc kể. Bất chợt Thiên Quốc hỏi:

_Em có biết thời gian qua anh đã sống như thế nào không??

Đan lắc đầu khẽ nói:

_Em không biết!!

Thiên Quốc cay đắng nói:

_Thời gian qua anh sống không bằng con chó của Iric!!

Đan tròn mắt:

_Iric?? có phải là chủ tịch tập toàn Sasan??

Dường như giọng điệu Thiên Quốc bát đầu trở nên giận dữ, cơ mặt anh co giật và đanh lại khá gay gắt:

_Đúng, chính là ông ta!!

Lại đưa điếu thuốc lên miệng hút. Thiên Quốc chậm rãi rảo bước vòng quanh Đan miệng nhả ra làn khói bạc rồi nói tiếp:

_Lúc anh cùng đường ông ta đã nhận nuôi anh và từ đó anh dần trở thành tay phải của ông ấy!!

Đan dường như trở nên xúc động hơn, mắt cô dần cảm thấy cay cay nước mắt như muốn trực trào ra vì tình cảm dành cho anh trai mình. Nhưng sự cứng rắn trong cô lại không cho phép cô làm như thế.

_Mọi chuyện đã qua, anh hãy để cho nó qua đi có được không. Ông ấy dù sao cũng là ba em, em không muốn..!! giọng Đan như nghẹn lại cô đang cố sức van nài anh trai mình.

_Chính vì thế nên anh không muốn em xuất hiện ngay lúc này!! vừa nói dứt câu thì Thiên Quốc vội dùng tấm khăn bịt vào mũi Đan khiến cô chỉ vùng vẫy được trong giây lát rồi ngất lịm đi không hay biết gì nữa. Nhẹ nhàng bế Đan đặt lên giường Thiên Quốc khẽ nói:

_Anh xin lỗi em!

Thấy Đan dường như đã chìm vào giấc ngủ sâu Thiên Quốc quay bước đi. Trước khi đi anh còn không quên khép cửa phòng lại để không làm ồn Đan. Anh đi dọc theo cầu thang xuống phòng khách. Kẻ mà anh đang nôn nóng trả thù đang ngồi trên ghế sofa với dáng vẻ vô cùng ung dung tự tại. Cô gái ngồi bên cạnh thì trông có vẻ gì đó rất e dè sợ sệt còn đám người mặc áo đen đứng sau lưng trông có vẻ như sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào. Thấy Thiên Quốc bước đến ông Vương nhếch miệng cười:

_Ta rất vui vì cậu đã trở về!!

Thiên Quốc cũng nhếch miệng cười đáp lại giọng điệu cợt nhã nhưng không kém phần đe dọa:

_Chuẩn bị nhiều người như vậy, chắc ông cũng biết tôi đến đây để làm gì rồi phải không??

Cô gái nãy giờ vẫn im lặng quan sát Thiên Quốc ánh mắt có phần sợ sệt. Tất cả cặp mắt trong gian phòng đều đổ dồn về phía hai nhân vật đang trò chuyện. Đưa tay đẩy nhẹ gọng kính lên ông Vương nói:

_Vậy cậu nghĩ ta có nên để cho cậu bình yên ra khỏi đây không?? Ông Vương vừa nói dứt câu thì Thiên Quốc đã giơ khẩu súng chĩa thẳng vào kẻ ngồi trước mình. Đám người mặc áo đen cũng mau chóng chĩa mũi súng vào Thiên Quốc. Ông Vương bật cười nắc nẻ:

_Đã lâu không gặp cậu thay đổi khá nhiều đấy!!

Chân mày Thiên Quốc khẽ chau lại rồi lại giãn ra. Anh bình thản nói:

_Tất cả cũng vì ông thôi!!

Đoàng..đoàng….!!!!!

Hai phát súng nổ liên hồi khiến Đan giật mình tỉnh giấc. Cô đưa tay lên xoa nhẹ vùng trán mình rồi chợt nhớ ra Đan phóng xuống giường rồi lao như bay xuống cầu thang. Đan đảo mắt nhìn quanh phòng khách thì thấy ba cô vẫn bình an ông đang ngồi trên ghế với dáng vẻ ung dung như chưa có chuyện gì xảy ra. Đan dần chuyển ánh mắt sang bọn tùy tùng đang túm tụm lại quanh một kẻ nào đó đang nằm dưới nền gạch. Tim Đan bỗng đập mạnh liên hồi. Cô thầm nghĩ:

“_Không lẽ người nằm đó là Thiên Quốc?” Đan bước nhanh tới đẩy đám người mặc áo đen ra rồi hét lên:

_Tránh ra!!

Đan bàng hoàng nhìn cô gái đang nằm bất động trên sàn bê bết trên vũng máu. Kẻ mà Đan căm ghét, kẻ đã hủy hoại hạnh phúc của gia đình Đan, kẻ đã khiến mẹ cô phải rời xa cô mãi đang nằm trên vũng máu thoi thóp thở, vẻ mặt cô gái tái xanh đi có lẽ vì mất quá nhiều máu. Đan khẽ ngồi xuống tay cô run rẩy đưa đến gần mũi cô gái. Cảm thấy nhịp thở cô ta vẫn còn tuy rất yếu. Đan chợt nói:

_Cô ta còn sống!! Nói rồi cô quắc mắt nhìn tên áo đen đứng gần đó quát lên:

_Còn đứng đó làm gì?? Mau giúp tôi đưa cô ấy tới bệnh viện!!

_Không được đem đi!! Ông Vương nãy giờ ngồi im lặng nhìn Đan bây giờ chậm rãi đứng lên. Đan vội hỏi:

_Tại sao??

Ông Vương bình thản nói:

_Ta không cần nó nữa!! Nói rồi ông quay bước đi khỏi nhà đám người áo đen cũng mau chóng theo sau. Đan hét lên:

_Quản gia!! Quản gia!!

Bà Quản Gia lật đật chạy ra hốt hoảng lên khi thấy cô gái đang nằm bê bết trên vũng máu. Đan vội nói:

_Mau giúp tui đưa cô ấy ra xe, mau lên!!nói rồi hai người vội khiên cô gái ra xe. Cô gái vừa được đặt yên vị trên ghế thì Đan vội phóng ra ghế trước rồi rồ ga phóng đi.

“…..”

Thấy xe Đan dừng trước cửa bệnh viện vài cô nữ y tá tất tả chạy ra. Đan vội đẩy cửa xe và bước xuống:

_Mau cứu cô gái này, cô ta mất nhiều máu lắm!!

Đám y tá vội lấy băng ca ra chuyển cô gái vào phòng cấp cứu. Một cô y tá đến gần Đan lên tiếng hỏi:

_Cô là người thân của cô ấy à??

Hai chữ “người thân” phát ra từ miệng của cô y tá khiến Đan như sực tỉnh ngộ ra việc mình vừa làm. Đan quay sang nhìn cô y tá giọng lạnh lùng:

_Không phải!! nói rồi Đan leo lên xe phóng đi mặc cho cô y tá ngẩn người ra chẳng hiểu gì cả.

Đấm mạnh tay vào vô lăng Đan hét lên:

_Tại sao mình lại giúp cô ta??

Đan gục đầu xuống tay cầm lái miệng khẽ nói:

_Nhưng mình thật sự không thể bỏ mặc!!

Cái cảnh tượng của ngày kinh hoàng đó như chợt ùa về khiến lòng Đan thắt lại từng cơn. Nước mắt chực trào ra:

_Mẹ ơi, con xin lỗi!!

“……”

Đưa tay lên định nhấn vào cái chuông được sơn màu nâu hạt dẻ nhưng rồi Đan lại rụt tay lại ngập ngừng vài giây rồi nhắm mắt đánh liều ấn mạnh vào. Đôi mắt ươn ướt thường ngày như dán chặt vào cánh cửa. Cánh cửa bất chợt mở ra. Kẻ đứng bên trong khẽ nhướng một bên chân mày rậm lên nhìn Đan:

_Sao thế??

Đan khẽ bậm môi rồi ngước đôi mắt ướt lên nhìn anh:

_Em chỉ muốn nhìn thấy

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT