watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8211 Lượt

nhiên mà!. Lần này sếp quan tâm chúng ta đến vậy, mà cô không thấy sếp mình điển trai như minh tinh màn bạc à?”.

“Nhìn cái khua tay mà xem, trông rất đàn ông”.

Sau khi phân công nhiệm vụ với Đàm Áo cô vội lái xe đến nhà mẹ chồng lấy cơm, rồi tranh thủ tạt qua thăm bố mẹ đẻ. Bà Dĩnh và ông Thu vừa ra ngoài về, tối nào hai ông bà cũng có thói quen đi dạo bộ.

Hai chú cún An Tiểu Đóa nhờ trông hộ giờ đã mở mắt rồi, chúng chạy quanh căn phòng đơn sơ, bộ lông mềm mại, béo mũm mĩm. Xem ra chúng được hai ông bà chăm nom rất cẩn thận.

Cô thả chúng xuống đất để chúng chạy nhảy khắp nhà.

Bà Dĩnh bước vào nhà hỏi: “Thiếu Hàng đỡ chưa?”.

“Anh ấy đỡ nhiều rồi ạ. Mấy bữa nữa là được ra viện”. Cô đứng dậy, nhìn thẳng vào mặt mẹ: “Mẹ à, tại sao hồi ấy ba mẹ lại nói với mẹ chồng con là con lái xe? Tại sao ba mẹ không cho con biết Thiếu Hàng đã bị thương nặng?”.

“Hồi ấy người lái xe chính là con mà?” Bà Dĩnh nhấn mạnh từng từ: “Chỉ con mới có bằng lái xe, Hảo nó có bằng đâu mà lái”.

“Không có bằng lái xe thì không được lái xe à?”. Cô vặn lại.

“Mẹ tin con út, từ nhỏ nó đã biết giữ phép tắc, học hành giỏi giang, tính tình ngoan ngoãn”.

Cô cười nhạt: “Con không bao giờ tin chính mình lái xe lao xuống sông, con chịu đủ mọi tội lỗi đổ lên đầu rồi đấy”.

“Giờ nói có ích gì?” Bà Dĩnh gằn giọng nói: “Con đừng quên giờ con chính là Trì Gia Hảo!”.

“Mẹ khắc ba chữ Trì Gia Ưu lên bia mộ thì trong lòng mẹ cảm thấy Trì Gia Hảo vẫn còn sống hay sao? Chỉ vì con may mắn hơn nó, con không chết nên con phải sống thay nó à?”.

Bà Dĩnh nhăn mày: “Con đừng nói với mẹ bằng cái giọng ấy. Ba mẹ làm tất cả cũng chỉ vì con”.

“Vì con?” Cô không kiềm chế được nụ cười khẩy: “Năm năm rồi, con không hề có chút ký ức gì về vụ tai nạn ấy. Cố nhớ cũng vô ích. Ba mẹ đều nói là con bị mất trí nhớ, nhưng tại sao mọi thứ con đều nhớ hết sao mỗi vụ tai nạn này là không? Nhân lúc con chưa tỉnh táo ba mẹ đã biến con thành Trì Gia Hảo. Con sẽ tìm ra sự thực cho mẹ xem”.

“Sự thực gì hả?”. Bà Dĩnh tức giận chết đi được: “Đã là quá khứ rồi còn muốn tìm sự thực gì hả? Để con đóng giả em gái có gì phải ấm ức? Có danh tiếng, có công việc tốt. Cái gì không nói chứ nếu không phải là em gái con thì liệu con có thể sống được với Thiếu Hàng mấy năm nay không? Con còn điều gì chưa hài lòng hả? Sao con không sống yên phận đi cho ba mẹ được nhờ?”.

Gia Ưu chẳng khác gì bị một cái tát trời giáng, máu toàn thân bốc hết lên đầu, cô chẳng nhớ nổi mình đã ra khỏi nhà thế nào, toàn thân lạnh buốt. Cô lái xe đến bệnh viện, nhưng chẳng còn sức lực lê mình ra khỏi xe, nằm bò trên vô lăng, đôi mắt ướt nhòe.

Lúc này sao cô thấy mình cô đơn, lạc lõng quá đỗi. Trên thế giới này không ai quan tâm đến sự tồn tại của cô.

Cả chiều Thiếu Hàng không chợp mắt giây phút nào, anh mở điện thoại ra kiểm tra email, thấy có mấy thư khách hàng yêu cầu trả lời gấp. Hết cách, anh đành phải thay quần áo rồi lén ra quán net đối diện cổng bệnh viện. Anh ngồi lì ở đó giải quyết công việc quên bẵng cả thời gian. Mọi việc xong xuôi cũng đã hơn sáu giờ chiều, vội vàng đi về buồng bệnh. Trong lúc đợi thang máy ở tầng một anh gặp bác sĩ Quách, tay xách một chiếc phích nước trông quen quen, anh liền nhìn kỹ hơn.

Bác sĩ Quách nhìn thấy anh ăn mặc như vậy thấy là lạ: “Anh đi đâu về thế?”.

“Tôi có chút việc chạy ra ngoài”. Thiếu Hàng cười lấp liếm: “Chạy ra ngoài hơn nửa tiếng thôi mà”.

Bác sĩ Quách chẳng buồn quan tâm anh chạy ra ngoài bao lâu, tỏ vẻ khó chịu nói: “Sao anh không có chút tự giác nào của bệnh nhân thế nhỉ? Giờ anh cần nhất là nằm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng trên giường anh có biết không hả? Nếu không thuốc tốt đến đâu cũng chẳng có tác dụng gì!”.

“Vâng, vâng, tôi biết rồi”. Thiếu Hàng cúi đầu nhận lỗi.

Bác sĩ Quách vẫn nghiêm mặt nhét phích nước nóng vào tay anh: “Vợ anh nhờ chuyển cho anh đấy”.

Thiếu Hàng cầm lấy hỏi: “Cô ấy đâu rồi ạ?”.

“Lúc nãy tôi gặp ở bãi để xe. Cô ấy nói có việc nên không lên được”.

Thiếu Hàng cảm thấy như có việc gì gấp xảy ra, lập tức móc điện thoại ra gọi. Gọi hai lần liền mới thấy nhấc máy. Giọng mũi nghèn nghẹn, lòng anh hoảng hốt: “Em à, em đang ở đâu đấy?”.

“… Ở bên ngoài ạ, anh ăn rồi ngủ đi nhé. Đừng đợi em”.

“Em…”, Thiếu Hàng vừa cất lời điện thoại ngắt luôn.

Cửa thang máy mở ra, Quan Thiếu Hàng không để ý đến sự thúc giục của bác sĩ Quách, truy hỏi: “Vừa rồi anh gặp vợ tôi à? Anh có thấy cô ấy có điều gì không ổn không?”.

Bác sĩ Quách lưỡng lự: “Thấy mắt sưng đỏ, cô ấy nói bị cát bay vào mắt”.

Thiếu Hàng quay ngoắt người lại, lao nhanh về phía bãi đỗ xe. Chạy nhanh quá, đâm sầm vào một người đi đường, làm cho người ta ngã bổ nhào xuống đất. Anh vội vàng xin lỗi nhưng chân thì vẫn lao như bay.

Gia Ưu không biết nên đối diện với Thiếu Hàng thế nào. Với tình trạng hiện giờ của mình, cô dễ có khả năng ngã gục trước mặt anh. Cũng may là gặp bác sĩ Quách đi đâu về, nên cô nhờ mang phích nước vào luôn, rồi lái xe đi luôn.

Lát sau chuông điện thoại reo vang, là anh gọi điện đến.

“Có việc gì hả em?” Giọng nói toát lên vẻ lo lắng.

Gia Ưu nói dối: “Công việc khó khăn quá nên em thấy mệt mỏi”.

“Anh có giúp gì được em không?”.

“Dạ thôi ạ, em sẽ tự giải quyết”. Gia Ưu muốn kết thúc cuộc nói chuyện thật nhanh: “Em gác máy đây, đang lái xe mà. Tối nay anh ở lại bệnh viện một mình được không?”.

“Được. Em về nhà à?”.

“Vâng, em về nhà ngủ một giấc chứ mệt quá rồi”.

Anh im lặng trong giây lát rồi nói: “Ừ, em về đi”.

Nói là ừ nhưng hình như vẫn có vẻ gì đó buồn bực.

Giờ Gia Ưu thân mình còn lo chưa xong nên cô chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến anh. Cô bỏ ngay tai nghe xuống.

Xe đi vào trung tâm thành phố, cô tăng ga, mở to cửa kính, gió đêm lùa vào mát rượi, thổi bung bộ tóc dài mượt của cô. Dường như những cơn gió ấy đã thổi tan được nỗi ưu phiền trong lòng cô.

Lái xe một mạch như vậy lòng cô cũng thấy thoải mái lên nhiều, những lời nói của mẹ rất khó nghe nhưng không có gì là lạ cả.

Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn thiên vị em gái hơn mình. Cô chẳng bao giờ thấy ấm ức vì điều đó, em gái học hành tốt hơn, biết nịnh hơn và ngoan ngoãn hơn. Nên trong mắt mọi người em gái chính là tấm gương để con cái trong khu ấy học hỏi, là niềm tự hào của mẹ.

Nhiều khi Gia Ưu cũng vui mừng vì ba mẹ mình có được cô con gái xuất sắc như vậy, họ sẽ không phải hao tổn công sức để nuôi dạy mình. Thành tích học tập luôn đứng đầu lớp, các môn ngoại khóa luôn đạt đến mức chuyên nghiệp, bạn bè họ hàng ai cũng khen ngợi hết lời, mà những thứ đó cô chẳng thích chút nào.

Cũng chính vì sự có mặt của em gái nên nhiều lắm mẹ cũng chỉ càu nhàu vài câu quen thuộc về cô và rồi lại dồn hết tâm sức vào cô em. Mẹ hiếm khi gò cô vào khuôn khổ, nên hầu như ít quan tâm xem cô ngày ngày ra khỏi nhà làm cái gì.

Nhưng từ sau khi em gái mất, mẹ thay đổi hẳn thái độ với cô. Hồi đầu hai, ba ngày lại gọi điện thoại kiểm tra cô, lúc nóng lúc lạnh chẳng nói gì, lúc thì đùng đùng nổi giận, bình thường toàn chế giễu cô, chẳng thấy điểm tốt nào ở cô cả… đại khái là cảm thấy cô đã cướp đi sự may mắn của cô con gái út. Tuy là không thấy cô có điểm gì xuất sắc nhưng lại cho rằng khoác lên tấm áo của Gia Hảo cô sống sẽ thấy vẻ vang, danh giá hơn.

Năm năm trôi qua, mệt mỏi làm sao.

Về đến nhà cô vào ngay phòng tắm ngâm mình trong bồn. Khóc nhiều sưng mọng hết cả mắt, cô tiện tay tháo luôn kính áp tròng ra. Hơi nước nóng bốc lên ngùn ngụt khiến cho từng lỗ chân lông cũng đang được hít thở khoan khoái.

Cô buông lơi cơ thể dần dần, buồn ngủ quá vì mệt mỏi qua mấy hôm rồi. Cô ngoẹo đầu sang một bên thành bể tắm nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Rồi cô nằm mơ, mơ thấy mình đang đua xe trên một con đường không đích, không một bóng người qua lại. Cô ra sức đạp hết chân ga, nhưng trong giây lát khung cảnh thay đổi, cơ thể cô bỗng như bị mất trọng lượng, rơi tận xuống sông sâu, nước sông lạnh giá trào vào mũi, mồm khiến cô thấy khó thở, muốn kêu cứu thật to, nhưng vừa mở mồm ra nước đã ùa vào trong…

Lúc ấy, một đôi tay rắn chắc lôi tuột cô ra khỏi nước. Cô giật mình và rồi tỉnh hẳn cơn mơ, tai mắt mũi toàn nước, vừa ho sặc sụa vừa dụi mắt. Kính áp tròng bỏ ra lúc nãy đang nổi lềnh phềnh trên mặt nước, cô gắng mở mắt nhìn thấy Thiếu Hàng đang chằm chằm nhìn mình với vẻ mặt xám ngoét, ngực cứ nhô ra nhô vào như đang nén trận lôi đình.

Bỗng chốc cô lờ mờ nhận ra: “Không phải anh ở trong bệnh viện à?”.

“Nếu không phải anh về thì sáng sớm mai trang đầu các báo sẽ có tít giật gân: Nữ nhà báo nổi tiếng của Đài truyền hình thành phố tự tử chết trong phòng tắm”. Anh lạnh lùng đáp.

Cô chậm chạp đứng lên, mái tóc ướt sũng bết vào da, cô bị lấn át bởi khí thế tức tối của anh, bất giác rùng mình và rồi hắt xì hơi liên tục.

Quan Thiếu Hàng nhăn mặt nhíu mày, kéo vội chiếc khăn tắm, chẳng quan tâm đến điều gì choàng gọn cô vào trong.

Ôi trời, chẳng khác gì bị trói, ngay cả chân cô cũng không nhúc nhích nổi, đành phải đứng trân trân nhìn anh.

Quan Thiếu Hàng vẫn làm bộ mặt

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT