watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8210 Lượt

tại nhà hàng Nguyện Bán. Cô đến nhé?”.

Cô hiểu ngay vấn đề, hóa ra là làm sứ giả hòa bình. Sau khi Thiếu Hàng ra viện, anh còn bận hơn cô nhiều. Cũng chẳng

biết là bận thật hay bận giả nữa, nhưng anh đều từ chối mỗi lần cô chủ động hẹn hò đi ăn.

Cứ để mọi việc bế tắc không phải là điều hay, khó lắm mới thấy Trương Quần hạ mình thế này. Tuy vẫn bực mình vì làm mất Bò sữa của cô, nhưng chuyện nào ra chuyện ấy, cô nhận lời mà chẳng khí

thế gì.

Sắp đến 7 giờ tối, cô vẫn ở Đài sửa bản thảo phỏng vấn thì Trương Quần gọi điện đến: “Cậu đi chưa?”.

Cô nhìn lướt đồng hồ rồi đáp: “Tôi chuẩn bị đi đây”.

“Tôi đang mua bánh ga tô NICE ở gần đây, cô rảnh ghé qua cho tôi đi nhờ nhé”.

“Được, cô đợi tôi 10 phút”.

Cô viết nốt đoạn kết rồi lưu lại cẩn thận. Cô vội vàng rời khỏi văn phòng, lái xe đến hiệu bánh đón Trương Quần.

Trương Quần xách chiếc hộp bánh ga tô và một món quà được đóng gói rất đẹp, ra ngồi ghế sau và cười nói: “Gần quá gọi xe cũng ngại”.

Gia Ưu nhìn và nói: “Mua cả quà nữa à?”.

“Mua đâu. Chủ hiệu bánh nói hôm nay kỷ niệm tám năm khai trương nên mua trên 200 được tặng đấy”. Quần đặt bánh cẩn thận ra ghế bên cạnh, tiện tay bóc hộp quà ra, buột miệng thốt lên: “Ơ”.

Gia Ưu liếc mắt nhìn, đó là một hộp nhạc rất quen. Mắt cô bỗng lóe sáng: “Loại hộp nhạc này bán chạy thật”.

“Ừ, loại cổ điển mà”. Trương Quần cầm lên tay ngắm thật kỹ và còn lắng nghe tiếng nhạc phát ra từ đó, và rồi cũng ừ hữ theo nhịp: “Về hình thức thôi, toàn đồ sản xuất theo dây chuyền công nghệ nên nhiều chi tiết bị bớt đi rồi. Chắc là chưa được nhìn thấy cái Thiếu Hàng tự tay làm bao giờ, chứ không còn lâu mới làm theo được…”.

Gia Ưu tóm ngay câu nói của Trương Quần, tay lái vô lăng hơi run: “Thiếu Hàng đã từng làm cái này á?”.

“Ừ, anh ấy cũng sơ ý quá. Mất bao công sức làm để cho cậu, bạn cùng phòng lấy mất bản thiết kế”.

“Cậu đã nhìn thấy hộp nhạc ngựa à?”.

Lúc này Trương Quần nhận ra mình nhỡ lời, cũng chẳng xí xóa được nên cười có phần gượng gạo: “Ừ, ừ”.

Gia Ưu bất ngờ quá: “Thế cậu có biết bài hát được phát ra từ hộp nhạc này không?”.

Trương Quần lắc đầu chẳng khác gì trúng tà: “Tôi không biết”.

Gia Ưu không tin, cứ hỏi suốt: “Cậu không biết thật á? Chắc chắn làm xong anh ấy sẽ cho cậu xem, tại sao cậu lại không biết chứ?”.

Trương Quần cười gượng: “Bình thường tớ có nghe nhạc đâu, nên nghe xong quên ngay. Ai mà nhớ được chứ!”.

“Cậu không hỏi anh ấy?”.

“Không!”. Cô trả lời rất dứt khoát.

Gia Ưu thấy Trương Quần có những phản ứng đáng ngờ, nhưng không tìm được lý do tại sao cô ấy phải dối mình. Định bụng hỏi tiếp, nhưng rồi sực nhớ hộp nhạc ấy Thiếu Hàng tặng cho em gái mình, giờ mình đang là chủ sở hữu nó. Hỏi người ngoài về bài hát phát trong hộp nhạc thì quá lạ lùng còn gì?”.

Nghĩ đến đây cô không hỏi gì nữa.

Cái gọi là tiệc chúc mừng chẳng qua là bữa liên hoan mâm cao cỗ đầy. Trong công việc Thiếu Hàng là người rất nghiêm túc, luôn yêu cầu cao, nhưng trong cuộc sống anh khá thoải mái. Sống rất dễ chịu với cấp dưới, vì thế buổi liên hoan diễn ra vô cùng vui vẻ, cười nói ồn ã.

Bữa liên hoan kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Sau khi tan tiệc, không hiểu muốn vứt cô sang một bên hay là mải công việc, thanh toán xong anh nói về qua công ty đã. Gia Ưu lái xe theo sau suốt dọc đường, bụng lẩm bẩm không biết còn hục hoặc nhau đến bao giờ nữa.

Mải quá nên vượt cả đèn đỏ.

Rõ ràng Thiếu Hàng nhìn thấy, đèn xe cứ sáng lóa lên như đang chế giễu cô, và rồi nhấn ga phóng vọt đi.

Gia Ưu cắn môi giận dữ, nhưng cũng chẳng biết phải làm sao.

Vào đến Trung Thiên Plaza, cô đi băng qua tiền sảnh đẹp đẽ đến bên thang máy chờ đợi. Nhìn lướt qua chiếc ghế sô pha bằng da gần tấm gương ở bên trái thấy có hình bóng quen thuộc đang vờ gập máy tính.

Cô bất giác che miệng cười, cô tới gần nói: “Chờ em à?”.

Thiếu Hàng liếc nhìn cô một cái: “Ai đợi em hả?”.

“Anh chứ ai?”.

Ánh đèn vàng rực chiếu lên khuôn mặt tươi tắn của Gia Ưu. Nét ưu phiền ngày thường nay đã tiêu tan. Khuôn mặt trông dịu dàng hẳn, đoan trang, xinh đẹp hơn trước nhiều. Trông đượm nét quyến rũ, hấp dẫn.

Thiếu Hàng ôm lấy đầu cô, đôi mắt anh sâu thẳm.

Tranh thủ xung quanh không có ai, cô vội chủ động sán đến hôn nhẹ lên đôi môi anh: “Anh đừng giận nữa mà!”.

Đây đã là giới hạn cuối cùng cô có thể làm được. Anh quay đầu lại nói khẽ: “Anh phải lên trên lấy văn bản, em lên cùng nhé”.

Cửa thang máy mở ra, Thiếu Hàng bước vào, Gia Ưu cũng vội theo sau. Thang máy không có ai ngoài hai người, ngước mắt nhìn ra bên ngoài có một chị mặc bộ đồ lao công đang đẩy một chiếc xe rác đi qua chỗ bảo vệ vẫy tay ra hiệu cho hai người chờ mình.

Gia Ưu liếc nhìn anh một cái, cô từ từ giơ tay ấn vào nút mở cửa. Bỗng nhiên anh nắm lấy tay cô, rối ấn mạnh vào nút đóng cửa.

Cô tròn mắt nhìn, thang máy vội đóng lại. Cô chẳng biết có nên cười hay không thì người đàn ông bên cạnh đã dồn cô vào tường và rồi nâng mặt cô lên, ghì lấy eo cô rồi hôn say đắm. Lưỡi anh luồn lách trong miệng cô, mùi hoa nhài anh vừa uống phả ra thoang thoảng, hơi thở gấp gáp và như nghẹt lại.

Người cô như mềm oặt đi, dựa hẳn lưng vào tường. Vừa hôn vừa nghĩ đến khuôn mặt sửng sốt của chị lao công vội vã đuổi theo thang máy lúc nãy, cô bật cười khúc khích.

Nụ cười đã cắt ngang hành động đang cần chuyên tâm nhất.

Người đang ghì eo cô vội nhéo cô một cái rõ đau khiến cô phải la lên. Cô giận dữ trừng mắt nhìn anh, ánh mắt như cười cười, đôi môi mọng mời gọi khiến cho trái tim Thiếu Hàng muốn tan thành từng mảnh. Anh lại cúi đầu hôn cô ngấu nghiến.

“Ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Hai người đang hôn nhau va vào cửa thang máy. Thiếu Hàng lấy chìa khóa ở trong túi ra, đôi má Gia Ưu ửng đỏ, cô cắn tai anh: “Ở đây anh cũng có phòng nghỉ chứ?”.

“Cái gì? Em nói gì cơ?” Thiếu Hàng vờ ngu ngốc.

Gia Ưu cấu anh một cái thật đau: “Lại còn giả vờ à!”.

Tay cô nhéo càng mạnh, thường thì cô cũng nhéo anh rất đau. Da anh trắng nên nhìn thấy ngay vết véo đỏ ửng. Anh giả vờ giận dỗi: “Này này, lát nữa sẽ biết tay anh”.

Gia Ưu cười thật quyến rũ: “Xin sẵn sàng”.

Anh chẳng buồn nói nhiều, vội bế thốc cô lên.

Quần áo, giầy dép vứt bừa bãi trên sàn nhà. Gian phòng nghỉ này là nơi anh thường xuyên tá túc mỗi khi phải làm thêm giờ. Lồng chim tuy nhỏ, nhưng được thiết kế khá tinh tế, bàn về không gian hay thị giác đều không cảm thấy khó chịu.

Kéo rèm cửa ra, từ tầng 26 này ngắm được toàn bộ cảnh quan bên dưới.

Sáng hôm sau thức dậy, cô tắm nước nóng thỏa thích. Tắm xong tiện tay khoác chiếc áo sơ mi trắng của Quan Thiếu Hàng lên mình và đi pha cà phê.

Quan Thiếu Hàng nằm chống tay trên giường, hào hứng nhìn theo bóng hình bận rộn của cô. Vạt áo sơ mi trắng của anh chỉ dài đến chấm mông cô, hở đùi, chân trần, để lộ làn da trắng trẻo, hồng hào như muốn đốt cháy tất cả.

Mắt nhìn xuống dưới và dừng lại ở gót chân của cô.

“Em làm bánh sandwich nhé?” Cô quay người lại hỏi ý anh.

Anh gật gật đầu, nhưng mắt vẫn dán vào đó: “Còn đau không?”.

Cô nhìn theo ánh mắt anh, phớt lờ nói: “Khỏi lâu rồi mà, giờ chỉ là vết sẹo thôi”.

Mắt anh sáng lên: “Không hết được à?”.

“Chắc là phải xóa bằng tia lade mới hết, nhưng việc gì phải nhọc công thế, em đâu có phải là minh tinh màn bạc”. Nói xong cô rót cho mình một cốc cà phê. Nhìn khuôn mặt trầm ngâm, khó hiểu của anh cô hỏi: “Vết sẹo này xấu xí lắm hả anh?”.

“Đâu có, khiếm khuyết cũng là một nét đẹp mà”, anh chợt nhận ra cử chỉ thất thố của mình nên vội lấp liếm.

“Anh mới khiếm khuyết í!” Gia Ưu không chịu kém cạnh liền nhấm nhẳng đáp lời.

Cô quay người với bộ quần áo hôm qua ra mặc rồi ngồi vào bàn ăn sáng với anh.

Quan Thiếu Hàng “Úi” lên một tiếng như là tìm ra được châu lục mới, nén cười nói: “Vợ à, trong xe em có khăn quàng cổ không? Ra khỏi cửa nhớ quàng vào nhé, rất hợp với bộ trang phục này của em đấy”.

“Vâng” cô thấy là lạ, nhưng còn vướng miếng sandwich trên tay nên tiện mồm đáp luôn.

Chưa đến giờ làm việc nên Trung Thiên Plaza vẫn còn vắng lặng. Chỉ lát nữa thôi mọi người sẽ lục tục kéo nhau đến, cô vội vã rời khỏi đây trước 8 giờ để tránh cho mọi người bàn tán về anh.

Vào trong xe cô soi gương bôi kem chống nắng thì nhận ra trên cổ có một vết tím bầm, dấu vết của nụ hôn.

“Chết tiệt!” Cô vội lấy chiếc khăn quàng cổ có hoa văn ra choàng vào. Chửi thì chửi vậy thôi, chứ khuôn mặt lại nở nụ cười rạng rỡ.

Đến Đài Truyền hình vẫn sớm, cả văn phòng có mỗi mình cô. Bật máy tính lên, rồi cầm túi trang điểm đi vào toa lét định bụng trang điểm nhè nhẹ. Ngắm nhìn mình trong gương thấy tinh thần, sắc mặt rất tươi tắn nên thôi chẳng cần phải đánh phấn nữa. Cô uốn macara rồi tô chút son hồng là xong. Hiếm hoi lắm mới thấy cô lưu luyến ngắm nhìn mình lần nữa trong gương, sau lưng bỗng vang lên tiếng cười ha hả.

Giật thót mình quay đầu lại: “Này, chui ở đâu ra đấy?”.

Dao Dao cười trông chẳng khác gì một con cáo: “Tớ đường đường chính chính đi vào

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT