|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đây mà. Có mà cậu mải mê ngắm quá thôi, khai ngay, người ấy là ai hả?”.
Gia Ưu vờ không hiểu: “Ai cơ?”.
“Bỏ cái trò ấy đi!” Dao đặt túi đồ trang điểm lên bồn rửa mặt: “Cả năm chẳng thấy cậu xài nó mấy lần. Không phải là nghĩ đến đàn ông thì chắc chắn là có anh nào rồi. Đặc biệt hôm nay trông cậu rất vui, chắc chắn là có anh nào rồi đúng không?”.
Cô liếc ngang Dao một cái: “Này, cậu cứ nói thẳng ra việc gì phải đoán già đoán non thế hả?”.
Dao cười nghiêng ngả: “Cậu đúng là không khảo mà xưng, nói đi, người đàn ông nào may mắn thế hả? Không phải Chu Tân Di chứ?”.
“Nói vớ vẩn, tớ và đạo diễn Di chỉ là quan hệ cấp trên với cấp dưới thôi”.
“Thế thì nói thật đi, anh chàng ấy là ai hả, đừng có nói vớ vẩn đấy nhé”. Dao quyết hỏi bằng được.
Gia Ưu ngẫm nghĩ rồi nói: “Nói được thôi, nhưng nói ra cấm chửi tớ”.
“Sao tớ phải chửi cậu hả?” Dao Dao trợn tròn đôi mắt ngơ ngác nhìn cô.
Cô ghé sát rồi thì thầm vào tai cô ấy.
“Hả?” Dao lớn tiếng nói làm cho cả khu toa lét cũng chộn rộn cả lên: “Trì Gia Hảo, cậu muốn chết à? Chuyện tày trời thế mà còn giấu tớ đến tận ngày hôm nay!”.
“Thì cũng vì tình thế ép buộc mà!” Cô vội nhấc túi trang điểm chạy nhanh ra khỏi đó vì không chịu được cái giọng sư tử Hà Đông của Dao.
Dao tức quá giậm chân thình thịch xuống sàn nhà, khổ thân cho đôi giày cao gót hàng hiệu xinh đẹp, chắc hỏng mất thôi.
Gia Ưu quay về phòng làm việc thì gặp ngay Đàm Áo, bất giác cô nhíu mày khó chịu.
Đàm Áo mặc bộ complet nhàu nhĩ, gấu quần còn dính vài vết bẩn khả nghi, đầu vuốt keo dựng ngược trông chẳng khác gì tổ quạ, cằm thì râu ria nhồm nhoàm chẳng chịu cạo.
“Anh bị bắt cóc à?” Cô tốt bụng hỏi.
Đàm Áo luồn tay vào trong tóc tức giận nói: “Cả đêm qua không ngủ được. Hôm qua mấy cậu bạn chán đời rủ đi bar uống rượu, uống say mèm nôn hết cả ra người tôi”.
Cô giơ tay bịt mũi luôn: “Anh có cần về nhà thay quần áo sạch không hả?”.
“Cô nghĩ là tôi không muốn à?” Đàm Áo giơ tay nhìn đồng hồ: “Hôm qua tôi hẹn rồi, 9 giờ hôm nay gặp mặt”.
Cô nhún vai nói: “Tôi thấy thương cho người làm việc với anh hôm nay”.
Lưng ngứa ngáy, anh cúi đầu ngửi hết chỗ này sang chỗ khác, quả thực là ngay bản thân mình cũng không chịu nổi nữa là người khác: “Không được rồi, tôi phải ra chỗ nào tắm cái đã”.
Anh ta đi như bay được hai bước thì nghĩ ra điều gì đó liền dúi tập hồ sơ vào tay cô: “Nếu có người tìm tôi, cô tiếp giúp nhé. Chỉ là buổi phỏng vấn thôi mà, tài liệu cô cứ xem ở trong đấy”.
“Ơ, anh này…”, chưa dứt lời người đã chạy mất tiêu. Cô vội ngồi vào bàn làm việc đọc tài liệu. Màn hình máy tính hiện lên dòng chat của Dao: “Trời ạ, cậu đã lừa dối tình cảm của tớ. Vợ của Quan Thiếu Hàng lại là cậu…!”.
Cô bật cười đọc câu ca cẩm của Dao ở trên máy tính: “Tớ xin lỗi, không phải cố tình giấu cậu. Cậu biết rồi đấy, ngay từ đầu không nói nên sau này muốn nói mà chẳng biết nói thế nào”.
“Tớ hận cậu!”.
“Đừng mà, cậu là người khoan dung, độ lượng chấp kẻ tiểu nhân như tớ làm gì. Tha thứ cho tớ đi mà!”. Nói xong cô ấn vào biểu tượng khuôn mặt rưng rưng nước mắt gửi đi.
“Không bao giờ, không đời nào tha thứ cho cậu!”. Sau đó Dao gửi lại cô biểu tượng của khuôn mặt lạnh lùng.
“Đừng có nhỏ nhặt thế, tớ sẽ chẳng bao giờ nói cho anh ấy biết cậu đã từng thèm nhỏ dãi anh ấy là được chứ gì”. Gia Ưu cười hí hí.
Lại một trận khóc lóc thảm thương: “Cậu mà nói với anh ấy chuyện ấy tớ không thèm chơi với cậu nhé!”.
“Không dám, không dám. Tớ đảm bảo là không nói mà!”.
“Ừ thế còn được chứ, tớ quyết định tha thứ cho cậu vì thấy thái độ cậu không phải là xấu xa”.
Cô đang định gõ chữ tiếp thì nhận được tin nhắn tiếp: “Nhưng…”.
“Sao thế?” Cô hỏi.
“Ha ha ha…” biết ngay nụ cười xảo trá, nhân cơ hội ấy Dao yêu cầu luôn: “Tớ độ lượng thế cậu đền đáp bằng gì đây?”.
“Cậu muốn gì…” Cô đã ngửi thấy mùi âm mưu, chắc chắn phải bù lại rồi.
“Chúng tớ vừa lên kế hoạch cho buổi nói chuyện kỳ tới, đang định mời hai nhân vật điển hình, cậu tham gia nhé!”.
Cô chưa kịp nghĩ ra vấn đề: “Nghĩa là sao cơ?”.
“Nói đơn giản là trong hai người ấy, một người học hành giỏi giang từ nhỏ, được bố mẹ cưng chiều suốt ngày, giờ lại làm phóng viên nổi tiếng. Tôi nghĩ mãi rồi, người ấy không phải là cậu thì là ai?”.
“Tớ á?” Cô nhấn mạnh.
“Chả cậu thì ai, đừng khiêm tốn nữa. Tớ đã xem qua hồ sơ của cậu rồi, một trong mười đội viên xuất sắc nhất toàn quốc, thành tích học tập luôn đứng đầu, giải nhất cuộc thi toán toàn quốc, năm nào cũng giành được học bổng, có tên trong danh sách “Những thiếu niên Trung Quốc xuất sắc nhất”, thi đỗ đại học danh tiếng, năm thứ ba được cử sang Mỹ học hỏi…”.
Chóng mặt bởi những danh hiệu, cô chẳng biết làm sao: “Mời người khác đi mà, người như vậy thiếu gì chứ…”.
“Điều quan trọng là phải mời được, đáng để mời, và hiệu quả chương trình ra sao thì đâu có nhiều! Giúp tớ đi mà. Chỉ là buổi nói chuyện thôi, không mất nhiều thời gian của cậu đâu. Mà cậu cũng dẫn chương trình nhiều năm rồi, kiểu này quá vặt vãnh mà”.
“Không được”, cô nhất quyết từ chối: “Cậu mời người khác đi…”.
“Trì Gia Hảo, cậu sao thế hả? Cậu phản bội lại tình bạn của tớ, tớ đã không thèm so đo thì thôi, giờ có tí việc nhờ vả mà cũng không nhận giúp à?”.
Đúng là tất cả chỉ là khúc dạo đầu của oán hận… cô khổ sở ôm đầu, ngẫm nghĩ rồi nhấc điện thoại gọi cho Dao: “Thực sự tớ không thể tham gia được”.
“Cậu…” Dao chuẩn bị nổ tung vì tức giận.
“Nhưng, nghe tớ nói hết đã…” Cô đã ngăn ngay được cơn giận của Dao: “Tớ có ứng cử viên sáng giá hơn nhiều, để tớ hỏi cho cậu”.
“Ai thế?” Dao xúc động và liên tưởng ngay đến một ai đó: “Quan Thiếu Hàng! Nhưng anh ấy đã tham gia ở kỳ trước rồi mà. Tớ sợ khán giả cho rằng Đài chúng ta đang quảng cáo cho anh ấy”.
Cô bật cười, suýt sặc: “Không phải anh ấy…”.
Người cô nhắc đến là An Tiểu Đóa. Trong lòng cô, Tiểu Đóa là sự có mặt hết sức ly kỳ, còn hơn cả em gái và Quan Thiếu Hàng, có lẽ đó là do khoảng cách.
Cô nói chuyện với Tiểu Đóa, Tiểu Đóa lắc đầu từ chối như là sắp chết đến nơi: “Không được, tớ thế này lên ti vi làm gì hả”.
Cô nói chuyện này vào giờ ăn trưa. Cô làm xong việc Đàm Áo nhờ thì gần đến giờ ăn trưa. Lúc ấy mới thấy đại thiếu gia thơm tho quay về. Đàm Áo mời cô và Tiểu Đóa đi ăn trưa.
Từ lúc gặp Đóa đến giờ là hơn nửa tiếng đồng hồ cô luôn thấy Đàm Áo rất vui vẻ, phấn khích. Tuy không có ý theo đuổi người ta, nhưng ai chẳng thích cái đẹp, huống hồ đây lại là một cô gái rất đẹp.
Nghe Tiểu Đóa nói xong anh buột miệng nói luôn: “Người như em không lên ti vi thì còn ai lên được chứ!”.
Tiểu Đóa cảm ơn lời khen của anh nhưng vẫn nhất quyết không nhận lời.
Gia Ưu thấy việc này không gượng ép được nên Dao Dao phải tìm cách khác thôi. Thế là cô vui vẻ vừa ăn vừa tán gẫu chuyện khác.
Quán rất đông khách nên thức ăn mang ra rất lâu. Nhìn hai đĩa thức ăn hết sạch rồi cô vội thúc giục nhân viên phục vụ. Ai ngờ vừa quay đầu lại thì thấy Quan Thiếu Hàng bước vào quán.
Quan Thiếu Hàng cũng nhìn thấy cô nên đi nhanh đến. Ánh mắt anh lướt qua Tiểu Đóa, bất giác lộ vẻ bất ngờ. Tiểu Đóa nhìn anh tươi cười.
“Anh cũng đến ăn cơm à?” Gia Ưu hỏi.
“Ừ, anh đi cùng Trương Quần”. Nói xong anh giơ tay ra đằng sau chỉ.
Gia Ưu liền nói: “Hay là ngồi chung với tụi em đi, bàn này rộng mà”.
“Ừ”.
Hai người ngồi chung bàn luôn, lại là bạn học cũ nên toàn nhắc đến những chuyện cũ. Không hiểu tại sao Gia Ưu lại là người nói từ đầu chí cuối, mọi người trong bàn mỗi người một phản ứng khác nhau.
Khuôn mặt Đàm Áo lộ rõ nét đau buồn, An Tiểu Đóa lại nhìn chằm chằm vào Thiếu Hàng, Thiếu Hàng lướt nhìn Gia Ưu, còn Trương Quần thì thở dài thương xót.
Gia Ưu vội vàng im lặng và cắm cúi ăn cơm thì nghe thấy Đàm Áo nói: “Tiếc là tôi biết được quá muộn. Mấy năm qua chẳng ghé qua tảo mộ cho cô ấy”.
“Sao trách anh được, mấy năm rồi anh ở Hồng Kông”. Tiểu Đóa an ủi.
“Thực ra mấy năm nay tôi đều về đây đấy chứ”. Nói đến đây anh quay sang nhìn Gia Ưu.
Gia Ưu hoảng hồn, biết ngay việc không hay ho rồi.
Quả nhiên…
“Tôi biết em tốt bụng”. Đàm Áo nói.
Câu nói ấy khiến cho cả ba người còn lại phải chú ý. Đàm Áo kể sơ qua về việc mấy năm nay “Trì Gia Hảo” đóng vai “Trì Gia Ưu” ra sao.
Mấy lần Gia Ưu ngắt lời nhưng đều bị Quan Thiếu Hàng nhắc lại. Thấy sắc mặt anh ngày càng lạnh lùng cô thầm rủa mình trong bụng: Chẳng có cái dại nào bằng cái dại nào, ai bảo rủ ngồi chung làm gì chứ?
Tối đến, tắm táp xong cô ôm gói khoai tây chiên ngồi xem phim trên ghế sô pha chờ anh xét xử mình. Không ngờ phim chiếu sắp hết mà anh vẫn không buồn nhắc lại chuyện ban trưa. Cô không kìm được lòng vội quay đầu nhìn anh: “Sao anh không hỏi em tại sao em phải giấu Đàm Áo nhỉ?”.
Quan Thiếu Hàng đưa mắt nhìn cô và nói với kiểu cười chẳng ra cười: “À, tại sao nhỉ?”.
Cô nghĩ sẵn câu trả lời:
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




