|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
hình thù quá đỗi bình thường lại toát lên một vẻ đẹp cổ điển. Màu sắc tà áo tươi tắn, chính cô cũng cảm thấy màu đỏ rực rỡ đó ánh cả lên đôi gò má ửng hổng. Đôi dép hoa gấm dưới chân màu hồng cánh sen xen lẫn đường chỉ kim tuyến màu vàng rất nhạt, từng bước nở hoa. Đi đường xa như vậy, cuối cùng gặp được anh, ngay cả đôi dép mới dưới chân cũng có cảm giác vững chãi chân thật, tuy tương lai vẫn không đoán trước được, nhưng cuối cùng gặp được anh, cô vẫn có cảm giác mừng rỡ không thể nói thành lời.
Anh dừng lại ở cửa, nói: “Anh đi đây”.
Gần nhau như thế, trên cơ thể anh có mùi xà bông thơm thơm, mùi thuốc lá khô hanh, kèm theo mùi thanh mát của bạc hà, mùi nồng sặc của thuốc súng, trong mắt anh chỉ có hình bóng cô, giống như bị mê hoặc, giọng nói cô nho nhỏ: “Ngủ ngon”.
Anh cũng đáp lại một tiếng “Ngủ ngon”, cô thấy anh mở cửa, liền lùi về phía sau hai bước, mắt nhìn tiễn anh ra ngoài.
Tay anh tựa vào cửa bỗng nhiên đẩy mạnh, chỉ nghe “cạch” một tiếng cửa bị đóng lại. Tĩnh Uyển chưa kịp phản ứng, nụ hôn của anh đã phủ xuống như trời đất ập xuống, vừa gấp vừa dày, cô không thở được, đành dùng tay nắm lấy cổ áo anh. Cô bất lực vùng vẫy giống như người sắp chết: “Không, không được…”. Nhưng anh không màng tất cả, anh không màng gì nữa, chỉ có cô là chân thật, là thứ anh đã khao khát từ lâu. Anh suýt nữa mất cô, nhưng đã đoạt lại như kỳ tích. Hơi thở anh gấp gáp phả vào tai cô, có cảm giác ngưa ngứa kỳ lạ, cơ thể cô ép chặt trong lòng anh, xung quanh đều là hơi thở của anh, tất cả đều bị anh đoạt mất.
Mùi hương hoa cúc nhè nhẹ, cả căn phòng tràn ngập hương thơm thanh mát, anh nghĩ đến rượu hoa cúc, trong rượu mạnh như thế, hoa cúc Hoàng Sơn khô, thấm nước nở ra từng bông, xinh đẹp rực rỡ giống như cô lúc này, đang nở ra trong lòng anh. Không Kịp Nói Yêu Em – Chương 20
Báo cáo chiến sự cuối cùng của tiền tuyến đến vào buổi chiều. Sau khi Thừa quân giả vờ thất bại, Dĩnh quân quả nhiên trúng kế. Lúc này trải qua chiến đấu kịch liệt ngày đêm, Thừa quân đoạt lại Hà Gia Khẩu, công kích Tử Bình, Phụng Minh, còn tuyến Tây vừa tấn công Chương Đức, đoạt lại quyền khống chế đường sắt Thừa – Dĩnh. Dĩnh quân đã mất cửa ải Phụng Minh, đành lùi về phía sau hơn mười cây số, lùi về trấn thủ tại Tấn Hoa. Lúc này chiến cục chuyển biến nhanh, Thừa quân thừa thắng truy kích vượt qua Lão Minh Sơn áp sát Tấn Hoa, mà phòng tuyến phía sau Tấn Hoa là Phụ Thuận – thị trấn quân sự trọng yếu, Phụ Thuận là cửa ngõ của Càn Bình, cho nên trận đánh này đã làm lung lay gốc rễ của Dĩnh quân. Lập tức trong và ngoài nước chấn động, ngay cả chiến hạm nước ngoài cũng từ cảng Bắc Loan đi xuống phía Nam, tuần tiễu quan sát chiến cục từ xa.
Mộ Dung Phong cầm báo cáo đại thắng, nhưng không hề mừng rỡ khôn xiết, vì lần này bố trí chu đáo trong thời gian dài, hơn nữa xiết hai gọng kìm Đông Tây, cùng Hộ Quốc quân bao vây tiêu diệt, đương nhiên không thể thất bại. Các thư ký bận rộn sắp xếp các việc như: Tiếp nhận đầu hàng, bố trí tù binh, tước vũ khí, đoạt quân nhu… Tuy vẫn rất bận rộn, nhưng trong sự bận rộn đó có sự ung dung đã định liệu trước.
Mộ Dung Phong họp xong là quay về phòng làm việc của mình, vì báo cáo chiến sự tuyến Tây lại liên tục chuyển đến, cho nên anh đến đó đọc trước. Hà Tự An tuy chỉ là thư ký riêng của anh, nhưng tham sự quân chính, cũng là một trợ tá quan trọng. Lúc này anh ta nghe thấy một việc quan trọng, nên đến gặp anh ngay, Hà Tự An có rất nhiều điều muốn nói, thấy Mộ Dung Phong cúi đầu chăm chú nhìn tờ bản đồ quân sự trải trên bàn, liền gọi: “Cậu Sáu”.
Mộ Dung Phong “ừ” một tiếng, không ngẩng đầu lên, Hà Tự An biết tính khí của anh, không dám nói thẳng, từ xa đã nói lòng vòng: “Nếu chiến sự thuận lợi, muộn nhất là tháng sau quân ta có thể chiếm Dĩnh Châu, lúc đó mười sáu tỉnh Giang Bắc đều lọt vào tay Cậu Sáu”.
Mộ Dung Phong ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cái, nói: “Muốn nói gì thì nói đi”.
Hà Tự An nói: “Chẳng lẽ Cậu Sáu thật sự định chia đôi giang sơn với chính phủ Xương Nghiệp, yên ổn với một nửa giang sơn?”.
Mộ Dung Phong đáp: “Vĩnh Giang là nơi hiểm yếu khó vượt qua, hơn nữa đánh trận lớn này nguyên khí của chúng ta cũng phải cần một khoảng thời gian dài mới hồi phục được. Chính phủ Xương Nghiệp biết rõ điểm này mới mặc cả với tôi”. Anh dừng một lúc, nói tiếp: “Ngày đó ở Càn Bình, lúc Trình Tín Chi thay mặt Trình gia đàm phán với tôi, tôi đã đồng ý với anh ta, sẽ tuân thủ lập hiến, công nhận chính phủ Xương Nghiệp, tiếp nhận quản hàm của chính phủ Xương Nghiệp. Biện pháp bề mặt đó, hát kịch vẫn phải hát cho đủ”.
Hà Tự An do dự nói: “Nếu Trình gia chịu ủng hộ Cậu Sáu, vậy nội các Xương Nghiệp quả thật có mà như không”.
Mộ Dung Phong cười nói: “Họ Trình ở Ưng Nam là gia tộc hào thương cự phú, Trình Doãn Chi lại quá láu cá, giỏi nhất là tính toán lợi ích được mất, sao chịu bỏ Xương Nghiệp ủng hộ tôi?”.
Hà Tự An trong lòng có kế hoạch, nhưng xưa nay biết Mộ Dung Phong trẻ tuổi hiếu thắng, lại thích thể diện, luôn thích mềm mỏng không thích cứng rắn, cho nên lại chuyển đề tài, hai người nói chuyện thời cuộc một lát, lại bàn qua việc cung cấp vật tư thời nghị chiến. Hà Tự An đang dần dần nghĩ cách nghĩ cách dẫn đến đề tài đó, bỗng Thẩm Gia Bình gõ cửa đi vào, thì thầm với Mộ Dung Phong một câu gì đó.
Mộ Dung Phong liền hỏi: “Chuyện gì vậy?”.
Thẩm Gia Bình lộ vẻ khó xử, Mộ Dung Phong biết rõ anh ta cũng không có cách nào, đứng dậy lấy một quyển công văn trong tủ, cầm trên tay nói: “Vậy tôi đi xem xem”.
Hà Tự An thấy thời cơ không ổn, vội nói: “Cậu Sáu, tôi vẫn còn lời muốn nói”.
Mộ Dung Phong đã vội vã ra đến cửa, quay đầu lại nhìn nói: “Đợi tôi quay lại hãy nói”.
Hà Tự An đuổi theo mấy bước, nói: “Cậu Sáu, xin dừng chân, Tự An có mấy câu quan trọng muốn nói với Cậu Sáu”.
Mộ Dung Phong khua khua tay biểu thị anh về rồi hãy nói, người đã được cảnh vệ vây lấy đi rất xa. Hà Tự An đành đứng tại đó, kéo Thẩm Gia Bình hỏi: “ Có phải là Doãn tiểu thư có chuyện không?”.
Thẩm Gia Bình cười nói: “Cũng không hẳn”. Hà Tự An trong lòng vốn có biết bao điều muốn nói, bây giờ thấy vậy đành thầm tính chuyện của mình.
Mộ Dung Phong đi vào phòng, thấy một chiếc hộp sơn đỏ đặt trên bàn trà, mấy món ăn bên trong đều còn nguyên chưa ai động đũa, cửa gian phòng vẫn đóng kín. Anh đẩy cửa ra đi vào, chỉ thấy Tĩnh Uyển vẫn như lúc sáng, ôm đầu trong chăn, ngủ không nhúc nhích, tư thế gần như không thay đổi. Anh rón rén lại gần, đến tận trước giường, đưa tay ra sờ trán cô, cô lại quay mặt đi trốn, anh cười nói: “Anh tưởng em ngủ đấy”.
Cô coi như không nghe thấy, vẫn nằm ở đó, anh liền ngồi xuống một bên giường, đẩy cô nhè nhẹ: “Được rồi, coi như anh sai, em cũng tức giận cả ngày rồi, chuyện khác không nói, nhưng cơm vẫn nên ăn chứ”.
Sống lưng cô căng lên, cô vẫn không thèm để ý. Anh yên lặng một lúc, nói: “Rốt cuộc là em không tin anh, vậy thần linh chứng giám, nếu anh phụ em thì anh tan xương nát thịt, chết chẳng yên lành”.
Cô định không thèm để ý đến anh, nhưng quả thật không kìm được, lật mình ngồi dậy: “Người hành quân đánh giặc, sao không biết kiêng kỵ chút nào hết?”.
Tuy khẩu khí vẫn còn lạnh nhạt, nhưng vẫn khiến Mộ Dung Phong cười: “Nếu em thật sự không thèm để ý đến anh cả đời, anh thà chết còn hơn”.
Tĩnh Uyển tức giận nói: “Anh còn nói, anh còn nói”.
Anh lại tươi cười hớn hở: “Hóa ra em vẫn sợ anh chết”.
Tĩnh Uyển bị anh kích như thế, tức sôi máu, vênh mặt lên: “Ai sợ anh chết, cho dù anh chết vạn lần cũng không lien quan đến em”.
Anh cười nói: “Anh không nỡ chết ấy, anh chết rồi em phải làm sao?”.
Tĩnh Uyển “hứ” một tiếng, nói: “Mặt dày, vô liêm sỉ”.
Anh vẫn cười: “Đối với em, anh thà vô liêm sỉ một chút”.
Anh thành thật thừa nhận như thế, thật khiến Tĩnh Uyển bất ngờ, sững sờ một lát, lúc sau mới nói: “Hừ, không sợ người khác nghe thấy”.
Anh ôm lấy eo cô, mỉm cười nói: “Ngoài em ra, ai dám nghe chứ?”.
Tĩnh Uyển cố kéo mặt ra, Mộ Dung Phong nói: “Không chịu được thì cười đi, sao cứ phải nhịn khổ sở thế?”.
Tĩnh Uyển liếc xéo anh một cái, nói: “Ai nói em muốn cười?”.
Tuy nói như thế, cuối cùng nụ cười vẫn dần ánh lên từ đáy mắt, cô đẩy anh ra: “Tránh ra, nhìn anh là thấy ghét rồi”.
Mộ Dung Phong cười: “Anh bận như thế còn dành thời gian đến thăm em, em lại nói anh đáng ghét, anh sẽ để em ghét cả đời đấy”.
Tĩnh Uyển mắng: “Anh đừng xoen xoét cái miệng, em bực thật rồi đấy”.
Anh cười nói: “Anh nói nghiêm túc mà”.
Anh đưa tập văn kiện cho cô xem, hóa ra là giấy chứng nhận kết hôn sao thành hai bản. Phía trên tên người làm chứng, người chủ hôn đã có chữ ký, dùng con dấu riêng, họ đều là tướng lĩnh tiền bối đức cao vọng trọng trong thành Vĩnh Tân; phía dưới, tên người đàn ông, anh cũng đã ký tên đóng dấu, chỉ có phần ký tên của người phụ nữ vẫn còn để trống.
Đầu ngón tay cô lạnh băng, lòng bàn tay anh ấm nóng, nắm chặt lấy tay cô, anh đọc từng câu một cho cô nghe: “Mộ Dung Phong, Doãn Tĩnh Uyển đính ước trọn đời, kết thành vợ chồng, nguyện chung sống hòa thuận hạnh phúc”. Anh đọc rất chậm, từng chữ từng chữ,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




