watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6974 Lượt

đôi mắt cô như thủy tinh, còn phát sáng óng ánh hơn cả chiều tà rực rỡ đó.

Cô quay mặt đi, má phớt hồng như ráng chiều, nói: “Nghiêm đại ca, sau đó thì sao?”. Cô gọi tiếng “đại ca” rất tự nhiên, Nghiêm Thế Xương không dám trả lời, đương lúc chần chừ, lại nghe cô nói: “Tội nghiệp anh ấy từ nhở không có mẹ, haizz!”.

Một tiếng than như thế, xa xăm bất tận như một sợi dây lan đến tận nơi sâu thẳm đáy tim. Nghiêm Thế Xương không dám ngẩng đầu nhìn cô nữa, một lát sau mới nói: “Tiểu thư, ngày hôm nay sẽ đến Hà Gia Bảo rồi, ở đây chỉ cách núi Kỳ Phong một ngọn núi, tuy Dĩnh quân không đóng quân ở Hà Gia Bảo nhưng binh chiến loạn lạc là khó tránh khỏi. Cho nên hành trình ngày mai rất nguy hiểm, đến lúc đó nếu xảy ra chuyện gì, tiểu thư nhất định phải đi với Thặng Nhi trước, nó biết đường, biết làm sao để đến núi Kỳ Phong”.

Tĩnh Uyển tuy hơi sợ hãi nhưng mau chóng lấy lại dũng khí, nói: “Nghiêm đại ca, không sao đâu, ba người chúng ta nhất định có thể cùng nhau bình an đến núi Kỳ Phong”.

Nghiêm Thế Xương cười nói: “Tôi chỉ là sợ bất trắc, tiểu thư là người phúc trí vẹn toàn, nhất định có thể bình an, thuận lợi đến gặp cậu Sáu”. Không Kịp Nói Yêu Em – Chương 19
Tối đó họ vẫn ngủ nhờ nhà mấy người nông dân, vì trên đường mệt mỏi Tĩnh Uyển ngủ rất say, sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, thấy hơi lạnh, cô đi đến cửa sổ nhìn mới biết là trời mưa. Trời hễ mưa như thế là đường núi càng lầy lội khó đi, Nghiêm Thế Xương vốn định tạnh mưa mới đi nhưng mưa mùa thu, lúc mưa lúc tạnh, đến gần trưa vẫn rả rích không ngừng. Thời gian bỏ lỡ trên đường càng dài thì càng nguy hiểm, may mà sau buổi trưa trời mưa nhỏ dần, họ bèn đội mưa lên đường.

Tĩnh Uyển mặc áo mưa, đội một chiếc nón che gần hết mặt, cô chưa từng mặc áo mưa, chỉ chấy mùi cây trẩu rất khó chịu. Đi được mười cây số, trời lại mưa to hơn, áo mưa vừa ướt vừa nặng, quần áo bên trong cũng ướt gần hết, lạnh lẽo như dính vào da thịt, khiến cô không khỏi run rẩy. Nghiêm Thế Xương rất lo lắng nhưng trời mưa đường trơn, lừa đi rất chậm nên chẳng còn cách nào khác. Đến chiều, từ đường núi nhìn ra xa thấy những ngôi nhà lớn trong núi, trong màn mưa mênh mang giống như một bức tranh thủy mặc vẽ cảnh bốn phía mây mù, Nghiêm Thế Xương chỉ cho cô xem: “Đó chính là Hà Gia Bảo, đi qua ngọn núi bên chính là núi Kỳ Phong rồi”.

Tĩnh Uyển phấn chấn tinh thần, cười nói: “Coi như sắp đến rồi”. Đường núi khúc khuỷu, nhìn gần ngay trước mắt, đi lại rất xa, đến tận lúc lên đèn họ mới xuống núi, con đường đá xanh thẳng tắp kéo dài đến Hà Gia Bảo. Vì trời mưa nên chỉ lác đác mấy người đi đường. Họ không ghé vào trấn, mà chỉ dừng chân nghỉ ngơi ở bên ngoài, mua bánh ngô làm lương khô.

Nghiêm Thế Xương đội nón, mặc một chiếc áo mưa dầu cũ, lại nói tiếng bản địa, ông chủ cửa hàng nhỏ không hề nghi ngờ, chỉ dẫn cặn kẽ cho anh: “Buổi tối đừng đi đường, năm nay nơi này không yên ổn, lúc thì quân này đánh đến, lúc thì quân kia đánh đến, hai người tốt hơn hết nên nghỉ ở thị trấn một đêm, sáng sớm mai lên đường”.

Nghiêm Thế Xương hỏi: “Trong thành không phải có an dân đoàn sao?”

Ông chủ nói: “Nghe nói trên núi có một đồn trú của Dĩnh quân, cũng chỉ nghe nói như vậy, trong núi lớn như thế, ai biết được quân binh nằm ở đâu”.

Nghiêm Thế Xương trong lòng lo lắng, ôm bọc bánh ngô gói bằng lá cọ, bước thấp bước cao đi về bên cạnh Tĩnh Uyển, khẽ tiếng thương lượng với cô chốc lát, cuối cùng cảm thấy ở lại trong thị trấn càng nguy hiếm, họ vẫn quyết định đi thâu đêm.

Ai ngờ vào đêm mưa càng to hơn, họ đi mấy cây số mà mưa như trút nước, ào ào từ trên trời đổ xuống, khiến người ta gần như không mở nổi mắt. Xung quanh yên lặng như tờ, ngay cả tiếng côn trùng cũng bặt thinh, chỉ có tiếng mưa ào ào, bốn bề đen như mực, đen đến mức đặc quánh như mực Tàu. Tĩnh Uyển tuy sợ hãi nhưng cắn chặt môi không hé một tiếng. Chiếc đèn dầu trong tay Nghiêm Thế Xương chỉ có thể chiếu sáng không quá một trượng, trong ánh sáng mờ trắng trắng, vô số hạt mưa gần như đập thẳng vào đèn. Anh biết không nên đi tiếp, liền nói với Tĩnh Uyển: “Bây giờ cho dù quay lại trấn cũng rất nguy hiểm, tôi nhớ phía trước có một miếu

Quan Đế, hay là tối nay tránh tạm ở đó, sớm mai lại lên đường”.

Tĩnh Uyển chỉ thấy áo ướt dính vào người lạnh thấu xương, ngay cả giọng nói cũng đang run rẩy: “Tôi nghe theo Nghiêm đại ca”.

Họ lại đội mưa đi một lúc lâu mới thấy một ngôi miếu nho nhỏ. Trong miếu đã không còn hòa thượng, vì khách qua đường vẫn thường dừng chân ở đây, nên trong miếu cũng khá sạch sẽ, Nghiêm Thế Xương đặt đèn xuống, tìm một nơi khô ráo cho Tĩnh Uyển ngồi. Tĩnh Uyển cởi áo mưa, chỉ thấy gió đêm thốc thẳng vào người, lại càng lạnh hơn. Nghiêm Thế Xương thấy bên tường có chất ít cỏ khô, chần chừ một lát, vì tình hình trong núi còn chưa biết thế nào nếu đốt lửa e rằng sẽ có người đến. Nhưng nhìn ánh đèn le lói hắt trên mặt Tĩnh Uyển, sắc mặt cô trắng bệch không còn giọt máu, môi đã khô nẻ, toàn thân đang run lên, anh chỉ lo cô mặc quần áo ướt sẽ ốm, trong lòng nhen nhóm tia hy vọng, cảm thấy trời mưa to thế này, cho dù trong núi có Dĩnh quân cũng không thể đội mưa tuần đêm. Anh bèn ôm cỏ khô đến, đốt lửa lên.

Tĩnh Uyển cầm một miếng bánh ngô, mãi mà không nuốt nổi, quần áo cô đều ướt một nửa, đang được hong khô, hơi nước trắng đang từ từ bốc lên, vì được sưởi ấm nên sức lực dần dần phục hồi. Thặng Nhi cũng rất mệt, vừa hong quần áo vừa dựa vào tường ngáp. Bên ngoài mưa nhỏ dần, Nghiêm Thế Xương nói: “Đợi đến trời sáng chắc mưa tạnh”.

Tĩnh Uyển mỉm cười nói: “Mong là như thế”. Nghiêm Thế Xương ăn tạm mấy cái bánh ngô, đang nhặt ít lá khô vứt thêm vào đống lửa đột nhiên nhảy lên, nghiêng tai nghe động tĩnh bên ngoài.

Tĩnh Uyển giật bắn mình, thấy sắc mặt anh tập trung, cũng trở nên căng thẳng. Cô cố nghe ngóng nhưng cũng chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi rào rào trên cành lá bên ngoài miếu. Nghiêm Thế Xương bỗng quay người lại, lấy đất hất vào đống lửa, Tĩnh Uyển sực tỉnh, vội giúp anh lấy đất dập lửa. Ngọn lửa tắt ngấm, trong miếu bỗng chốc đen ngòm. Tĩnh Uyển chỉ nghe thấy tiếng thở nhẹ của Nghiêm Thế Xương, hai con lừa vốn buộc ở cột giữa miếu lúc này có một con hắt hơi, trong lòng cô sợ hãi, lại nghe thấy Nghiêm Thế Xương gọi nhỏ: “Thặng Nhi?”.

Thặng Nhi bất ngờ tỉnh giấc, chỉ nghe Nghiêm Thế Xương nói: “Cháu biết đường xuống núi không?”.

Thặng Nhi nói nhỏ: “Biết”.

Tĩnh Uyển cố mở to mắt, qua lỗ dột trên mái nhà, ánh sáng xanh của màn đêm chiếu xuyên xuống sàn, lúc lâu sau cô mới có thể lờ mờ nhìn ra hình bóng của Nghiêm Thế Xương, anh lặng lẽ đứng ở đó nhưng cô nghe không ra bên ngoài có gì không ổn. Anh bỗng đưa tay ra, nhét một vật cứng vào tay cô, nói nhỏ: “Không kịp rồi, không biết đối phương có chặn cả trước sau không, Cậu Sáu từng dạy tiểu thư cách bắn súng, khẩu súng này tiểu thư cầm phòng thân”.

Trong tay anh có một khẩu súng ngắn khác, trong bóng tối khẩu súng lóe lên chút ánh sáng ảm đạm, cô cực kỳ sợ hãi, cảm thấy khẩu súng trong tay nặng đến nỗi không cầm lên nổi. Lúc này, dường như mới nghe thấy tiếng vó ngựa bên ngoài, càng lúc càng gần, tiếng vó ngựa hỗn loạn, rõ ràng không phải một người một ngựa, láng máng nghe thấy tiếng ngựa hí, hình như cả một đám người ngựa. Ba người họ đều căng thẳng đến cực điểm, im lặng nín thở, nghe đám người ngựa cảng lúc càng lại gần, trái tim Tĩnh Uyển như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, bên ngoài có người nói: “Vừa nãy xa xa còn có ánh lửa, bây giờ tắt rồi”. Tiếp theo có người nói: “Vào trong xem”.

Cơ thể Tĩnh Uyển hơi run, cô nắm chặt khẩu súng trong tay, lòng bàn tay đã toát mồ hôi, nghe tiếng bước chân rầm rập xông vào, tiếp đó có người đá tung cửa miếu “rầm” một tiếng.

Mấy chiếc đèn dầu xông vào, luồng sáng đột ngột khiến Tĩnh Uyển không mở nổi mắt, chỉ nghe thấy có người hỏi: “Ai? Bỏ súng xuống!”. Tiếp theo nghe thấy những âm thanh lạch cạch, là tiếng kéo cò súng, cô biết phản kháng vô hiệu nên chầm chậm hạ súng xuống, ý nghĩ trong đầu lướt qua như điện xẹt: Xong rồi!

Cô sợ đến cực điểm, chỉ nghĩ nếu bị loạn binh làm nhục không bằng chết luôn ở đây. Đang trong lúc rất muốn chết, bỗng nghe thấy giọng của Nghiêm Thế Xương vang lên vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ mắng: “Chúc lão tam, cái thằng ranh con này! Hóa ra là mấy người! Làm ông mày sợ chết đi được!”.

Mộ Dung Phong đang mơ màng ngủ, loáng thoáng nghe thấy hình như tiếng của Thẩm Gia Bình, nói rất nhỏ: “Cậu Sáu mới ngủ, cả đêm không ngủ rồi, sáng nay lại phải đi xem bổ phòng, đến bảy giờ mới tranh thủ thời gian chợp mắt”.

Một giọng nói khác hình như của thư ký Uông Tử Kinh, có vẻ hơi chần chừ: “Vậy lát nữa tôi lại đến”.

Trong chốc lát anh hoàn toàn tỉnh táo, ngoài trời âm u, tuy buổi chiều mà vẫn như vừa mới sáng, sắc trời một màu xanh xám, âm thanh như tiếng sấm rền từ bên ngoài văng vẳng truyền tới, âm thanh đó anh quá đỗi quen thuộc, biết không phải là tiếng sấm, mà là tiếng lửa đạn ở trận địa tiền tuyến. Anh với lấy đồng hồ bên cạnh gối xem, mới ba giờ chiều, hóa ra anh ngủ chưa được một tiếng, sự mệt mỏi không hề mất đi, ngược lại trong lòng trỗi dậy một cảm

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT