watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6987 Lượt

xe tôi, cho nên tôi vô cùng mạo muội đến trả trước”.

Tĩnh Uyển lúng túng, nghĩ anh xuất thân cao quý, học rộng biết nhiều, e rằng đã biết rõ lai lịch viên trân châu ấy, chẳng trách tối qua trên xe vừa nhìn thấy, vẻ mặt đã hiện vẻ thiếu tự nhiên. Lúc đó cô chỉ canh cánh việc trong lòng, không hề phát giác. Không biết anh ta rốt cuộc biết bao nhiêu, trong lòng cứ thấp thỏm không yên, vị Trình tiên sinh đó lại nói như không có chuyện gì: “Em gái nhà tôi xưa nay rất thích thứ đồ này, cho nên lần trước tôi mới đặt chiếc nhẫn đó ở cửa hàng đồ Tây giúp nó, viên ngọc này của tiểu thư có lẽ cũng là ngọc trai nuôi từ Đông Doanh phải không?”.

Tĩnh Uyển nghe anh cố ý giải vây cho mình, trong lòng nhẹ nhõm, cười nói: “Đúng thế, là ngọc trai nuôi”.

Vị Trình tiên sinh đó nói: “Viên ngọc đẹp đẽ như vậy, chỉ có người đẹp như tiểu thư đeo mới xứng, mới cùng tỏa sáng”. Tuy nói một câu nịnh nọt lấy lòng như thế nhưng thốt ra từ miệng anh ta nghe lại rất tự nhiên, không hề khiến người ta cảm thấy khách sáo, giả tạo. Không Kịp Nói Yêu Em – Chương 18
Tĩnh Uyển tiễn Trình Tín Chi về, trái tim mới đập bình thường trở lại. Ngày hôm sau, vì là ngày đại hỷ, cho nên hai vợ chồng họ Doãn đều bận chuẩn bị hôn lễ, trong nhà người đông việc nhiều, mấy người chị em họ của Tĩnh Uyển đều đến, ở trên lầu cùng cô. Một đám người nói nói cười cười, bỗng nghe thấy bác Phúc từ ngoài đường hô vọng vào trong, trên tay cầm tờ báo nói: “Đại thắng! Đại thắng! Đánh một trận thắng lớn rồi!”.

Tĩnh Uyển vội vàng đi lên hai bước, quả nhiên nhìn thấy hàng tít màu đỏ lớn trên trang báo: “Dư Gia Khẩu đại thắng”, cô không kịp nghĩ nhiều, chỉ mãi đọc nội dung bên dưới, chiến đấu kịch liệt hơn mười ngày, Thừa quân cuối cùng không địch được Dĩnh quân, toàn tuyến phía Đông tan vỡ. Tĩnh Uyển đọc đến mấy chữ “Dĩnh quân chiếm đóng Dư Gia Khẩu”, trong đầu “ầm” một tiếng, định thần lại mới nghĩ Dư Gia Khẩu là vùng trọng yếu của Thừa quân, sau Dư Gia Khẩu là Vĩnh Tân, Vĩnh Tân là đại bản doanh phía Nam của Thừa quân, bóp chặt yết hầu đường sắt Thừa – Dĩnh, bây giờ lại để mất Dư Gia Khẩu, e rằng Vĩnh Tân nguy hiểm chỉ một sớm một chiều. Cô sững sờ đứng đó, Minh Hương vội cầm lấy tờ báo, rót cho cô tách trà nóng.

Một người chị họ cười nói: “Tĩnh Uyển nhà ta từ nhỏ đã giống con trai, cho nên không chịu thua kém đấng mày râu, lúc nào cũng quan tâm tin tức quốc sự, e rằng sau này Kiến Chương còn phải chịu lép vế em ấy”.

Một người em họ khác nói: “Báo thì có gì hay, ngày ngày chỉ nói chuyện đánh nhau, nhưng em nghe cha nói, trận đánh này có lẽ sẽ chóng kết thúc thôi. Tin tức trang đầu trên báo hôm nay nói nước Nga tuyên chiến với Thừa quân. Cha nói, Thừa quân lần này trước sau đều có địch, chỉ có thể thua thảm hại”.

Chỉ nghe thấy “choang” một tiếng, tách trà nóng trong tay Tĩnh Uyển vỡ tan. Minh Hương giật bắn mình, vội vàng hỏi: “Tiểu thư có bị bỏng không?”.

Tĩnh Uyển sắc mặt trắng bệch, nhưng dáng vẻ vẫn trấn tĩnh: “Không”.

Minh Hương vội thu dọn mảnh vỡ, miệng còn nói: “Rơi xuống đất nở hoa, vinh hoa phú quý”.

Một tay Tĩnh Uyển ấn lên ngực, trên mặt đang cười ngẩn ngơ, lẩm bẩm nói: “Em học ai thế, lải nhải như vậy”.

Minh Hương bĩu môi: “Còn không phải là bác Ngô, nói trong nhà có việc hỷ, những câu tốt lành nhất định phải nhớ”.

Mấy người chị em họ xúm lại xem của hồi môn của cô, khăn trùm đầu, đồ trang sức, hết thảy đều lôi hết ra, cầm thứ nào lên là tấm tắc khen thứ ấy, toàn con gái trẻ tuổi với nhau nên rất náo nhiệt, huống hồ đang xem trang sức, khen cái này tinh xảo, cái kia quý báu, trên trán Tĩnh Uyển lấm tấm mồ hôi lạnh, tiếng cười nói ồn ã cả căn phòng, vang lên trong tai như xa như gần, vo ve như tiếng ong. Cô trấn tĩnh, vì tổ chức hôn sự nên cả căn phòng đều treo trướng hỷ và hoa màu, bốn bề đều là màu sắc rực rỡ, trong căn phòng chất đầy các loại gấm vóc rương hòm, đều là đồ cưới chuẩn bị cho ngày mai, trên bàn trang điểm có chiếc đồng hồ Tây nho nhỏ, dưới đồng hồ có quả cầu thủy tinh di chuyển không ngừng, lắc qua lắc lại, cô nhìn đến chóng mặt, dường như cả căn phòng đều đang chuyển động.

Vợ chồng họ Doãn đều bận tiếp đãi người thân bạn bè, đến ba, bốn giờ chiều, Doãn phu nhân mới có thời gian lên lầu xem con gái, còn đám chị em họ của Tĩnh Uyển đều xuống dưới nghe kịch, một mình Tĩnh Uyển ngồi ở đó, sững sờ thẫn thờ.

Doãn phu nhân xót xa hỏi: “Nghe bác Ngô nói trưa nay con không ăn gì, sao mặt đỏ thế”.

Tĩnh Uyển đưa tay sờ sờ mặt, má cô nóng hầm hập, giống như sốt, nhưng trong tim cô dường như đang có một ngọn lửa đang hừng hực cháy, ánh mắt đượm vẻ xa xôi, cô khẽ gọi một tiếng: “Mẹ”.

Doãn phu nhân dịu dàng vuốt tóc cô, mắt cô bỗng ngấn lệ: “Mẹ, con sợ lắm”.

Doãn phu nhân sững lại một lát, lập tức cười nói: “Con bé ngốc này, có gì sợ chứ, con gái lớn đều phải gả chồng mà”.

Tĩnh Uyển lại giống như sắp bật khóc, cắn chặt môi, cố ngăn nước mắt. Doãn phu nhân hoảng hốt, vội nói: “Con ngoan, trên dưới Hứa gia con đều quen thuộc, giống như nhà mình vậy, hơn nữa đều ở trong thành, sau này con muốn về cũng rất thuận tiện mà”.

Tĩnh Uyển cuối cùng không kìm được nữa, nước mắt trào ra, Doãn phu nhân thấy cô như thế, không hiểu vì sao cũng cảm thấy vô cùng xúc động, đưa tay ra ôm con gái vào lòng, Tĩnh Uyển vừa nói vừa nấc nghẹn ngào: “Mẹ, con xin lỗi.”

Doãn phu nhân vỗ lưng cô: “Nói linh tinh, con có lỗi gì với mẹ chứ, chỉ cần con sống vui vẻ mẹ đã mừng lắm rồi”. Bà lại nói tiếp: “Xưa nay con luôn hiểu chuyện, hôm nay phải vui vẻ, đây là việc đại hỷ mà”.

Tĩnh Uyển “vâng” một tiếng, vùi mặt vào lòng mẹ, ôm chặt lấy eo mẹ rất lâu không chịu buông ra. Doãn phu nhân nghĩ chỉ có một cô con gái độc nhất này, ngày mai phải gả vào nhà người khác, trong lòng cũng ngàn phần vạn phần không nỡ, nên bà cứ dặn dò mãi mấy đạo lý làm dâu, rồi an ủi con gái rất nhiều.

Theo lễ tiết, trước khi kết hôn Kiến Chương và Tĩnh Uyển không được gặp mặt, cho nên chiều muộn hôm đó, Kiến Chương gọi điện thoại đến. Tĩnh Uyển nhận điện, trong lòng cô có cảm giác rối ren phức tạp, nhưng không biết nên nói gì với anh, Kiến Chương chỉ coi như cô mệt, nói mấy việc trong hôn lễ ngày mai, cuối cùng dặn dò: “Vậy em ngủ sớm đi”.

Cô “ậm ừ” một tiếng, anh sắp dập điện thoại, bỗng nghe cô gọi: “Kiến Chương”.

Anh hỏi: “Sao thế?”.

Trong ống nghe chỉ có tiếng ù ù, hơi thở anh chậm và đều, cô dịu dàng nói: “Không có gì, chỉ muốn gọi anh một tiếng thôi”.

Thỉnh thoảng cô lộ ra vẻ trẻ con đó, nhưng Kiến Chương lại thấy ngọt ngào, nói: “Ngủ sớm chút đi, ngày mai có thể gặp mặt rồi”.

Tĩnh Uyển yên lặng hồi lâu, cuối cùng mới nói: “Anh cũng nghỉ sớm đi, tạm biệt”.

Cô dập điện thoại, đứng dậy. Phía trước bắc sân khấu, đang biểu diễn, tiếng chiêng trống truyền đến như xa như gần, réo rắt réo rắt… Trái tim cô còn đập nhanh hơn tiếng trống, cô kiểm tra tất cả mọi thứ trong túi xách: Ảnh cha mẹ và mình, hai tập tiền giấy dày, một nắm tiền lẻ, còn cả chiếc đồng hồ quả quýt đó. Cô nghĩ một lúc, lấy khăn tay bọc viên “Thần Châu”, nhét vào đáy chiếc túi xách.

Khách khứa đều đang nghe kịch ở phía trước, cô lặng lẽ xuống lầu, vì sắp mở tiệc nên người làm đều bận túi bụi, nhất thời không ai chú ý đến cô. Cô ra khỏi hoa viên từ cửa sau, trong vườn yên lặng không một bóng người, chỉ có mấy chiếc cờ màu nhỏ treo trên cây, tung bay trong gió, reo lên “lật phật lật phật”, tiếng chiêng trống huyên náo phía trước, cô lờ mờ nhận ra khúc “Ngọc Liên Minh”, đang hát đến câu: “Ta không cần gấm vóc trâm ngọc, chỉ cần áo vải trâm gai, mưa gió có nhau, bên nhau trọn đời…”. Lời thế son sắt đó như một sự an ủi kì lạ, khiến cô không thấy quá sợ hãi, chỉ là bước chân không kìm được hơi chùn lại, may mà suốt dọc đường không gặp ai. Cửa sau vốn không khóa, ông Lý canh cửa ngồi ở ghế mây, ngẩng đầu há miệng ngồi ở đó, hóa ra đã ngủ quên trong cơn gió mát, ông Lý nuôi một con chó vàng lớn, thấy cô nó lười nhác vẫy vẫy đuôi, cô lặng lẽ đi ra khỏi cửa.

Xuyên qua con phố liền nhìn thấy mấy chiếc xe kéo đang đợi khách, cô lên đại một chiếc, nói với phu kéo xe: “Đến phía Nam thành, mau đi”. Phu xe đó thấy dáng vẻ cô, biết là tiểu thư nhà giàu, hơn nữa lại không mặc cả, rõ ràng là khách sộp, lập tức hăng hái, kéo nhanh như bay, không lâu sau đã đưa cô đến phía Nam thành.

Cô biết hành động này của cô thật sự khiến người đời kinh hãi, ngay cả Nghiêm tiên sinh đó thấy cô cũng rất bất ngờ. Cô không nhiều lời, chỉ nói gọn một câu: “Tôi muốn đến Vĩnh Tân”.

Nghiêm tiên sinh đó lập tức trấn tĩnh, ánh mắt đầy vẻ khâm phục, miệng lại nói: “Bây giờ hai bên chiến sự gay go, giao thông đứt đoạn, tiểu thư không thể mạo hiểm như thế”.

Tĩnh Uyển cố chấp ngẩng mặt lên: “Anh ấy đã có thể đến được, anh nhất định có cách đưa tôi đi. Cửa thành sắp đóng rồi, nếu hôm nay không đi được có lẽ cả đời này tôi cũng không có cách nào đi”.

Nghiêm tiên sinh do dự: “Tiểu thư thân đáng ngàn vàng, tiền tuyến lửa đạn không phải là chuyện chơi. Trên đường chẳng may có tổn thất gì, Nghiêm Thế Xương tôi mặt mũi nào đi gặp cậu Sáu”.

Tĩnh Uyển giậm chân:

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT