watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6986 Lượt

thời gian không còn nhiều, mặt trời xuống núi anh sẽ phải đi, về sau, anh và cô chỉ là người qua đường. Anh từng đột ngột đâm vào cuộc sống của cô, nhưng cô không hề đi lệch hướng, cuối cùng cô vẫn phải tiếp tục cuộc sống của mình. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, mặt trời đang chầm chậm lặn xuống, giống như một quả trứng treo trên cửa sổ kính, chậm chạp rơi xuống, chậm chạp nhưng rơi thẳng, không thể kéo lên được.

Trong tay anh cầm lên một chiếc hộp nhung màu vàng nhỏ, nói với cô: “Bất luận thế nào, Tĩnh Uyển, anh hy vọng em sống hạnh phúc. Sau này… sau này e rằng chúng ta chẳng còn mấy cơ hội gặp nhau, thứ này là mẹ anh để lại lúc còn sống, anh luôn muốn tặng em”.

Cô không nhận lấy cũng không nói gì, anh từ từ mở hộp ra, trong tích tắc, ánh sáng lấp lánh chiếu thẳng vào khuôn mặt cô, ánh sáng đó không hề chói mắt, ngược lại rất ấm áp. Cô biết anh đã tặng thì nhất định là đồ rất có giá trị, nhưng không ngờ là một viên ngọc trong veo,

còn to hơn trứng chim bồ câu như thế, phát ra thứ ánh sáng chuyển động kỳ lạ, khiến người ta yên lặng nín thở.

Ánh chiều tà tuyệt đẹp chiếu rạng giữa trời, bầu trời giống như chiếc đĩa phẩm màu bị đổ, màu tím, màu vàng, màu đỏ, màu xanh, màu hồng… đằng sau anh đều là ánh mặt trời rực rỡ, ánh chiều tà màu vàng cuối cùng bao phủ lấy anh, ngược ánh sáng, mặt anh nhìn không rõ, nhưng viên ngọc trong tay anh vẫn trong sáng như ánh trăng dưới chiều tà, lưu chuyển và phản chiếu lại ánh chiều rực rỡ: “Đây là cống phẩm của Hợp Phố thời Càn Long, vì rất hiếm cho nên gọi là “Thần Châu”, tức là là thần châu trong truyền thuyết”.

Cô nói: “Thứ đồ quý như vậy em không thể nhận”.

Gương mặt anh như đang cười nhưng giọng nói lại đầy thất vọng: “Tĩnh Uyển, vạn vật trên thế giới đối với anh mà nói, quan trọng nhất chính là em, viên ngọc này có là gì chứ?”.

Cô buồn bã tự lừa mình dối người quay mặt đi, cuối cùng nhận lấy chiếc hộp, anh nói: “Anh đeo lên cho em”.

Chiếc dây chuyền đó kiểu Tây, anh cúi đầu mò mẫm, mãi mà không đeo được. Trong tóc cô có mùi hoa thoang thoảng, ngón tay anh rịn mồ hôi, chiếc móc nho nhỏ trong chốc lát trượt ra, hơi thở của cô tràn đầy trong lòng anh, cô bỗng rướn người về phía trước, mặt vùi vào trong ngực anh, anh ôm chặt lấy cô, tóc cô chạm vào cằm anh nhè nhẹ, hơi ngưa ngứa, nỗi đau không thể kiềm chế cuộn lên trong anh, anh nói: “Đi với anh”.

Cô chỉ lắc đầu quầy quậy, dường như chỉ có thế mới có thể chắc chắn mình không nói ra lời gì đáng sợ. Nhà cô ở đây, gốc cô ở đây, cha mẹ người thân cô đều ở đây. Cô luôn cho rằng mình rất dũng cảm, giờ mới biết mình vốn rất yếu đuối, cô không dám, cô tuyệt đối không dám. Nếu cô không màng tất cả đi theo anh, nếu anh không yêu cô nữa, cô sẽ rơi xuống vực sâu thăm thẳm, sẽ mãi mãi không thể bò lên, vì cô yêu anh như thế, vì cô đã yêu anh như thế, nếu sau này anh không yêu cô nữa, nếu anh muốn bỏ rơi cô, cô sẽ không còn gì cả. Đến lúc đó, cô làm sao có thể chịu đựng được chứ?

Nước mắt lạnh lẽo chảy ra, giọng nói của anh cũng rất nhẹ: “Mặt trời lặn rồi”.

Trong làn nước mắt nhạt nhòa, mặt đất đang nuốt chút ánh sáng cuối cùng, giữa trời đất bóng tối mênh mang trào lên, đan vào giữa mùa hạ, mà cơ thể cô lại vô cùng lạnh lẽo.

Vì phải về kịp trước lúc đóng cửa thành Càn Bình, nên xe đi rất nhanh. Ánh trăng đang dần lên cao, vầng trăng sáng treo lơ lửng trên ngọn cây giữa núi. Vẫn là vị Nghiêm tiên sinh đó đưa cô về. Suốt dọc đường cô đều im lặng, xe đi trên đường đá giữa núi, cán vào đá phát ra tiếng loạt roạt nhỏ. Cô cứ thất thần như thế, cũng không biết là qua bao lâu, xe bỗng nhiên lắc lư, lái xe lập tức dừng xe lại, xuống xe xem xét, kêu lên bực tức: “Chết rồi, nổ lốp rồi”.

Nghiêm tiên sinh đó cũng xuống xe kiểm tra, hỏi lái xe: “Thay lốp dự phòng mất bao lâu?”.

Lái xe đáp: “Ít nhất phải một tiếng”.

Anh ta sốt ruột, nói rõ tình hình với cô, cô cũng bắt đầu sốt ruột, nếu không về kịp giờ, cửa thành đóng mất, phải đợi đến sáng mai mới có thể vào thành, nếu cô cả đêm không về, trong nhà sẽ loạn hết lên ấy chứ?

Đang trong lúc sốt ruột, chỉ thấy hai luồng ánh đèn rọi tới, hóa ra có một chiếc xe từ trên núi xuống, đường núi khúc khuỷu, chiếc xe đó vốn đi từ từ, lúc đi qua xe họ, tốc độ xe càng chậm lại. Đã đi qua, bỗng nhiên chiếc xe đó lại dừng lại, người lái xe bước xuống, như muốn hỏi họ sao vậy. Vị Nghiêm tiên sinh đó thấy người lái xe, “ồ” một tiếng, người lái xe hình như nhận ra anh ta, quay trở lại xe nói câu gì đó với người trong xe.

Tĩnh Uyển thấy một người xuống xe, trông rất trẻ, rõ ràng là một công tử phong độ, Nghiêm tiên sinh lên trước một bước, chào hỏi qua loa, nhưng không hề giới thiệu với Tĩnh Uyển, chỉ nói: “Tiểu thư chúng tôi vội vào thành, có thể cảm phiền cho chúng tôi đi nhờ một chuyến không?”.

Người đó nói: “Đương nhiên, mời hai vị lên xe”. Giọng nói anh ta rất trầm ấm dễ nghe, lại không phải là giọng người bản địa.

Tĩnh Uyển không hề để ý, sau khi lên xe cảm ơn, người đó khách sáo đáp lại: “Không có gì, không cần khách sáo”.

Trong xe có gắn một chiếc đèn nhỏ trên trần xe, chiếu rõ khuôn mặt người đó, cô cảm thấy rất quen, chợt nhận ra đó là người nhường nhẫn hôm ấy. Người đó nhìn rõ hình dáng cô, trong mắt lóe lên ánh nhìn kỳ lạ, thoắt cái trở lại vẻ ung dung hôm nào.

Tuy Nghiêm tiên sinh hình như có quen biết với Trình tiên sinh này nhưng trong xe họ không hề nói chuyện, Tĩnh Uyển tâm trạng vốn nặng nề, nên chỉ im lặng, may mà xe đi rất nhanh, cuối cùng kịp vào thành trước lúc đóng cổng. Trong thành Càn Bình nhà nhà đã lên đèn, Nghiêm tiên sinh đó liên tục cảm ơn Trình tiên sinh, họ xuống xe ở cổng Tây. Nghiêm tiên sinh đó làm việc rất chu đáo, giúp cô thuê một chiếc xe kéo về nhà, còn mình ngồi một chiếc khác theo sau bảo vệ cô, giữ khoảng cách không xa không gần.

Bên ngoài cổng nhà vẫn còn bảy, tám chiếc xe đậu lại, từng dải đèn chiếu sáng đến tận trong vườn, xem ra khách vẫn chưa về hết, cảnh vệ họ Nghiêm đó xuống xe từ xa, thấy không ai chú ý, nói nhỏ với cô: “Thời gian này tôi đều ở Càn Bình, phủ nhà tiểu thư, tôi không tiện đến thường xuyên, nếu tiểu thư có việc có thể trực tiếp đến số 21 ngõ Tam Hòe phía Nam thành tìm tôi”.

Tĩnh Uyển gật đầu, cô sợ về nhà muộn cha tức giận sẽ sinh ra lắm chuyện, khách khứa quả nhiên vẫn chưa về, trong nhà trên hình như vẫn có mấy bàn mạt chược, từ xa đã nghe thấy tiếng chia bài loạt soạt. Cha đang đánh bài với mấy người chú bác, thấy cô về, chỉ hỏi một câu: “Vương tiểu thư đã đỡ chút nào chưa?”.

Cô gật đầu qua loa, mượn cớ mệt về phòng mình, chẳng qua cả tâm hồn, thể xác cô đều quá mệt mỏi, cô nằm xuống giường nói nghỉ ngơi một lát, nhưng liền ngủ thiếp đi luôn. Trong mơ, khung cảnh giống như ngày cưới, cô che mạng đỏ, mặc quần áo cưới đỏ, đứng trong lễ đường rộng lớn, xung quanh đều là bạn bè người thân, bên ngoài cười nói nhưng trong tim cô lại buồn bã đến cực điểm. Tiếng người xướng lễ xướng lên: “Một bái, hai bái…”. Hứa Kiến Chương bên cạnh cúi người hành lễ, cô thì bất luận thế nào cũng không chịu cúi người xuống, trong lòng chỉ nghĩ, chẳng lẽ thật sự gả cho anh như thế, chẳng lẽ thật sự gả cho anh?

Cô bàng hoảng tỉnh dậy, chỉ thấy cánh tay tê nhức, trên người lại đắp chiếc chăn mỏng, chắc là bác Ngô đắp giúp cô, cô không biết mình đã ngủ bao lâu, nhìn trời bên ngoài đang dần sáng, đêm mùa hè luôn ngắn ngủi, trời đã sắp sáng rồi. Cô liền ngồi dậy, vạt áo rơi ra mấy cánh hoa, cô nhặt lên xem, hoa nhài tuy đã héo nhưng vẫn còn thơm. Cô chợt nhớ ra mình còn đeo viên “Thần Châu” đó, cô vô thức sờ lên cổ, không ngờ không thấy gì, trái tim bỗng chùng xuống, trong chốc lát gần như toát mồ hôi lạnh, chỉ nghĩ: “Viên ngọc đâu rồi?”.

Cô hốt hoảng vội vàng dậy đánh răng rửa mặt, nghĩ viên ngọc đó nhất định là bị rơi tối qua, nếu không phải trên xe kéo lúc về nhà thì là rơi trên xe ô tô, bây giờ phải nhanh chóng đi tìm.

Cô vốn rất ham ngủ, ngay cả bác Ngô cũng ngạc nhiên hỏi: “Tiểu thư sao dậy sớm thế?”.

Doãn phu nhân thấy cô xuống lầu cũng thương xót nói: “Sao không ngủ thêm chút nữa, ngày kia là ngày lành, mai e rằng nửa đêm đã phải dậy chuẩn bị, đến lúc đó rất mệt đấy”.

Tĩnh Uyển “dạ” một tiếng, Doãn phu nhân có một cô con gái duy nhất nên rất yêu chiều, thấy cô không tập trung liền hỏi: “Có phải ốm rồi không? Hai ngày này đừng để mệt mỏi quá đấy”.

Tĩnh Uyển vâng dạ qua loa với mẹ, trong đầu chỉ nghĩ đến trước tiên phải đi ngõ Tam Hòe nói với Nghiêm tiên sinh, anh ta quen biết Trình tiên sinh, có thể bảo anh ta đi hỏi xem có phải rơi ở trên xe vị Trình tiên sinh đó không, nếu không, vậy thì phiền phức rồi. Đang tính toán như thế, bác Phúc đến thông báo nói có khách đến thăm cô, vì bình thường cô cũng có rất nhiều bạn học nam đến chơi, nên Doãn phu nhân không để ý lắm. Tĩnh Uyển cầm tờ danh thiếp lên, chỉ thấy ba chữ “Trình Tín Chi”, trong lòng mừng rỡ nghĩ chắc là vị Trình tiên sinh đó, vội bảo bác Phúc mời đến phòng khách nhỏ. Quả nhiên là vị Trình tiên sinh ấy, từ xa anh đã cúi người hành lễ kiểu Tây, nói luôn: “Đường đột đến thăm tiểu thư thế này vốn là rất không nên nhưng tối qua tiểu thư quên một thứ rất quan trọng trên

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT