watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6981 Lượt

“Tôi không sợ, anh sợ cái gì?”.

Nghiêm Thế Xương suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng hạ quyết tâm, ngẩng đầu lên nói: “Vậy xin tiểu thư đợi lát, tôi đi bố trí”.

Anh ta làm việc rất lanh lẹ, một lúc sau liền quay lại, hai người ngồi xe ra khỏi thành, bên ngoài thành đã có người thuê một chiếc xe ngựa đón ở đó, trời đã muộn, họ ngồi xe ngựa lắc lư đi khoảng mười cây số. Tĩnh Uyển một nửa hồi hộp, một nửa sợ hãi, xen lẫn sự vui mừng khó tả, ngồi trong chiếc xe ngựa lọc cọc lọc cọc, trái tim cô ấp ủ một sự nồng nhiệt không thể khống chế. Lần này gần như đi cả nửa đêm, từ con đường nhỏ xe ngựa lắc lư rẽ vào con đường hẹp hơn nữa, cuối cùng đi vào một khuôn viên, nhờ vào chút ánh sáng ở đầu xe Tĩnh Uyển lờ mờ nhìn thấy một hộ gia đình rất bình thường.

Nghiêm Thế Xương xuống xe trước, giúp cô kéo mành che, nói nhỏ: “Tiểu thư, tối nay ở tạm đây, sáng sớm mai lại lên đường”.

Tĩnh Uyển tuy to gan, nhưng đến nơi không quen biết này vẫn không khỏi sợ hãi. Trong lòng vẫn nhớ cha mẹ, lúc này chắc họ lo lắng đến phát điên rồi, nhưng bản thân khi ra đi đã không màng tất cả, sau này chỉ có thể cầu xin họ tha thứ.

Chủ nhà là một cặp vợ chồng, tươi cười ra đón. Ở đây không có đèn điện, vẫn thắp đèn dầu, Tĩnh Uyển thấy có nữ chủ nhà mới thở phào nhẹ nhõm. Dưới ánh sáng ảm đạm chỉ thấy một căn phòng dọn dẹp gọn gàng, bà chủ nhà giúp cô kéo chiếc mành, bên trong cũng là giường đất. Tĩnh Uyển nửa đêm bôn ba, nay thấy chiếc giường sạch sẽ đó liền ngồi xuống trước.

Nghiêm Thế Xương nói: “E rằng ngày mai tiểu thư vẫn phải khổ rồi”. Anh ta nói rõ tất cả kế hoạch cho cô: “Tiền tuyến tuy đang đánh nhau, nhưng ở đây rất gần núi Kỳ Phong, chúng ta đã chuẩn bị gia súc, sáng sớm ngày mai sẽ khởi hành, đi qua con đường nhỏ trên núi, dự tính phải mất bốn, năm ngày, chỉ cần đến phạm vi núi Kỳ Phong, là chúng ta có thể kiểm soát được rồi. Có điều đường đi đều là đường nhỏ qua núi vượt đèo, nhà dân thưa thớt, chỉ sợ việc ăn ở của tiểu thư sẽ phải chịu khổ rất nhiều”.

Tĩnh Uyển nói: “Không sao, tôi đã đi là đã chuẩn bị chịu khổ rồi”.

Nghiêm Thế Xương gặp mặt cô có mấy lần, trong lòng rất là lo lắng, cô là đại tiểu thư yếu đuối như thế chỉ sợ trên đường rất khó chăm sóc. Sáng sớm ngày hôm sau Tĩnh Uyển thay bộ quần áo cũ của bà chủ nhà, lấy vải xanh quấn tóc lên, nhìn rất giống thôn nữ. Cô tuy trẻ tuổi nhưng trong lòng đầy tâm sự, biết rõ con đường phía trước vất vả, soi mình vào mặt nước vẫn không nhịn được cười thành tiếng.

Nghiêm Thế Xương cũng thay quần áo vải cũ, chủ nhà chuẩn bị cho anh hai con lừa lớn, lại bảo một đứa cháu của mình tầm mười bốn gọi là Thặng Nhi, giúp Tĩnh Uyển kéo gia súc. Tuy Tĩnh Uyển cưỡi ngựa rất khá nhưng cũng chưa từng cưỡi lừa, cô đứng ở một chiếc cối bên cửa do dự một lúc lâu, cuối cùng lấy hết can đảm cưỡi lên, Nghiêm Thế Xương vốn cũng rất lo lắng, thấy cô ngồi chắc chắn trên yên mới thở phào.

Khi cưỡi quen con lừa đó rồi thì đi vừa nhanh vừa chắc. Tháng tám trong núi lúa kê đang chín, Tĩnh Uyển ngắt một chiếc lá cọ che lên đầu tránh ánh nắng, cô đã thay đôi giày da bằng đôi giày vải bà chủ mới khâu, trên đó thêu một cặp bướm ngũ sắc, dưới ánh mặt trời đôi giày lắc qua lắc lại, cặp bướm sống động như sắp bay lên. Cô nghiêng người ngồi trên lưng lừa, hai bên con đường nhỏ đều là cỏ dại xanh rì, thỉnh thoảng giữa khúc quanh của núi lại hiện ra một mảnh ruộng, gió thổi qua đám cao lương rậm rì, cách chiếc lá cọ, ánh mặt trời nóng bỏng tỏa ra hơi thơm thanh mát. Đi rất lâu mới nhìn thấy hai, ba hộ gia đình lác đác ở sườn núi, khói bếp màu xanh ngọc bốc lên lưng chừng trời. Con đường núi ngoằn ngoèo, như thể đi mãi không hết vậy. Tĩnh Uyển lúc đầu vẫn lo lắng về cha mẹ, thỉnh thoảng có cảm giác áy náy, đến lúc này cũng đành cố gắng quên đi, cô nghĩ việc đã đến nước này nghĩ nhiều chẳng ích gì. Trong lòng hễ nghĩ đến ngày gặp Mộ Dung Phong là cả trái tim lẫn đầu óc đều thấy vui mừng, dù rằng cô chưa bao giờ phải đi qua đường núi gập ghềnh như vậy.

Thặng Nhi chỉ lo cắm đầu đi, Tĩnh Uyển vốn có tâm trạng, muốn phân tán sự tập trung, do đó hỏi cậu hết câu này đến câu khác như mấy tuổi rồi, nhà có những ai, đi học chưa, đã đi đâu ra khỏi làng chưa… Nghiêm Thế Xương vốn rất lo lắng, thấy dáng vẻ bây giờ của cô dần dần cũng yên tâm hơn. Tĩnh Uyển hiếm khi được vào trong núi, thấy cái gì cũng mới mẻ, lúc đầu Thặng Nhi hỏi một câu mới đáp một câu, sau đó cô hỏi đây là cây gì, đó là hoa gì… dần dần cũng trở nên thân thuộc hơn.

Mùa thu lạnh dần, gió thổi rì rào lách qua cây cối, giữa cây có tiếng côn trùng như đan dệt, bên này đang hát, bên kia đang ca, chít chít rít rít trầm bổng không ngừng, Thặng Nhi nhanh tay nhanh mắt, bắt ngay một con dế lớn đậu trên cỏ, lấy lá cỏ buộc lại, đưa cho Tĩnh Uyển. Tĩnh Uyển mừng rỡ đón lấy, thắt lá cỏ vào chiếc lá cọ, cầm đầu ngọn cỏ chọc chọc con dế, vô tình để lộ tính khí trẻ con, Nghiêm Thế Xương thấy cũng phải phì cười.

Đi đường như thế suốt ba, bốn ngày liền, con đường họ đi rất hẻo lánh, ngoài người bản địa rất ít người biết. Cho nên tuy chặng đường rất cực nhọc nhưng bình yên thuận lợi. Nghiêm Thế Xương rất kính phục cô, nói: “Tiểu thư quả thật không thua kém đấng mày râu”.

Tĩnh Uyển cười đáp: “Anh coi tôi là thiên kim đại tiểu thư, hẳn là có phần coi thường tôi rồi”.

Nghiêm Thế Xương liên tục nói “Không dám”.

Tĩnh Uyển phì cười, nói: “Anh đừng vâng vâng dạ dạ thế, anh tuy là thuộc hạ của cậu Sáu, nhưng đâu phải thuộc hạ của tôi”.

Nghiêm Thế Xương nói: “Thế Xương phụng mệnh bảo vệ tiểu thư, cho nên hiện tại chính là thuộc hạ của tiểu thư”.

Tĩnh Uyển cười nói: “Lần này may nhờ có anh, nếu anh cứ vâng vâng dạ dạ thế tôi sẽ phạt anh đấy”.

Nghiêm Thế Xương lại “vâng” một tiếng, lần này đến Thặng Nhi cũng cười, Tĩnh Uyển nói: “Vừa mới nói xong, lại phạm lỗi, phạt anh hát”.

Nghiêm Thế Xương theo Mộ Dung Phong từ nhỏ, lên ngựa quản quân, xuống ngựa quản dân, sống trong rừng gươm đao bão đạn cho đến ngày hôm nay, bình thường những đồng bào mà anh chung sống đều là đàn ông hào khí vời vợi, xưa nay không coi trọng phụ nữ yếu đuối, nhưng đồng hành cùng vị Doãn tiểu thư này lại thấy cô phóng khoáng, bình dị dễ gần, không chỉ không hề kiêu ngạo mà còn kiên nhẫn, đến đàn ông bình thường cũng không bì được. Đáng quý nhất là một thiên kim tiểu thư, suốt dọc đường ăn lương khô uống nước lạnh, chân tay phồng rộp cả lên cũng không chau mày. Trong lòng anh tôn trọng cô, nghe cô nói muốn phạt anh hát, cảm thấy khó xử, mặt mày đỏ bừng lên – điều mà xưa này chưa từng xảy ra với anh: “Tôi không biết hát”.

Tĩnh Uyển vỗ tay cười nói: “Nói dối, người nào trên thế giới này mà chẳng biết hát, mau hát một bài, nêu không tôi và Thặng Nhi đều không chịu”.

Nghiêm Thế Xương không biết làm thế nào, anh cũng không biết hát nhiều bài, đành hát một điệu dân ca quê nhà: “Trước núi sau núi trăm hoa đua nở, hái một nhành hoa cài lên tóc, người trước người sau quay đầu lại nhìn, có ai đến hái hoa yêu hoa yêu…”. Giọng anh khàn thôi, nhưng thấy Tĩnh Uyển cười rất chăm chú nghe, nên lại hát tiếp: “Trước núi sau núi trăm hoa đua nở, hái một nhành hoa cài lên tóc, người trước người sau quay đầu lại nhìn, có ai đến lấy chị yêu chị, bướm hồng cũng biết hoa yểu điệu, bay đến bên cạnh chị, chẳng lẽ anh cứ đờ đẫn như thế, đờ đẫn như thế, còn muốn em nhét vào tay anh, nhét vào tay anh…”.

Móng lừa gõ trên con đường đi, âm thanh trong trẻo, làm kinh động mấy chú chim non phía xa xa, chúng phành phạch vỗ cánh bay lên trời. Những ngày tháng trước đây của anh, hoặc là liếm máu trên bảng súng đầu đao, hoặc là uống rượu cá tiền với anh em, hoặc là say đắm trong nhà thổ chốn ngõ nhỏ, chưa bao giờ nghĩ rằng, mình sẽ ngồi trên lưng lừa cất cao tiếng hát giữa núi rừng thế này, nhưng thấy khuôn mặt cô tươi cười, trong lòng dù thế nào cũng không nỡ làm phật ý cô.

Thế Xương hát hết một bài, Tĩnh Uyển cười nói: “Hát hay như thế còn nói không biết hát”.

Chiếc roi trong tay Nghiêm Thế Xương đã dính đầy mồ hôi, anh yên lặng vài giây, cười nói: “Giọng cậu Sáu mới hay, thỉnh thoảng nghe thấy cậu ấy gọi một phách, còn vang hơn mấy diễn viên nổi tiếng đó”.

Tĩnh Uyển cười mỉm, nói: “Tôi thật sự không biết đấy, lần sau nhất định bắt anh ấy hát”. Cô lại thuận miệng hỏi anh: “Cậu Sáu của các anh lúc nhỏ trông thế nào?”.

Nghiêm Thế Xương cười đáp: “Lúc đại soái còn sống, cậu Sáu cũng rất nghịch ngợm, đại soái hễ tức giận là cầm chổi lông gà đánh cậu ấy, không đánh gãy chổi tuyệt đối không tha. Lúc đó cậu Sáu chỉ tầm mười tuổi, có lần gây chuyện bên ngoài, biết đại soái sẽ đánh, cho nên cầm dao cắt một vết sâu bảy, tám phân trên chiếc chổi lông gà mới. Đại soái về đến nhà, quả nhiên cầm chổi đánh, mới đánh được hai cái đã gãy, đại soái sững lại hỏi: “Sao loại chổi

này bây giờ lại đểu thế?”. Người ở nhà trên ai cũng biết là cậu Sáu bày trò, đều ôm bụng cười lỉnh ra ngoài”.

Tĩnh Uyển cũng mỉm cười, mắt nhìn con đường núi trước mặt, hình như hơi thẫn thờ, lúc này mặt trời lặn xuống núi, ánh sáng như dát vàng, Nghiêm Thế Xương cảm thấy

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT