watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6989 Lượt

vãi trên đất, vang lên tiếng roạt roạt, cô bỗng sực tỉnh, đẩy mạnh anh ra.

Hơi thở của anh vẫn gấp gáp, cô kéo lấy cổ áo mình, như thể kéo lấy trái tim mình, cô chỉ biết hoảng hốt và sợ hãi, cô thấy sợ anh, sợ hãi bất cứ sự đụng chạm nào của anh. Cô thu mình lại, anh đưa tay ra, cô nghiêng đầu đi theo bản năng, cô dũng cảm, cô không hề sợ anh, mà sợ sự nồng nhiệt anh đem đến cho cô. Sự nồng nhiệt đó không thể chấp nhận được, lại không có cách nào khống chế, cô nghĩ đến Kiến Chương. Gần như tuyệt vọng, Kiến Chương không thể cho cô sự nồng nhiệt đó, nhưng Kiến Chương có thể cho cô hạnh phúc. Hạnh phúc mà cô muốn, cô luôn biết bản thân mình cần gì, xưa nay cô đều có thể bình tĩnh mà nắm giữ.

Cô ngẩng đầu lên, anh đang nhìn cô, trong đôi mắt ấy cháy lên sự khát vọng mà mê hoặc không bao giờ hết, trái tim cô tê dại đau đớn, nhưng giọng nói cô đã trấn tĩnh, giống như ngay bản thân cô cũng đã tin rằng như thế: “Em không yêu anh, em càng không thể đi với anh”.

Anh nhìn cô không thể tin được, gần như khiến cô chột dạ, giọng nói của anh khàn đi: “Em không yêu anh ư?”.

Trên trái tim cô chằng chịt vết sẹo ngang dọc, trong chốc lát dường như đau đớn khiến người ta ngạt thở. Giọng nói của anh bình tĩnh, nhưng kèm theo sự giận dữ đáng sợ: “Em vẫn còn nói với anh một câu như thế sao? Nghe nói em kết hôn, anh liền đến đây như phát điên. Không quan tâm đến tính mạng, không quan tâm đến chiến sự nước sôi lửa bỏng ở tiền tuyến, không quan tâm đến một nửa giang sơn, vậy mà em nói với anh một câu như thế sao?”.

Cô cố chấp quay mặt đi, khuôn mặt lặng lẽ nở nụ cười: “Đúng thế, em không yêu anh”.

Anh im lặng một lúc lâu, mới nói: “Em nói như vậy, anh cũng không có cách nào, nhưng anh… nhưng anh…”. Anh lặp lại hai lần, cuối cùng không nói ra được vế sau, chỉ quay mặt đi. Không Kịp Nói Yêu Em – Chương 17
Gió bên ngoài thổi rất mạnh, buổi chiều trong núi, trong bóng râm của cây cối, trên cửa kính chỉ có hình bóng cây cối lay động, giống như hoa tuyết trắng vụn vỡ rơi trên cửa sổ trong mùa đông. Trong ánh sáng ảm đạm, gương mặt anh hiện lên không rõ ràng, nhưng cô biết anh đang nhìn mình. Anh không màng tất cả đến đây, còn cô lại không thể không màng tất cả mà đi theo anh. Con đường phía trước không thể biết được, bước một bước này chính là thịt nát xương tan.

Giọng nói anh nhẹ bẫng như trong mơ: “Tĩnh Uyển, trời tối anh phải đi rồi, chỉ có mấy tiếng, em có thể ở lại cùng anh không?”

Đáng nhẽ cô phải lắc đầu, việc này nên mau chóng kết thúc, anh nên mau chóng rời khỏi đây, cô nên về nhà. Nhưng không hiểu vì sao, thấy anh nhìn cô như thế, cô lại mềm lòng, cuối cùng vẫn gật đầu.

Cô không biết anh đem theo bao nhiêu người, nhưng trong thành Càn Bình, trong khu vực của Dĩnh quân, đem nhiều người hơn nữa cũng chỉ là trứng chọi với đá. Giữa đám cây cối bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng lướt qua bóng của cảnh vệ, ánh nắng chiếu vào song cửa sổ, đã sang buổi chiều, cúc áo cô anh đã nhặt lên hết, đặt trên bàn trà, chúng giống như những ngôi sao vỡ. Không có kim chỉ, may mà trong túi xách cô có mấy cái kim băng, tuy quần áo đã được đính vào, nhưng những chiếc kim băng bạc đó trông rất buồn cười. Xưa nay cô vốn coi trọng hình thức, thấy thế hơi chau mày, anh đã thấy cô không vui, bèn nảy ra ý nghĩ, anh ngắt mấy bông hoa nhài trên bàn trà xuống, cài từng bông lên kim băng, trong chốc lát kim băng đã bị che đi, chỉ còn lại những cánh hoa trắng muốt nở bung trên áo. Cô mỉm cười, lấy từng bông cài lên kim băng, anh ngồi trên sofa ở xa xa, im lặng nhìn cô.

Hoa nhài từ từ nở ra trên áo, giống như tơ lụa mềm mại, nhưng rõ ràng là thật, hương thơm phảng phất lan tỏa.

Anh mỉm cười nói: “Thế này đẹp thật, lại có phong thái của quần áo kiểu Tây”.

Cô chỉnh lại cúc áo, cười nói: “Em cũng cảm thấy rất đẹp”.

Anh lấy một bông hoa nhài, cài lên tóc cô, bông hoa trắng nho nhỏ trên ngón tay anh, bất giác khiến người ta nghĩ đến việc không may mắn. Chiến sự cấp bách thế, cô biết rõ sau khi anh quay về nhất định phải đích thân chỉ huy tiền tuyến trong mưa bom bão đạn, tim cô bỗng nhói lên xót xa, nói: “Em không cài nữa, em không thích hoa này”.

Anh cười nói: “Anh không kiêng kỵ, em còn phong kiến hơn cả anh”. Cuối cùng, anh vẫn cài nhẹ nhàng lên tóc cô.

Cô chầm chậm vuốt chiếc khăn tay của mình, mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên áo, vì ở trong núi, nên anh nắng lúc ba, bốn giờ chiều trắng nhạt như bạc, bên ngoài cửa sổ có tiếng gió ào ào, lướt qua rừng thông như sấm rền.

Cô mỉm cười nói: “Em đói rồi”.

Mộ Dung Phong sững lại một lúc, hai tay vỗ một cái, Thẩm Gia Bình từ bên ngoài lập tức bước vào, Mộ Dung Phong hỏi: “Có gì ăn được không?”.

Trên mặt Thẩm Gia Bình hiện lên vẻ khó xử, họ tuy cẩn thận bố trí rồi mới đến, nhưng vì hành tung bí mật hơn nữa chỉ tạm thời dừng chân ở đây, những người hầu như nhà bếp đã cho rời đi. Tĩnh Uyển đứng dậy nói: “Em đi xem có gì không, nếu có điểm tâm, uống bữa trà chiều cũng được mà”.

Mộ Dung Phong không muốn rời xa cô một phút nói: “Anh đi cùng em”.

Ở đây vốn là biệt thự của một vị tham tán nước ngoài, trong phòng bếp đầy đủ mọi thứ. Cô tuy là một thiên kim tiểu thư, nhưng vì từng du học, nên không cảm thấy lạ lẫm. Cô lấy bát đĩa ra, lại cầm một chai nước mắm đóng nắp, nói với Mộ Dung Phong: “Mở giúp em cái này đi”. Thẩm Gia Bình từ ngoài bước vào, Mộ Dung Phong không muốn anh ta đi vào, tự mình cầm con dao nhỏ, cạy ra từng chút. Anh rất hiếm khi làm việc này, nhưng bây giờ lại có một cảm giác vui vẻ tột độ, dường như sự việc bên ngoài núi đều trở thành thế giới khác xa xôi, việc quan trọng duy nhất là giúp cô mở chiếc nắp này.

Phong bếp kiểu Tây không đầy vết dầu mỡ như phòng bếp Trung Quốc, sàn nhà là gạch xanh bằng phẳng, trên tường cũng giống như căn phòng bình thường, dán giấy dán tường phương Tây, hơn nữa phòng bếp vừa đúng hướng Tây, ánh mặt trời chiếu vào, sáng sủa sạch sẽ, không hề khiến người ta thấy nóng. Cô cúi đầu thái củ cải ở đó, vì chưa từng làm việc này, nhát thì dày, nhát thì mỏng, thái rất lâu, dao rớt xuống nền nhà cạch một tiếng. Ánh mặt trời chiếu xiên xiên lên tóc cô, hơi ánh lên vầng sáng vàng, có lọn tóc xổ ra, bám trên má cô, tiếng gió ù ù bên ngoài,

trong phòng chỉ nghe thấy tiếng dao nhè nhẹ, ngón tay cô thon dài, ấn lên củ cải đó, vì dùng lực mạnh, nên trên móng tay có màu đỏ nhàn nhạt, mu bàn tay co bốn vết lõm nho nhỏ, làn da trắng ngần nên có thể nhìn thấy mạch máu lờ mờ.

Anh đặt chiếc nắp xuống, từ phía sau anh đưa tay ra ấn lên mu bàn tay cô, cơ thể cô hơi run run, trên trán cô có mấy sợi tóc rối không vén lên, trong tóc có mùi hương nhàn nhạt, anh lại không dám hôn. Cơ thể cô hơi cứng đờ, giọng nói như thể rất bình tĩnh: “Em làm xong rồi, mở nắp được chưa?”.

Xa xa ngoài kia là tiếng gió rì rào, anh ngẩn ngơ tựa nằm mơ, những việc vặt trong nhà như thế anh chưa từng làm, sau này cũng không thể, chỉ có thời khắc này, cô giống như vợ anh, cặp vợ chồng bình thường nhất, sống ở trong núi tĩnh mịch, không màng chuyện hồng trần.

Anh chưa từng mở nắp, mãi mới mở được, cô nấu món súp borscht, dùng cà chua xào với thịt dê, đều là món ăn Nga, cô mỉm cười nói: “Em xem bạn học Nga làm, cũng không biết là đúng hay không”.

Đương nhiên rất khó ăn, họ không ăn ở phòng ăn mà ngồi ăn ngay tại phòng bếp, anh tuy không đói nhưng vẫn ăn rất ngon miệng, cô chỉ uống một ngụm canh, nói: “Chua quá, hình như cho quá nhiều dấm rồi”.

Anh mỉm cười: “Không sao, ăn không hết đưa anh”.

Cô chắt nốt nửa bát còn lại cho anh, trên người cô có mùi thơm của dấm, gần như thế, lại xa như thế.

Mặt trời chậm chạp lặn xuống, đậu trên song cửa sổ cuối cùng, anh quay lại nói với cô: “Chúng ta ra sau núi ngắm mặt trời lặn đi”.

Đi ra khỏi phòng, không khí trong núi mát mẻ, tuy đã là giữa tháng tám mà đã đượm khí thu. Xung quanh đều là chiều tà mênh mang, dần dần bao phủ, con đường nhỏ ngoằn ngoèo dẫn thẳng ra sau núi, anh và cô lặng lẽ đi, Thẩm Gia Bình và mấy cận vệ đi theo ở phía sau không xa. Đường núi được lát đá xanh, vì ít người đi lại mặt đá mọc rêu, hôm nay cô đi đôi giày cao gót, dần dần đi khó khăn hơn. Anh quay người lại đưa tay ra, cô do dự một lát, cuối cùng vẫn đặt tay mình vào tay anh. Tay anh thô ráp mạnh mẽ, tràn đầy sức mạnh, tuy anh đi rất chậm nhưng mồ hôi trên trán cô cũng dần dần rịn ra.

Vừa rẽ khỏi đường núi, cảnh vách đá chót vót hiện ra trước mắt, như những bức tường sừng sững muôn trượng, giống như dùng dao cắt gọt. Còn phía Tây là không gian vô tận, nổi lên là một vầng mặt trời đang lặn, mọi cảnh vật dưới núi đều thu trọn vào tầm mắt. Dưới chân núi khu rừng tĩnh mịch, bờ ruộng ngang dọc, ở nơi rất xa sương mù, ráng chiều ảm đạm, lờ mờ có thể nhìn thấy thành quách lớn, hàng vạn ngôi nhà, đó là thành Càn Bình. Xung quanh là tiếng gió ù ù không ngớt, trong chốc lát con người trở nên nhỏ bé như cọng cỏ, chỉ có vầng mặt trời đang lặn ấy rạng rỡ chiếu sáng vạn trượng hồng trần xa xôi dưới núi.

Anh nhìn thành Càn Bình nhòa đi trong ánh chiều tà, nói: “Đứng trên cao như vậy, cái gì cũng có thể nhìn thấy”. Cô lại thở dài một tiếng, anh lấy khăn tay ra, trải lên một viên đá lớn, nói: “Em cũng mệt rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi”.

Cô vâng lời ngồi xuống, cô biết

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT