watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6961 Lượt

cửa sổ ra: “Tôn Kính Nghi, sự việc đã đến đây, Doãn Tĩnh Uyển tôi cũng muốn biết sự thật, nếu anh không để tôi đi hỏi Mộ Dung Phong rõ ràng, tôi nói cho anh biết, anh phòng được nhất thời chứ không phòng nổi cả đời, nếu bây giờ tôi nhảy xuống, Cậu Sáu nhà anh không trút giận lên anh sao?”.

Tôn Kính Nghi rối tinh rối mù, biết tính cô cương quyết, nói làm là làm, nếu mình cố chấp không để cô đi Ô Trì, cô phẫn nộ tìm đến cái chết, anh ăn nói sao trước mặt Cậu Sáu? Một việc khó như thế này, tiến thoái lưỡng nan, đành nắm tay nói: “Xin phu nhân đừng có ý nghĩ đó, để Kính Nghi đi xin chỉ thị”.

Tĩnh Uyển cũng biết không có mệnh lệnh của Mộ Dung Phong, anh ta nhất định không dám để cô đi, cho nên nói: “Vậy thì đi gọi điện cho Cậu Sáu nhà anh, nói bây giờ tôi muốn gặp anh ta, hỏi trực tiếp rõ ràng, sau này nhất định không làm phiền anh ta nữa”.

Mộ Dung Phong nhận được điện thoại của Tôn Kính Nghi, trái tim liền chùng xuống, bất ngờ cảm thấy hơi sợ hãi. Nhưng nghĩ lại, Tĩnh Uyển đã biết sự tình, nếu mình trực tiếp phân tích quan hệ lợi hại cho cô biết, có lẽ còn có cách chyển biến, nếu tránh không gặp, tính khí cô mạnh mẽ có khi thật sự sẽ thà chết còn hơn sống nhục. Anh vô cùng tức giận, mắng Tôn Kính Nghi vô dụng, Tôn Kính Nghi nghe anh giáo huấn cũng chỉ cúi đầu im lặng. Mộ Dung Phong tuy cáu gắt một hồi, cuối cùng vẫn nói: “Cô ấy đã muốn gặp tôi, cậu hãy đưa cô ấy đến Thừa Châu, xong việc ở đây tôi lập tức về Thừa Châu”.

Sau khi anh dập điện thoại, không biết trút giận vào đâu, tiện tay cầm gạt tàn thuốc bên cạnh điện thoại ném xuống đất. Các cảnh vệ thấy anh nổi trận lôi đình, cũng im lặng nín thở. Thẩm Gia Bình cố gắng nói: “Cậu Sáu bớt giận, sắp đến thời gian hẹn với Trình gia rồi, Cậu Sáu nên đi thay quần áo thì hơn”.

Mộ Dung Phong quát um lên: “Thay cái gì mà thay, mặc áo dài chẳng lẽ không đi gặp người khác được sao?”.

Thẩm Gia Bình biết tính khí của anh, đành cười nói: “Hôm nay có mấy vị khách nữ, Cậu Sáu xưa nay nho nhã…”

Mộ Dung Phong không chịu nổi anh ta lải nhải, phải đứng dậy đi thay âu phục.

Trình gia có một cơ ngơi ở Ô Trì, nằm ngay trên đường Ái Đạt của Ô Trì, trước sau đều có vườn hoa rộng, đặt tên theo tên tổ tiên Trình thị là “Trĩ Viên”. Vì Ô Trì mùa đông ấm áp cho nên đến cuối thu đầu đông hàng năm Trình gia đều đến Trĩ Viên tránh rét. Trong hoa viên thấp thoáng mấy căn nhà kiểu tây, một trong số đó mang kiến trúc Tây Ban Nha tinh xảo, chính là nơi ở của hai tiểu thư Trình gia tại Ô Trì.

Vị tiểu thư nhỏ nhất của Trình gia – Trình Tích Chi hiện nay mới mười lăm tuổi, đương tuổi nghịch ngợm. Cô rón rén đi vào phòng chị gái Cẩn Chi, thấy Cẩn Chi ngồi trên chiếc ghế sofa kiểu Pháp nghe đài phát thanh quốc tế, mấy tạp chí tiếng Anh vứt ở một bên, liền hỏi: “Chị ơi sao vẫn chưa thay quần áo thế?”.

Cẩn Chi không đề phòng, giật bắn mình: “Con bé này, đi như mèo ấy”.

Tích Chi cười hì hì nói: “Vì chị đang không tập trung mới bị em dọa, chẳng lẽ chị đang nghĩ…”.

Cẩn Chi không để cô nói tiếp, liền đưa tay ra véo má cô: “Em về nước chưa được nửa tháng đã học thói quen xấu của người trong nước rồi”.

Tích Chi nói: “Em còn chưa nói hết, là chị tự nghĩ đấy chứ”.

Cẩn Chi mỉm cười: “Chị cũng không nói thói quen xấu gì, chẳng lẽ không phải em tự nghĩ ra à?”.

Tích Chi làm mặt quỷ, đang định nói tiếp, thì nghe người làm nói: “Đại thiếu phu nhân đến rồi”.

Trình gia là gia đình kiểu mới, tất cả các thiếu gia, tiểu thư đều lớn lên ở nước ngoài, nhưng vì mẹ mất sớm, người con dâu cả nắm mọi việc gia đình, cho nên mấy anh chị đều rất tôn trọng cô. Cẩn Chi và Tích Chi đứng dậy, thấy đại thiếu phu nhân đều cười gọi một tiếng: “Chị cả”.

Trình Doãn Chi lấy đại tiểu thư Mục Y Dạng của Mục gia, vì hai nhà có quan hệ thông gia, từ nhỏ đều lớn lên cùng nhau, cho nên từ khi Mục Y Dạng gả vào Trình gia, mấy chị em Trình gia không thay đổi cách xưng hô, vẫn gọi cô là chị, càng thắm thiết hơn. Lúc này Mục Y Dạng mỉm cuời, nói: “Đúng giờ là đức tính tốt đẹp của nhà vua, Cẩn Chi sao em vẫn chưa thay quần áo?”.

Cẩn Chi từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài, vốn thoải mái phóng khoáng: “Em mặc thế này không được sao?”. Cô luôn thích quần áo kiểu Tây, lúc này mặc một chiếc sườn xám bằng gấm lụa, màu bạc thêu chữ phúc, đẹp đẽ tinh xảo.

Mục Y Dạng quan sát kỹ, nói: “Như thế này cũng rất đẹp, Cẩn Chi nhà chúng ta mặc gì cũng đẹp hết”.

Tích Chi ở lại với Cẩn Chi, Mục Y Dạng xuống nhà trước. Trình Doãn Chi đang ngồi hút thuốc trong phòng khách, anh ta là trí thức Tây học, thấy vợ xuống lầu lập tức dập thuốc hỏi: “Cẩn Chi chuẩn bị xong chưa?”.

Mục Y Dạng nói: “Nó sắp xuống rồi”, lại nói: “Anh nhiệt tình như vậy thật khiến người ta khó chịu”.

Trình Doãn Chi cười khổ một tiếng: “Phu nhân, bây giờ cả em cũng nói thế sao? Người ngoài đều nói anh dùng em gái đi nịnh bợ Mộ Dung Phong, anh thật sự cười không nổi khóc không xong”.

Mục Y Dạng đáp: “Em thấy anh sắp cười từ trong lòng cười ra rồi, nếu không thì Mộ Dung Phong đến xin cưới, sao anh có thể vội vàng đồng ý?”.

Trình Doãn Chi nói: “Anh đâu có như em nói, anh chỉ nói với cậu ta, chúng ta là gia đình kiểu mới, hôn nhân đại sự vẫn phải hỏi Cẩn Chi. Cẩn Chi gật đầu đồng ý việc này mới coi như được quyết định”.

Mục Y Dạng nói: “Không phải vì anh khuyên Cẩn Chi sao?”, cô dừng lại một lúc nói tiếp: “Dù sao về hôn sự này, em vẫn giữ vững ý kiến”.

Trình Doãn Chi cười một tiếng: “Cẩn Chi không ngốc, đức lang quân như ý đó, thiên hạ tìm đâu được người thứ hai. Ngoài việc gia thế hơi kém một chút, năng lực tướng mạo tuổi tác, điều gì cũng tốt…”.

Mục Y Dạng nói: “Được rồi, em biết ý của anh, bây giờ anh ta bình định mười sáu tỉnh Giang Bắc, sau này tiền đồ càng rộng mở, anh ta cầu hôn Cẩn Chi, anh đương nhiên chấp nhận. Em là nghĩ cho Cẩn Chi, nghe nói người này có rất nhiều tình nhân, em sợ đến lúc đó khổ cho Cẩn Chi”.

Trình Doãn Chi cười nói: “Con người em lo bò trắng răng, Cẩn Chi tuy tỏ ra bình thản, chỉ yêu cầu anh ta làm một việc, như thế đã đủ thể hiện thủ đoạn của Cẩn Chi rồi”.

Mục Y Dạng nói: “Không phải là bắt anh ta đăng báo tuyên bố cắt đứt quan hệ với người họ Doãn kia sao? Chính vì anh ta đồng ý với Cẩn Chi, chịu thông báo về việc đó, em mới cảm thấy sợ hãi, hơn nữa dù Doãn tiểu thư đó thân phận thế nào, dù không phải là người vợ chính thức, chỉ là thiếp đi theo quân đội, nhưng vẫn là cùng chung hoạn nạn, hơn nữa nghe nói vị Doãn tiểu thư này vì anh ta mà ra nước ngoài, ngay cả đường lùi cũng cắt đứt, anh ta phụ bạc như vậy, thật khiến người ta sợ hãi. Người đàn ông như thế, làm sao có thể khiến nguời ta an tâm?”.

Trình Doãn Chi nhất thời không thể phản bác, đành nói: “Thành đại sự sao có thể có lòng nhân của đàn bà, em đúng là suy nghĩ đàn bà”.

Mục Y Dạng nói: “Suy nghĩ đàn bà của chúng em chính là có tình có nghĩa, đương nhiên là khác hẳn so với thành đại sự vô tình vô nghĩa của đàn ông các anh”.

Trình Doãn Chi xưa nay rất tôn trọng phu nhân mình, nghe Mục Y Dạng nói vậy sợ khiến cô tức giận bèn cười nói: “Bây giờ là xã hội mới dân chủ, chỉ cần Cẩn Chi thấy được, chúng ta là anh chị còn có thể nói gì chứ?”.

Mục Y Dạng nói: “Cẩn Chi xưa nay luôn ôm ấp chí lớn, em không lo nó chịu thiệt thòi. Ôi, chỉ là Cẩn Chi trẻ tuổi, thứ muốn lúc này chưa chắc là thứ sau này nó muốn”.

Sau khi ăn tối xong, Mộ Dung Phong cùng mấy chị em Trình thị đến khách sạn quốc tế khiêu vũ. Cẩn Chi từ thời trung học đã là hoa khôi của trường nữ sinh, thú tiêu khiển thời thượng như vậy đương nhiên rất sành sỏi, Mộ Dung

Phong cũng không hề kém cạnh, dĩ nhiên hai người thu hút vô vàn ánh mắt trên sàn nhảy.

Tích Chi ngồi một bên uống nước hoa quả, nói với Trình Tín Chi: “Anh tư xem, chị và Cậu Sáu Mộ Dung đẹp đôi biết bao”.

Trình Tín Chi nhìn đôi Tiên Đồng Ngọc Nữ, cũng không kìm được mỉm cười. Sau khi điệu nhạc kết thúc, Mộ Dung Phong và Trình Cẩn Chi không về chỗ ngồi mà chỉ thấy Mộ Dung Phong dẫn Trình Cẩn Chi ra ban công. Khi anh đến khách sạn quốc tế đã có cảnh vệ mặc thường phục đi theo bên cạnh, lúc đó có bốn cảnh vệ đi theo sau. Hai người canh ở cửa ban công, hai người khác lại đi đi lại lại trên hành lang, cách một lúc lại nhìn về phía ban công.

Tích Chi thấy cảnh đó, bỗng nhiên phì cười, nói với Mục Y Dạng: “Chị dâu, hai người họ hẹn hò, đằng sau luôn có người đi theo, e rằng một câu riêng tư cũng không nói được, chị hai chắc chắn rất không thoải mái”.

Trình Doãn Chi nói: “Có gì mà không thoải mái, đúng là trẻ con không hiểu chuyện”.

Trên ban công, xung quanh đều là cửa sổ kính, vì là đầu đông cửa sổ đều đóng, đường dẫn hơi ấm phả lên, hoa hồng trên ban công nở rực rỡ, Cẩn Chi mỉm cười nhìn anh: “Tối nay hình như anh không tập trung lắm?”.

Anh nói: “Tuyến Bắc chưa đình chiến, báo cáo chiến sự liên tiếp gửi đến, tình hình quân lúc tốt lúc xấu, cho nên anh muốn đính hôn xong sẽ lập tức về Thừa Châu”.

Cẩn Chi nói: “Anh có việc phải làm, đó cũng là điều đương nhiên”. Bình thường cô không đặc biệt thân mật với anh, hôm nay lại giống một phụ nữ bình thường, bàn bạc với anh các chi tiết lặt vặt lúc đính hôn. Tiệc rượu, quần

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT