|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
áo, khách khứa, đồ lễ… đầy đủ mọi thứ.
Mộ Dung Phong đành nhẫn nại nghe, vì cô sống ở nước ngoài nhiều năm, thường nhất thời không nghĩ ra từ, buột miệng nói tiếng Anh, lúc đó càng lưu loát hơn. Tiếng Trung của cô mang theo chút âm điệu phương Nam, kèm theo chút êm tai của tiếng Anh, giọng nói đó thật mềm mại, dễ thương. Vì trên áo cô dùng chiếc gài áo bằng vàng trắng ghim một đóa lan Ý, anh chợt thẫn thờ, dường như có mùi hương hoa nhài bay đến, nhưng rõ ràng đang là mùa đông. Anh tỉnh táo lại, cười nói với cô: “Chỉ cần em vui, thế nào cũng được”.
Cẩn Chi vẫn cười: “Con người anh, không có tính hết thảy đều nghe theo người khác thế này, lễ đính hôn của hai người, sao anh lại nói chỉ cần em vui, chẳng lẽ anh không vui?”.
Mộ Dung Phong nói: “Anh đương nhiên vui, chẳng lẽ anh thuận theo em, em cũng không thích sao?”.
Không biết vì sao Cẩn Chi thấy hơi thất vọng, cô vô thức quay mặt, dưới ban công là con phố phồn hoa nhất, một bên con đường sát khách sạn có một hàng ô tô nhỏ màu đen đang đậu, xếp dài đến tận đầu phố, ngoài cận vệ của Mộ Dung Phong đem đến còn một đám cảnh sát được cục cảnh sát thành phố Ô Trì phái đến. Người đi đường và xe cộ bình thường đã bị chặn ở bên ngoài phố từ trước, cô thấy cảnh tượng oai nghiêm tột cùng đó, không kìm được mỉm cười: “Đương nhiên là em vui rồi”.
Lễ đính hôn được tổ chức đơn giản, không hề có đại tiệc khách khứa, chỉ mời một số bạn bè thân thích. Nhưng vì cuộc hôn nhân này rất ầm ĩ, cho nên báo lớn báo nhỏ toàn quốc đều đăng tin lên trang nhất, nói là Nam Bắc kết thông gia”.
Mộ Dung Phong đáp máy bay riêng về Thừa Châu, sân bay Thừa Châu mới xây dựng không lâu, tất cả đều mới nguyên. Anh vốn không quen ngồi máy bay, vừa xuống máy hay sắc mặt vô cùng xấu. Hà Tự An đến sân bay đón anh, trước tiên báo cáo tình hình chiến cục mới nhất ở tuyến Bắc, Mộ Dung Phong hỏi vài chuyện đại sự quân chính, cuối cùng mới hỏi: “Phu nhân đâu?”.
Hả Tự An sững lại một lúc, mới hiểu ra anh hỏi Tĩnh Uyển, liền nói: “Phu nhân do Tôn Kính Nghi bảo vệ và đưa tiễn, hôm qua đã lên tàu hỏa, chiều mai chắc sẽ đến Thừa Châu. Tôi đã sắp xếp chỗ ở tại khách sạn Song Tỉnh”.
Mộ Dung Phong nói: “Không cần sắp xếp chỗ ở gì hết, đợi cô ấy đến thì đón cô ấy về nhà”.
Nhà mà anh nói đương nhiên là chỉ đại soái phủ. Hà Tự An hơi kinh ngạc, nói: “Cậu Sáu, e rằng bên Trình gia sẽ biết được, vậy không được hay cho lắm…”.
Mộ Dung Phong nói: ‘Trình gia muốn tôi đăng thông báo tôi cũng đăng rồi, nhưng cô ấy rốt cuộc là người của tôi, tôi không thể vứt bỏ cô ấy mà không lo được”.
Hà Tự An nói: “Cậu Sáu, việc đã đến bước này hà tất phải làm hỏng chuyện?”.
Mộ Dung Phong vốn đã không vui, đi đường lại mệt mỏi, cứ nghĩ đến Tĩnh Uyển là trong lòng trỗi dậy một cảm giác phức tạp khó nói thành lời, sắc mặt sầm xuống. Chu Cử Luân đi máy bay về cùng anh, thấy vậy không ổn, liền gọi: “Cậu Sáu!”.
Mộ Dung Phong xưa nay luôn nể mặt ông – người vừa là thầy vừa là bạn nên nhẫn nhịn nói: “Đây là việc nhà của tôi, các vị không cần lo lắng”.
Chu Cử Luân nói: “Việc nhà của Cậu Sáu, chúng tôi quyết không can thiệp. Nhưng kết thông gia với Trình gia, Cậu Sáu đương nhiên có thể hiểu được cái nào quan trọng hơn. Nói cho cùng, Trình gia yêu cầu đăng thông báo, dùng đòn phủ đầu ra oai với Cậu Sáu, chúng ta cũng nên cho họ biết thế nào là lợi hại”- Ông dừng lại một lúc, nói: “Còn sắp xếp cho Doãn tiểu thư thế nào, mong Cậu Sáu suy nghĩ kỹ lưỡng”. Không Kịp Nói Yêu Em – Chương 24
Tĩnh Uyển mơ mơ màng màng thiếp đi giây lát, nhưng lập tức tỉnh dậy. Sau lưng cô mồ hôi lạnh nhễ nhại, tàu vẫn ầm ầm lao đi, đường sắt phát ra âm thanh lạch cạch lạch cạch, tay cô ấn vào ngực. Trên cửa sổ, rèm cửa rủ xuống, cô ngồi dậy lần mò mở cửa ra, bên ngoài là một khoảng tĩnh lặng, không nhìn thấy gì.
Lan Cầm ngủ gục trên chiếc ghế sofa đối diện giường cô, nghe thấy tiếng động liền gọi nhỏ một tiếng: “Phu nhân”.
Cách xưng hô đó chói tai đến kỳ lạ, cô chầm chậm buông tay ra, Lan Cầm không nghe thấy gì, tưởng cô ngủ rồi nên không nói nữa. Cô lại nằm xuống, mở to đôi mắt trong bóng tối, chiếc đồng hồ đó đặt bên cạnh gối, tích tắc tích tắc, mỗi âm thanh đều giống như gõ mạnh vào tim cô. Chuyến tàu này dường như vĩnh viễn cũng không đi ra khỏi được màn đêm nặng nề.
Cô cuộn mình lại, tuy chăn rất dày nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh thấu xương. Màn đêm tĩnh mịch như thế, giống như vĩnh
viễn cũng không đợi được đến ngày mai, tiếng ầm ầm nặng nề của tàu hỏa như lăn qua da đầu, da thịt co lại từng phần, co đến mức căng như một mũi tên, cô không thể nghĩ đến bài thông báo đó, một chữ cũng không thể nghĩ.
Tì thiếp Doãn thị… lấy vì lợi ích… anh đính cô lên chiếc giá sỉ nhục như thế, anh ép cô như thế, gần như muốn ép cô vào đường cùng. Cô xưa nay chưa từng hận ai, sự hận thù này giống như hàng ngàn con kiến, gặm nhấm cắn xé trong tim cô, khiến cô không có cách nào suy nghĩ bất cứ điều gì. Chỉ có một ý nghĩ cố chấp như phát điên, cô chỉ cần anh đích thân nói một câu.
Tàu hỏa đến Thừa Châu vào lúc chiều tà, ngoài trời tuyết rơi lác đác. Tuyết cô độc, không một tiếng động rơi xuống sân ga, chạm đất lập tức tan ra, nền xi măng ướt nhẹp, tất cả đều ướt át. Mấy chiếc xe ô tô đậu trên sân ga, trên xe tích một lớp tuyết rất mỏng, đang không ngừng tan thành nước. Tất cả lữ khách đều tạm thời không được phép xuống tàu. Cửa căn phòng của họ mở ra trước, Lan Cầm sợ cô trượt ngã, cẩn thận đưa tay ra định đỡ cô, cô đẩy tay Lan Cầm ra, tay vịn vào cầu thang tàu hỏa lạnh cóng, mùi gỉ sắt nồng tanh như mùi máu. Hà Tự An đích thân dẫn người đến đón cô, thấy cô xuống tàu lập tức đi lên trước vài bước, vẻ mặt vẫn cung kính: “Phu nhân đi đường vất vả rồi, tối qua Cậu Sáu mới đáp máy bay về, bây giờ đang đợi phu nhân đó”.
Cô chậm rãi đáp: “Không cần mở miệng ra là gọi tôi phu nhân, Cậu Sáu của mấy người đăng thông báo trên các tờ báo lớn như vậy, chẳng lẽ anh không biết sao?”.
Hà Tự An bị nói móc như thế vẫn mỉm cười đáp “vâng” một tiếng, tự mình giữ cửa xe để Tĩnh Uyển lên xe. Xe chạy nhanh như bay, sau khi vào thành đi về một con phố tĩnh mịch, rẽ vào một căn nhà rất lớn, xe của họ chỉ ấn còi, bên trong liền có người ra mở cổng sắt, để xe họ lái thẳng vào trong. Khuôn viên đó rất lớn, xe rẽ mấy lần mới dừng lại trước một dãy nhà kiểu Tây. Hà Tự An xuống xe mở cửa cho Tĩnh Uyển. Tuy là mùa đông, trong hoa viên tùng bách vẫn xanh mơn mởn, thảm cỏ ở cổng vào cũng xanh non như nhung.
Cô đâu có tâm trạng ngắm cảnh, Hà Tự An cười nói: “Doãn Tiểu thư xem ở đây có vừa ý không? Đây là Cậu Sáu đặc biệt sắp xếp chỗ ở cho Doãn tiểu thư, tuy thời gian gấp gáp, nhưng cũng tốn không ít công sức.
Tĩnh Uyển chỉ hỏi: “Mộ Dung Phong đâu?”.
Hà Tự An nói: “Cậu Sáu ở trên lầu”, rồi dẫn cô đi vào trong nhà. Phòng khách tầng một bốn bề được trang hoàng vàng son lộng lẫy, cửa sổ đều được buông rèm lụa hoa lệ, dùng tua màu vàng kết lại, đồ dùng cổ kiểu Pháp, gỗ đào trải qua năm tháng sáng bóng màu đỏ thẫm như ngọc, ghế sofa đều được bọc gấm nhung màu vàng, tấm thảm trải nền dày trên sàn ngập gót chân, cách bầy biện không thua kém đại soái phủ bao nhiêu.
Hà Tự An cố tình nói: “Cậu Sáu nói Doãn tiểu thư thích đồ dùng kiểu Pháp, trong thời gian gấp rút như vậy chúng tôi cũng mất chút công sức mới tìm được”.
Tĩnh Uyển không thèm nhìn mấy thứ hào nhoáng đó, không đợi chỉ dẫn, đi thẳng lên lầu, Hà Tự An đi ngay theo sau, luôn miệng nói: “Doãn tiểu thư có gì từ từ nói, Cậu Sáu là bất đắc dĩ”.
Tĩnh Uyển quay đầu lại, lạnh lùng lườm anh ta một cái. Anh ta vốn vẫn muốn nói lót trước vài câu, lúc này cảm thấy ánh mắt cô lướt qua giống như sương băng nước đá khiến người ta rùng mình, cảm thấy hơi sợ hãi. Trực giác thấy việc này không dễ giải quyết, lúc này đã đến bên ngoài phòng ngủ chính, anh không tiện đi theo đành dừng bước.
Mộ Dung Phong tâm trạng bức bối, khoanh tay đi lại ở đó, chỉ nghe Thẩm Gia Bình bên ngoài gọi một tiếng: ‘Cậu Sáu”, Tĩnh Uyển đã đi thẳng vào, cô nhiều ngày không ngủ, đôi mắt hõm sâu, trên má hơi đỏ bất thường.
Người cô run run, tà dưới của chiếc sườn xám hoa đào nhung khẽ lay động như làn sóng. Khóe môi anh động đậy, muốn nói gì đó, nhưng không nói nổi. Tĩnh Uyển đi lên hai bước, vứt tờ giấy đang nắm chặt trong tay vào mặt anh, âm thanh như rít qua kẽ răng: “Mộ Dung Phong!”.
Anh đưa tay ra chụp lấy tờ giấy, vừa nhìn đã biết là giấy đăng ký kết hôn của mình và cô. Anh đưa tay ra theo bản năng nắm chặt lấy cánh tay phải của cô: “Tĩnh Uyển, em nghe anh nói”.
Cô không hề vùng vẫy, chỉ lạnh lùng nhìn anh. Anh nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, hơn hai mươi năm nay đều là muốn gì được nấy, nhưng giây phút này, anh lại bị ánh mắt đó làm tổn thương. Dường như anh có cảm giác sợ hãi, sự sợ hãi chưa từng có, khiến anh gần như rối loạn hết tâm can, cô không khóc cũng không làm ầm chỉ là nhìn anh đoạn tuyệt như thế, những lời nói anh đã nghĩ trước đã ở trên môi nhưng lại nói ra khó khăn đến vậy: “Tĩnh Uyển… em hiểu cho anh. Việc này là anh có lỗi với em, nhưng anh yêu em, chỉ là trước mắt bất đắc dĩ phải lo đến toàn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




