watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7000 Lượt

đi đi, hôm nay có rất nhiều bạn học ở Thánh Huy, em cũng muốn nói chuyện với mọi người một lát.” Ngải nhị đúng là giao thiệp rộng, đều là bạn học chung trường, nhưng có trời biết, bình thường ở trường tôi rất ít khi chào hỏi bọn họ. “Vậy cũng được, anh đi một lát rồi sẽ quay lại tìm em.” Nói xong hắn theo thói quen hôn nhẹ vào má tôi. Tầm mắt lơ đãng của tôi bắt gặp một ánh mắt đầy phẫn nộ. Ngải nhị, Cảnh Kiệt và Mặc Vũ vừa đi khỏi liền thấy Ngải Bồng bước về phía tôi, “Hắn chính là người em đã nhắc đến? Mạc Ốc Nhĩ?” Ánh mắt hắn hung hăng nhìn chăm chú tôi. “Đúng vậy, em đang sống chung với anh ấy, nhưng em vẫn quen gọi anh ấy là Mặc Vũ.” Anh ta sau một lúc lâu không nói gì, mới âm trầm nhìn chằm chằm tôi, trên mặt lộ vẻ bi thương cô đơn, hơn nửa ngày anh ta mới nói: “Chúc mừng em, cuối cùng em cũng tìm được một chỗ rất tốt.” Một chỗ rất tốt? Tôi không biết anh ta ám chỉ người hay kim cương, dù sao cũng để sau hẵng nói đi. “Này! An tứ, Ngải đại ca, các cậu đều ở trong này à.” Một bóng dáng chạy lại, là Mạch nhất, cô mặc váy trắng, trên đầu cột ruybang kết thành vòng hoa, hình như là vành hoa baby. Sau lưng cậu ấy, là Nhược tam. “Thế nào? Có phải mình rất đáng yêu không?” Mạch nhất cười sáng lạn, làm cho tôi cũng phải cười theo. “An Tịnh, xin chào.” Nhược tam có chút câu nệ chào tôi, tôi gật gật đầu đáp lễ, tôi thấy cô cũng không gọi tôi là An tứ. Mạch nhất hưng phấn nói, “Hôm nay mình chính là người điều khiển chương trình đấy, cậu xem hóa trang của mình có giống thần tình yêu không?” Nói xong cô tạo dáng bắn cung rồi nháy nháy mắt nhìn mọi người. Thì ra người điều khiển chương trình hôm nay là cô, nhà Mạch nhất chính là có truyền thống làm giải trí nghệ thuật, từ nhỏ cô đã lên sân khấu trình diễn vô số lần, diện mạo xuất chúng, nói năng hài hước, lại là bạn tốt của Ngải nhị, để cô làm người điều khiển chương trình thật sự là đã không chọn lầm người. “Lần này coi như là mình thực tập, sau này tiệc đính hôn, kết hôn của các cậu, đều có thể mời mình làm chủ trì.” “Chủ trì? Cậu đang nằm mơ à?” Tôi cười trêu cô. Sau lần phát sinh chuyện đó, tôi rất ít khi nhìn thấy Mạch nhất, tựa hồ cũng chỉ có mình cô là còn có thể vui vẻ vô tâm như hồi xưa, cô cũng không hỏi gì, thật giống như chưa từng phát sinh bất cứ chuyện gì. “Được rồi, không tám nữa, cũng tới giờ Mạch nhất mình lên sâu khấu tuyên bố buổi tiệc bắt đầu rồi.” Nói xong cô nháy mắt với tôi mấy cái rồi cười bước đi. Mạch nhất rời đi, chỉ còn lại ba người chúng tôi xấu hổ đứng đó, nhất thời không tìm được câu gì để nói. Cũng may âm nhạc ngay sau đó nổi lên, sau đó là sự xuất hiện của một cặp đôi trong tiết mục mở màn. “Chỉ Nhược, anh có thể mời em điệu nhảy này không?” Ngải Bồng cuối cùng cũng mở miệng, nói xong, anh ta trừng mắt liếc tôi một cái, tôi không rõ trong ánh mát đó là sự phẫn nộ hay là sự khinh thường, nhưng tôi biết rõ, mọi việc đã thật sự kết thúc, tôi không rõ trong lòng mình thoải mái hay là áy náy, có lẽ đúng như lời Nhược tam đã nói, tôi tự cho mình đã không làm gì, kị thật vẫn thương tổn người khác. Nhược tam đặt tay vào trong tay Ngải Bồng, cô cẩn thận liếc nhìn tôi một cái, lập tức lại nhìn sang chỗ khác. Tôi thở dài một hơi, hi vọng có một phép màu gì đấy đang chờ cô ấy. Tôi nhận lấy một li rượu trong tay bồi bàn, vẫn đứng yên tại chỗ. Lạ kì ở chỗ, tôi vốn không phải là người giao thiệp rộng, thế mà hôm nay vẫn có người đến chào hỏi tôi. “An Tịnh.” Duẫn Thải Vi kéo theo A Khải mặt méo xệch bước về phía tôi. “Cậu mới tới là mình thấy cậu ngay, mình thấy cậu đi cùng Mặc Vũ, xem ra lời đồn là thật rồi.” “Cái gì mà đồn hóa thật?” Người trong hội tuyên truyền chẳng lẽ còn muốn phát triển sự nghiệp ra bên ngoài sao. “Trên mặt báo đều nói về mối quan hệ của đại tiểu thư công ty Bình An và Mặc Vũ không phải sao? Sau khi Mạc Ốc Nhĩ chia tay, người bạn gái mới đến nay vẫn là một ẩn số, xem ra ẩn số đó đêm nay lộ diện rồi.” Tôi cười cười, tôi chưa bao giờ chú ý đến mấy tờ báo lá cải này, nói vậy là Mặc Vũ đã chặn mọi nguồn thông tin, nếu không với thân phận của hắn, đừng nói là nhân tình ở chung với hắn hai tháng, ngay cả việc hắn nuôi mèo con cũng có thể trở thành một đề tài tốn không ít giấy mực, dù sao thì thân phận thần bí của tôi vẫn là do hắn ban tặng. “Mình không phải là bạn gái anh ta, cứ tạm gọi là bạn gái đi.” Lúc trước là tôi chủ động đề nghị làm tình nhân của hắn, nhưng hiện tại hai chữ này làm tôi ngại, cũng không muốn nói ra, nhất là với vị hội trưởng hội tuyên truyền này. “Mình không tin, nếu cậu không phải bạn gái mới của anh ta, sao lại đeo sợi dây chuyền kia, nếu mình đoán không lầm, thì đó là chuỗi kim cương “Thánh khiết chi tâm” , vài năm trước đây đã thuộc sở hữu của Mạc Ốc Nhĩ. Trong buổi đấu giá ở Anh quốc, Mạc Ốc Nhĩ đã mua chuỗi hạt kim cương này, đây là sự kiện gây chấn động lúc bấy giờ. Không tin cậu có thể hỏi Ngải phu nhân.” Nói xong cô kéo tay tôi bước về phía bác gái, thật sự là sợ cái gì cái ấy đến, từ lúc đến nhà Ngải nhị đến giờ tôi vẫn muốn tránh gặp mẹ cậu ấy, lại không dám giãy dụa mạnh, cứ như vậy bị Thải Vi kéo đi. “Bác gái, bác rất thích trang sức, lại là chuyên gia về đá quí, bác xem thử xem đây có phải là “Thánh khiết chi tâm” không?” Mẹ Ngải Vu nhìn thoáng qua tôi rồi mới chu chú nhìn vào sợi dây chuyền trên cổ tôi, “Đúng vậy, chính là Holy Heart, “Thánh khiết chi tâm” là tên tiếng Hoa của chuỗi hạt này.” “Đấy,cậu tin rồi chứ.” Đối diện với vẻ mặt tươi cười của Thải Vi, tôi chỉ có cảm giác bất lực. Nhưng điều làm cho tôi giật mình chính là Mặc Vũ cư nhiên đối với nhân tình lại hào phóng như vậy, nếu biết sớm, tôi sẽ không đeo chuỗi hạt xa xỉ thế này. “Theo bác biết, trong buổi đấu giá, chuỗi hạt này đã bị Mạc Ốc Nhĩ tiên sinh mua rồi, cũng chính là người đi cùng với An tiểu thư – Mặc Vũ tiên sinh,” bác gái nói xong cẩn thận đánh giá tôi, “Xem ra An tiểu thư gần đây rất tốt, không còn lâm vào tình cảnh kinh tế khó khăn phải nhờ bác gái hỗ trợ nữa rồi.” Tôi lắng nghe, mặt không chút thay đổi, không nghĩ tới một người trưởng bối như bác gái lại có thể nói những lời này, vuốt mặt cũng phải nể mũi, bà dù sao cũng là mẹ của Ngải Vu, tôi chỉ mím chặt môi, không nói được một lời. Duẫn Thải Vi cười đến đờ đẫn, “Bác gái khéo đùa, bạn An cần tiền, đương nhiên là tìm baba bạn ấy rồi, bác gái nói vậy có phải là đùa ghẹo bạn An không.” “Đâu phải thế, các cháu là thiếu nữ trẻ, bác chỉ lo lắng nhà An tiểu thư không lo nổi chi phí tiêu xài thôi, làm hại An tiểu thư phải suy nghĩ biện pháp.” Tuy rằng bà đang cười, nhưng từng lời nói lại như mũi dao nhọn đâm sâu vào lòng tôi. Hoàng Khải đứng kế bên vẫn yên lặng không lên tiếng, lúc này cũng muốn phát biểu ý kiến mặc dù có chút không phải lúc, “Bác gái, bác hiểu lầm rồi, An tiểu thư là con gái An tổng của công ty Bình An.” Trên mặt Ngải phu nhân lộ vẻ kinh ngạc. “Cái gì? Sao bác chưa từng nghe Ngải Vu nói gì.” Đó là vì Ngải Vu cũng không biết. “Đúng thế ạ, chúng cháu còn đến tham dự vũ hội tại nhà An gia. Bạn An chính là con gái thứ hai của An tổng, bình thường lại rất ít khi xuất hiện trong các buổi xã giao, cho nên bác gái không biết bạn ấy.” Tôi nhớ rõ mẹ và Ngải phu nhân chính là chị em thân thiết của một hội gì đó, đại khái coi như là đôi bên cùng có lợi đi. “Vậy thì lạ thật.” Ngải phu nhân nhẹ giọng nói, lại hồ nghi nhìn tôi. “Các cháu hãy chơi cho thỏa thích, bác đi xem bọn Tiểu Vu thế nào rồi.” Nói xong bà bước đi, lòng đầy nghi vấn. ….K e n h t r u y e n . p r o…. Ngẫm lại thật nực cười, tôi vẫn khinh thường cái chức danh An gia tiểu thư, nhưng trong trường hợp này, hư danh đó lại cho tôi một chút tự tôn. Thấy tôi vẫn không nói gì, Hoàng Khải lo lắng hỏi: “Cô không sao chứ?” Tôi cười cười, “Không có gì, cảm ơn. Không cần lo cho tôi đâu, hai người ra khiêu vũ đi, xem ra chân Thải Vi đã muốn trượt trên sàn rồi kìa.” Duẫn Thải Vi cười rộ lên, “Bọn mình đi trước đây, lát nữa nói chuyện với cậu sau.” Nói xong cô vội vàng kéo Hoàng Khải vào sàn khiêu vũ. Tôi lấy một chút thức ăn, tuy bụng không đói nhưng tôi muốn có việc gì đó để làm, nếu cứ đứng yên tại chỗ đó,

không khéo mọi người lại tưởng là bức tường mất. “Anh không ngờ em lại ngoan ngoãn chờ ở đây, không bị nam nhân khác mời khiêu vũ à.” Mặc Vũ rốt cuộc đã trở lại, không biết vì sao tôi lại cảm thấy an tâm, ít nhất có hắn bên cạnh, sẽ không có ai dám nói chuyện xiên xỏ với tôi nữa. “Vì vẫn chưa thấy ai mời.” “Nói thế mà nghe được, lại có người không thèm để ý đến mĩ nữ mê người nhất đêm nay sao.” Hắn chế nhạo nói. “Mĩ nhân mê người nhất đêm nay hiển nhiên là cô dâu rồi. Huống hồ đeo chiếc vòng cổ kim cương của anh, thật giống như mang ấn kí của anh, ai dám không biết tự lượng sức mình mà mời em nhảy chứ.” “Nếu anh nhớ không lầm thì chính em yêu cầu mang ấn kí của anh trên người đấy nhé.” Hắn không thể không tự đắc như vậy được không. Nói xong hắn lấy nỉa

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT