|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
kịch ấy?
Quả thực không thể nhẫn nhịn được, Hải Châu ngồi dậy, gọi điện thoại cho Tiểu Tình:
– Anh không sao ngủ được, người phụ nữ kia dám ức hiếp em như thế! Bỏ việc, không làm chỗ đó nữa!
Vốn dĩ Tang Tiểu Tình chỉ muốn tâm sự một chút, trên con đường sự nghiệp ngắn ngủi của mình, cô đã phải chịu bao nhiêu ấm ức. Nói ra rồi ngủ một giấc, ngày hôm sau đi làm, tiếp tục phải chịu ấm ức, nhưng không ngờ phản ứng của Hải Châu lại mãnh liệt như thế. Bị lãnh đạo quát vài câu cũng không đến nỗi phải bỏ miếng cơm manh áo của mình. Thế nên Tiểu Tình khuyên Hải Châu:
– Không sao đâu, em chịu được mà!
– Không được! Em là người phụ nữ của anh, anh không để em phải chịu ấm ức. Ngày mai em xin thôi việc! – Hải Châu không chịu thôi.
– Anh yêu, nhà của em, xe của em, thẻ tín dụng của em đều đang chờ em. Xin hỏi em nghỉ việc rồi, ai sẽ nuôi chúng? – Tiểu Tình cố gắng nói thật dịu dàng, phơi bầy hiện thức với một chàng quý tử từ nhỏ đã không phải lo cơm áo gạo tiền.
– Dĩ nhiên là anh nuôi! – Quả nhiên cậu chủ cán bộ hừng hực khí thế, không nghĩ ngợi gì mà nói luôn.
– Thôi đi đại thiếu gia! – Tiểu Tình vui mừng nói – Xin hỏi tiền anh kiếm được có đủ mua chiếc áo sơ mi Burberry trên người anh không? Có đủ mua đôi giày Versace dưới chân anh không? Anh còn phải nhờ bố anh nuôi! Không có bố anh, ngay cả công việc này anh cũng không có?
– Em… – Hải Châu tức giận – Em quá coi thường anh rồi đấy.
Lời nói đùa của Tiểu Tình khiến Hải Châu thực sự tức giận. Đây là lần đầu tiên anh chủ động dập máy.
Màn đêm ở Côn Minh thật sâu và trong, không khí trong lành phảng phất mùi hương của hoa cỏ. Hải Châu đứng trên ban công, hít một hơi thật sâu. Anh không phải là người hẹp hòi nhưng lời nói đùa có lẽ là vô tư của bạn gái đã đánh trúng vào điểm yếu của anh.
Từ nhỏ, mẹ Hải Châu đã giáo dục con trai, phải làm người thượng lưu. Cả nhà ăn cơm với dưa muối, chi tiêu chắt bóp từng đồng cũng phải đàn piano cho con trai, cho con trai học đàn. Đến bây giờ Hải Châu vẫn nhớ cảnh tượng ấy: Hồi còn nhỏ mình trông rất tội nghiệp khi ngồi trước cây đàn, nhìn những bạn nhỏ leo cây nghịch đất ngoài cửa sổ bằng ánh mắt thèm thuồng. Mẹ thấy vậy liền đóng cửa sổ lại, dạy dỗ con trai:
– Nhìn cái gì mà nhìn, cái lũ ấy mai sau chẳng làm nên trò trống gì đâu. – Hải Châu ngoảnh mặt đi, hai mắt ngấn lệ, ngón tay ấn xuống, đồ rê mi pha son la … Những nốt nhạc đơn điệu vang lên trong căn phòng trống trải, khiến người ta nghe mà thấy nhói lòng.
Lớn hơn một chút, Hải Châu mặc áo sơ mi trắng, comple, cùng mẹ đến khách sạn ăn đồ tây. Vì không đủ tiền nên mẹ không ăn, chỉ ngồi nhìn, dạy anh phải cầm dao, dĩa như thế nào, phải cắt bít tết thành những miếng nhỏ như thế nào rồi từ tốn đưa lên miệng.
Về sau, con đường sự nghiệp của bố rộng mở, cuộc sống của gia đình ngày càng khá giả. Cứ đến dịp lễ tết, người đến biếu xén nườm nượp không ngớt. Gần như cứ cách một khoảng thời gian là lại chuyển nhà một lần. Nhà sau to hơn nhà trước, đến tận khi chuyển tới biệt thự sang trọng 275m2 ở trung tâm thành phố mà bây giờ họ đang sống.
Con đường trưởng thành của Hải Châu hoàn toàn do bố mẹ sắp đặt. Từ lớp năng khiếu mô hình tàu thuyền hồi mẫu gióa đến chuyên ngành quản lý công thương ở trường đại học Brock, Hải Châu chưa bao giờ tự mình lựa chọn. Anh thật sự khao khát có thể được tự mình bước lên trước một bước.
Bỏ việc? Ý nghĩ lóe lên trong đầu Hải Châu: Quay về tìm Tiểu Tình, tự mình làm việc, tự mình lập nghiệp, không dựa vào ai, chỉ dựa vào bản thân! Hải Châu cảm thấy vô cùng phấn khích vì ý nghĩ đột nhiên nảy ra trong đầu mình, đồng thời có chút sợ hãi. Tâm trạng căng thẳng và phấn khích khiến bàn tay anh run lên.
Anh chạy về phòng, vội vàng đánh đơn xin thôi việc rồi gửi vào hòm thư của giám đốc, đồng thời ngay lập tức đặt vé máy bay về nhà.
Chương 6: Bắt đầu sống thử
Hai người bên trong cánh cửa, một người tóc tai rối bù, quần áo xộc xệch run rẩy thu mình trong chăn, một người quàng khăn tắm phụ nữ, mặc áo tắm phụ nữ, run rẩy ngồi trên ghế sofa. Mẹ Tiểu Tình chỉ tay vào Hải Châu, không nói được lời nào. Một lúc lâu sau mới nói một câu khiến đất trời đảo lộn, quỷ thần khóc than: “Chúng mày… chúng mày dám dâm loạn với nhau!”
1
Hải Châu đột ngột quay về khiến Tiểu Tình vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, vừa tức giận. Ngạc nhiên vui mừng dĩ nhiên không cần giải thích, Tiểu Tình giận vì anh không bàn bạc với mình mà từ bỏ công việc tốt như thế.
– Yên tâm, không có ô dù, anh vẫn có thể tìm được công việc tốt! – Hải Châu rất tự tin.
Nhưng một người không có ô dù như Tiểu Tình biết rất rõ, khi lăn lộn trên con đường dự nghiệp, tự tin dĩ nhiên rất quan trong nhưng một ông bố có quyền có thế dường như con quan trọng hơn. Hơn nữa tự tin có thể rèn luyện bồi dưỡng, còn việc có một ông bố như thế không phải ai muốn cũng được.
Tối hôm ấy, Hải Châu xách va li về nhà. Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lí để hứng chịu cơn giông tố.
Bố Hải Châu không có nhà, mẹ thấy con trai quay về tưởng con đi công tác ngang qua nhà nên vô cùng vui mừng, ân cần hỏi han. Những lời nói đã đến miệng rồi lại trôi xuống. Hải Châu ăn bữa tối, ngồi trên ghế sofa nói chuyện với mẹ.
Vừa phát xong chương trình thời sự trên tivi thì bố về. Rõ ràng đây không phải là phong cách quả ông. Thấy Hải Châu ở nhà, bố Hải Châu không hề tỏ ra ngạc nhiên, nghiêm mặt nói một câu:
– Theo bố vào thư phòng!
Hải Châu lập tức biết rằng bố đã biết chuyện mình xin thôi việc. Đột nhiên anh thấy rất buồn: Dường như từ nhỏ đến lớn mình không hề có bí mật. Hồi nhỏ chơi đùa với các bạn ở trường, làm vỡ cửa kính. Vẫn chưa tan học, mẹ đã vác một tấm kính mới đến trường. Hồi đăng kí nguyện vọng vào cấp ba, ý kiến của bố Hải Châu là trường cấp ba nổi tiếng nghiêm khắc nhưng Hải Châu một lòng muốn học trường năng khiếu âm nhạc. Anh giấu bố mẹ lén thay đổi nguyện vọng, cứ tưởng rằng thần không biết quỷ không hay nào ngờ nguyện vọng vừa mới gửi xuống nhà trường, bố như có mắt thần lập tức thông báo cho thầy giáo sửa lại. Điểm sàn của trường kia cao hơn. “Cao cũng không sợ, chúng ta tìm người!” Mẹ Hải Châu nói.
Vẻ mặt như đã hiểu rõ tất cả mọi chuyện của bố khiến Hải Châu nảy sinh tâm lí muốn làm phản. Anh lề mề đi theo bố lên thư phòng ở tầng hai.
– Con không nói một lời mà tự ý thôi việc như thế à? – Bố Hải Châu hạ thấp giọng nhưng không giấu được vẻ tức giận.
Hải Châu cúi đầu không nói gì.
– Có phải con bé kia dạy con không? – Bố Hải Châu lại hỏi.
– Cái gì ạ? – Hải Châu phản bác – Đây là chủ ý của con, không liên quan đến người khác. Con không muốn chuyện gì cũng phải dựa vào bố mẹ, tự con có thể tìm được công việc tốt.
– Không dựa vào bố mẹ, không dựa vào bố mẹ mày có lớn được bằng ngần này không? – Bố Hải Châu gần như muốn đập bàn.
– Chính vì con đã lớn thế này rồi, không thể chuyện gì cũng dựa dẫm vào bố mẹ! Cho dù con đến một nơi xa như Côn Minh thì vẫn ở trong sự kiểm soát của bố. Con biết ngay cả chuyện buổi tối con đến quán bar, giám đốc của con cũng gọi điện báo cáo với bố. Bố, xin bố hiểu cho con, con cũng muốn có không gian riêng của mình!
– Tao biết! Hứ, tao biết ngay mà! – Bố Hải Châu tức giận – Mày đừng có nói với tao nhiều như thế, tao chỉ biết chắc chắn là con bé kia dạy mày. Đứa con trai ngoan ngoãn của tao đã bị làm cho hư hỏng! Tao bảo người ta cử mày đi Côn Minh… – Bố Hải Châu nhận ra mình lỡ lời nên dừng lại.
– Cái gì! Thì ra con đi Côn Minh cũng là do bố sắp đặt? – Hải Châu hét lên.
– Gào lên cái gì, cẩn thận mẹ mày nghe tiếng, bà ấy bị bệnh tim, mày muốn làm bà ấy tức chết hả? – Bố Hải Châu khẽ dạy dỗ con trai.
– Xem ra con bỏ việc là đúng. – Hải Châu lạnh lùng nói.
– Mày là thằng ngu, sau này sẽ có ngày phải khổ sở.
– Con có khổ sở cũng không cần bố mẹ bận tâm.
– Mày cút đi cho tao!
– Cút thì cút!
TTT
Hải Châu và bố gần như trở thành kẻ thù. Mẹ Hải Châu không hiểu rõ sự tình, từ sáng đến tối chỉ hỏi:
– Kì nghỉ đến khi nào thì kết thúc? Con đến Côn Minh lâu như vậy rồi, rốt cuộc đã cắt đứt với con bé kia chưa? Thà đau một lần còn hơn, con cũng không còn ít tuổi nữa, đừng…
Hải Châu cảm thấy không thể ở lại căn nhà này được nữa. Nhân lúc bố không có nhà, anh lấy cớ nói với mẹ phải quay lại Côn Minh rồi xách vali chạy đến chỗ bạn gái.
Tang Tiểu Tình thấy không thỏa đáng:
– Người nhà anh vốn đã không thích em, anh lại chạy đến đây như lánh nạn thế này, mẹ anh lại càng hận em.
– Dù sao thì anh cũng chẳng còn nơi nào, em không thể giống bố anh đuổi anh đi được. – Hải Châu lầm lì nhét vali xuống gầm tủ rồi nằm xuống giường.
Củi lửa gặp nhau sẽ làm bùng lên đám cháy. Đôi tình nhân trẻ quấn lấy nhau, làm cho chiếc giường thô sơ trong nhà kêu cọt kẹt cọt kẹt, chân giường cọ sát với sàn nhà, phát ra âm thanh rung trời.
Lúc nghỉ giữa giờ, Tiểu Tình hỏi Hải Châu:
– Nói đi, anh muốn tìm người vợ như thế nào?
Hải Châu làm ra vẻ suy tư:
– Anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




