|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
vốn không phải là một cô gái vô tư cởi mở như vậy, cô ấy không biết chơi oản tù tì uống rượu nhưng cũng nắm tay lại, chơi trò đá, kéo, vải một cách nhiệt tình.
Tôi là người đàn ông duy nhất ở đây. Vốn dĩ, khi đám bạn bè rủ Uyển Nghi đi chơi, tôi đã nhất quyết không đi cùng. Uyển Nghi nói, hôm nay là sinh nhật của bạn thân, mọi người đều đem theo người nhà đi cùng, còn nói là có thể cô ấy sẽ uống say nên muốn tôi đi cùng. Kết quả, đến nơi rồi mới biết, chỉ có mình tôi là đàn ông, tôi nghiễm nhiên trở thành mục tiêu trêu ghẹo của các cô gái.
Vài lần đứng lên định về trước, Uyển Nghi lại kéo tay tôi nũng nịu đòi ở lại.
Uống thêm một chút nữa, các cô gái bắt đầu trở nên đầy hưng phấn, tháo tung dây buộc tóc, quay cuồng, lắc lư theo điệu nhạc. Uyển Nghi cũng cởi áo khoác ngoài, để lộ hai cánh tay trắng ngần, đi chân không, dẫm lên ghế sôpha, giơ cao cái đĩa trên tay hét lớn: “Mở đi! Mở đi!”
Tôi thầm kinh ngạc, không ngờ, một yểu điệu thục nữ lại có thể có những hành động thô lỗ như vậy. Hình tượng trong sáng dịu dàng của Uyển Nghi bỗng mất dần trong tâm trí tôi, thay vào đó là ý nghĩ chán ghét.
Tôi lại nhớ tới Mạt Mạt.
Giống như so sánh giữa ngọc sáng và đá cuội. Một viên ngọc đẹp nhưng nếu không may bị phát hiện ra một tì vết cũng có thể bị rớt giá một cách thê thảm; một viên đá bình thường nhưng vì nó kỳ lạ, khác thường cũng có thể trở thành vật báu vô giá!
Uyển Nghi chính là viên ngọc đẹp bị phát hiện ra tì vết đó, còn Mạt Mạt lại chính là viên đá bình thường mà tâm hồn tôi đang hướng tới.
Tôi đang soi mói viên ngọc vốn tròn trịa hoàn mỹ nhưng lại bao dung với một viên đá chỉ le lói chút ánh sáng yếu ớt.
Bị dồn ép vào một góc cùng với tiếng hò hét, tiếng nhạc đinh tai nhức óc, thêm vào đó là nỗi nhớ nhung về một người mà mình chưa nắm bắt được lại càng khiến tôi cảm thấy cô đơn.
Chọn vài bài hát của Vương Phi, lại chọn vài bài hát của Trương Quốc Dung, đều là những bài hát cũ được giới trẻ ngày nay đưa vào lãng quên. Mắt nhìn vào màn hình, Trương Quốc Dung đang nhắm nghiền mắt lại, tôi cất giọng hát đầy cảm xúc: “Chuyện cũ không nên nhắc lại … hãy giấu tình yêu nơi tận cùng của trái tim… hoặc giả anh có thể quên đi nỗi đau, nhưng sao anh lại không thể dễ dàng quên được em…” Hát xong, tôi lại có cảm giác muốn khóc. Chính tôi cũng ngạc nhiên vì điều đó. Thực ra, khi tôi hát những bài tình ca khiến người ta rơi nước mắt ấy, trong đầu nghĩ nhiều quá, những lời nói tôi đã từng trải qua, rối ren nhưng lại rõ ràng, không có điều gì đặc biệt, không có trình tự, không được phép giá như. Tôi không ủy mị hát cho ai cả, tôi chỉ cảm động vì những tình cảm ngọt ngào mà tôi có được, tôi chỉ một lần lật giở lại ký ức khiến người ta giật mình, hoặc là tươi đẹp hoặc là chua xót, hoặc những lời hẹn hò hoặc những lời nói dối. Trên màn hình, hình ảnh Trương Quốc Vinh hiện ra với đôi mắt buồn đa tình, gió thổi làm bay mái tóc của những người trong clip đó, tôi đồng thời cũng nhớ lại những chuyện đã qua, bỗng nhiên thấy lòng mình nhói đau, cộng thêm chút hơi men có sẵn trong người, nước mắt tôi cứ thế rơi xuống.
Chưa kịp lau khô nước mắt, tôi không may bị một cô gái trong phòng bắt gặp, lớn tiếng trêu đùa một hồi.
Uyển Nghi lại cho rằng, vì cô ấy không muốn tôi về trước nên tôi ngồi đó tức giận. Cô ấy cảm thấy bị mất mặt, nhăn mặt lại nói với tôi: “Sao thế! Chưa thấy người đàn ông nào nhỏ nhen như vậy!”
Tôi không thể giải thích rõ ràng được, lấy cớ muốn ra ngoài hút điếu thuốc. Uyển Nghi cũng không ngăn cản.
Vừa bật lửa châm điếu thuốc, tiếng chuông điện thoại di động liền vang lên.
Nếu không bị mấy cô gái chế nhạo khiến cho xấu hổ, nếu không phải đang cô đơn trước cửa quán karaoke, nếu không phải là những bản tình ca buồn của Trương Quốc Dung, nếu không phải trong lòng đang trống trải vì nhớ một người… Nếu không vì những yếu tố đó, dù cô ấy có gọi điện thoại đến cho tôi vào lúc nào, tôi cũng không cảm kích mà cảm tạ đấng ân trên như vậy. Cảm ơn thượng đế, sau một tháng lại cho tôi được nghe thấy giọng nói của em. Dù rằng, giọng nói trong điện thoại lúc ấy không một chút tình cảm nào nhưng khi nghe thấy nó, tôi vẫn cảm thấy trong trẻo rung động lòng người hơn bất cứ thứ gì khác.
“… Tôi là Ngải Mạt, anh có mang theo tiền không?”
“Em cần bao nhiêu?”
“Hai vạn.”
“Ngay một lúc, anh không có nhiều như vậy… ” Tôi không suy nghĩ xem tại sao cô ấy cần tiền, cần tiền để làm gì, tôi chỉ hận mình không phải là đại gia, không thể mở hầu bao một cái là có ngay được số tiền mà cô ấy cần. Cảm giác của tôi lúc đó là gì nhỉ, là lo sợ cô ấy sẽ không cần tôi nữa. Một khi cô ấy đã yêu cầu, tôi chỉ hận một nỗi không thể đập tan thân thể mình ra mà đáp ứng cho cô ấy.
“Anh có được bao nhiêu?”
“Tám nghìn thôi.”
“Bây giờ anh mang ngay tiền tới Blue 18. Tôi đứng ngoài cửa đợi anh.”
Tôi lập tức nói được, anh sẽ đến ngay mà không hề mảy may suy nghĩ điều gì.
Tắt máy đi rồi tôi mới nhớ tới Uyển Nghi, trong lòng tôi cũng có chút phân vân nhưng rồi lại quyết định đi rút tiền.
Ban nãy, vì được gặp nữ thần của mình, tôi không kịp suy nghĩ gì nhiều. Tài khoản trong ngân hàng của tôi bây giờ chỉ có vẻn vẹn 8 nghìn đồng, nếu rút hết ra đưa cho cô ấy sẽ đồng nghĩa với việc tháng sau tôi phải nhịn đói cả tháng. Tôi không thể ngửa tay xin tiền của Uyển Nghi được.
Tôi do dự một lát, hay là chỉ đưa cho Mạt Mạt 5 nghìn, giữ lại 3 nghìn đồng.
Suy nghĩ hồi lâu, tôi lại sợ ngộ nhỡ Mạt Mạt gặp phải chuyện gì rất nguy cấp, thế là tôi nghiến răng, rút hết sạch số tiền trong tài khoản của mình.
Giơ tay vẫy một chiếc taxi rồi đi về hướng Blue 18. Ngồi trên xe, tôi nhắn tin cho Uyển Nghi nói rằng một người bạn gặp chuyện rắc rối, tôi phải đi đến đó, gửi đi xong rồi tôi cũng không nhận được tin nhắn trả lời.
Tôi không còn chút lưu tâm nào với Uyển Nghi nữa. Tôi ôm gọn 8 nghìn đồng tiền sinh hoạt phí cộng tiền kiếm được do tham gia viết công trình cùng thầy, vừa đi vừa nhủ thầm: Được rồi, Mạt Mạt, yên tâm, không có chuyện gì nữa rồi, anh đang đến đây.
Quả nhiên, Mạt Mạt đang đứng ngoài cửa đợi tôi. Nhìn thấy tôi, cô ấy không nói gì cả, giơ tay đón gói tiền tôi đưa cho rồi quay người bước vào trong. Tôi vội đi theo cô ấy, không kịp hỏi thêm điều gì.
Cô ấy đi vào một căn phòng sang trọng đã được bao riêng, bên trong có bốn năm người đàn ông không rõ lai lịch đang ngồi đó.
Mạt Mạt ném gói tiền trên bàn, lạnh lùng nói một câu: “Tám nghìn.”
Tôi tự cảm thấy hổ thẹn, cũng may là tôi đã không chỉ đưa cho Mạt Mạt 5 nghìn đồng, nếu không, tôi đã phải xấu hổ vì lời nói và hành động không nhất quán của mình.
“Mới chỉ có tám nghìn?” Người đàn ông ngồi giữa trên ghế sô pha chậm rãi đảo mắt qua gói tiền trên bàn, khinh miệt nói: “Sao, còn một vạn hai nữa, cô em định lấy thân mình ra trả nợ hay sao?”
“Cô ta mà cũng đáng giá một vạn hai ư? Được ngủ cùng đại ca của chúng ta đã là phúc phận tu được từ kiếp trước rồi!” Một người đàn ông khác lập tức phụ họa theo.
“Đáng chứ! Đáng chứ!” Tên được gọi là đại ca đó lim dim mắt ngắm Mạt Mạt từ đầu tới chân, ánh mắt hắn dường như đang muốn ăn sống nuốt tươi cả thân hình cân đối, mềm mại kia của Mạt Mạt, “Chỉ ba chữ Ngải Mạt Mạt cũng đáng giá vạn hai tám nghìn rồi mà. Có đúng không, tiểu Mạt Mạt!”
“Đúng! Đúng! Đại ca quả là người có cặp mắt tinh tường!” người đàn ông ngồi bên cạnh lại bắt đầu gật đầu tán dương.
Lửa giận đã ngùn ngụt bốc lên trong đầu tôi từ lâu, hai bàn tay nắm chặt lại. Chỉ có điều, mấy người đàn ông ngồi trong phòng kia trông như đám xã hội đen mà tôi đã nhiều lần nhìn thấy trên ti vi, nhất thời tôi cũng không dám làm liều. Nhưng trong lòng tôi đã ngấm ngầm hạ quyết tâm, nếu bọn chúng dám động đến Mạt Mạt, tôi sẽ liều mạng với chúng, phải cứu bằng được Mạt Mạt ra khỏi chỗ này.
Thế là đầu óc tôi bắt đầu tưởng tượng ra một cảnh hỗn chiến, chai rượu và ghế có thể được dùng làm vũ khí, tôi còn nghĩ xem có nên gọi điện báo cảnh sát trước không. Vừa hay là hôm nay, hình như Đại T không đi làm, nếu không, tôi sẽ càng vững tâm hơn. Giờ đây, một mình tôi đơn độc chống chọi với năm tên xã hội đen, nếu có đổ máu thiệt mạng rồi, Mạt Mạt liệu có đau khổ ôm lấy tôi mà khóc. Nếu tôi thực sự chết đi chỉ vì một người con gái, liệu bố mẹ – người đã vất vả nuôi tôi khôn lớn – sẽ tiếp tục sống ra sao… Càng nghĩ, máu nóng trong người tôi càng sôi sùng sục.
Mạt Mạt lại điềm tĩnh một cách kỳ lạ, vẫn giữ một nét mặt không biểu lộ cảm xúc, giống như một người ngoài cuộc đang đứng xem trò vui vậy. Dũng khí và khí thế của Mạt Mạt khiến tôi không khỏi đưa mắt sang liếc trộm cô ấy. Mạt Mạt bình thản đưa tay rút điện thoại ra, nói với người ở đầu dây bên kia: “Ừm, Blue 18, tôi sẽ ra đón anh.”
Tắt điện thoại, ném cho những người đàn ông trong phòng một câu: “Đợi đấy.” rồi đi ra ngoài. Mấy người đàn ông đó cũng không ngăn cản. Tôi vội vàng bám theo sau.
Mạt Mạt đứng bên ngoài cửa quán bar yên lặng đợi ai đó, tôi đứng bên cạnh cô ấy nhưng cũng bị mọi chuyện xảy ra trước mắt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




