|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Mặc dù rất muốn đùa giỡn với thân thể tôi, nhưng khi đem so sánh với tiền, đương nhiên là tiền lại quan trọng hơn.”
Cô ấy không khóc, giọng nói cũng không khản đặc lại, chỉ có hơi một chút thương cảm không thật dễ cảm nhận, nhưng, chỉ bây nhiêu đó thôi cũng đủ làm tôi đau xót.
Cô ấy quả nhiên đã cho rằng, đàn ông trên khắp thế giới này chỉ cần đến thân thể cô ấy, không có ai thực sự tôn trọng cô ấy cả. Mà lúc này đây, cô ấy cũng đang đánh đồng tôi cũng với đám người đàn ông đó. Cô ấy đâu biết rằng, tôi đối với cô ấy, chỉ có sự thương cảm, chỉ có lòng ái mộ, không hề có một ý khinh miệt nào.
Chính vì tình yêu say đắm như vậy, tôi sao có thể giải tỏa dục vọng của mình trên thân thể của cô ấy như những người đàn ông khác được?
Mạt Mạt lại không đợi những câu nói tiếp theo của tôi. Khi tôi còn đang giãy giụa thoát ra khỏi những giày vò suy nghĩ để trở về với thực tại thì bóng của cô ấy đã biến mất phía sau ánh đèn đường rồi.
Khi tôi về đến nhà, Uyển Nghi đã đang nghiêng người nằm ngủ trên ghế sôpha rồi. Cả người cô ấy vẫn còn phảng phất chút hơi rượu. Nhìn khuôn mặt trắng xanh còn nguyên những vệt nước mắt của cô ấy, tôi bỗng nhiên lại cảm thấy vô cùng áy náy. Tôi gọi tên Uyển Nghi, cô ấy vẫn ngủ say. Khi tôi bế cô ấy vào phòng ngủ, Uyển Nghi vòng hai tay ôm lấy cổ tôi theo phản xạ tự nhiên, mắt vẫn nhắm chặt, khe khẽ hỏi: “Chồng ơi, anh giận em phải không?” Tôi thấy tim mình đau nhói, hai tay ôm cô ấy chặt hơn, muốn nói câu gì đó an ủi, vỗ về nhưng lại chẳng thốt ra được tiếng nào cả. Bởi vì, mới chỉ một giờ đồng hồ trước đây thôi, đầu óc tôi vẫn đầy ắp ý nghĩ sẽ đổ máu hy sinh vì một người con gái khác. Dù rằng, giữa tôi và Mạt Mạt chưa hề xảy ra chuyện gì, nhưng trái tim tôi đã có một sự thay đổi khó mà chỉnh sửa lại được.
“Chồng ơi, em sai rồi.” Đối diện với lời xin lỗi của Uyển Nghi, tôi lại không thể nở một nụ cười khoan dung. Bởi, toàn thân tôi đang mệt mỏi rã rời.
Cả đêm hôm đó, Uyển Nghi ngủ không yên giấc, cứ nửa tỉnh nửa mơ rồi nằm cuộn tròn trong lòng tôi, luôn miệng hỏi tôi “Có phải là anh không cần em nữa không.” Giống như một con mèo nhỏ đáng thương sắp bị chủ nhân của nó ném ra ngoài cửa.
Sáng ngày hôm sau, khi đã tỉnh cơn say, con mèo nhỏ đó lại trở về làm một cô công chúa ngạo mạn và cứng nhắc. Cô ấy đứng trên đầu giường, đưa ánh mắt của người đang đứng ở vị trí cao hơn nhìn xuống tôi và tra hỏi xem tối qua tôi đi đâu, đi với ai, nam hay nữ.
Tôi hơi chột dạ, nghĩ đại một lý do nói dối cô ấy. Tôi nói rằng có một người bạn trai, người nhà cậu ấy phải nằm viện nên cần tiền, nhờ tôi đưa tiền đến đó.
Uyển Nghi là một cô gái thuần tính, cô ấy chỉ càu nhàu tôi rằng tại sao lại đem hết số tiền có được mang cho mượn chứ không nghi ngờ gì về tính xác thực trong lời nói của tôi.
Đại T nói, dạo này, tâm trí tôi rất hay lơ đãng, rồi cậu ấy phân tích: Tám nghìn đồng bị một người con gái lẳng lơ, sa đọa lấy đi thì tâm trí sao không lơ đãng được cơ chứ. Tôi chỉ cười mà không trả lời. Sau đó, Đại T lại nói: “Tôi thấy, cậu hình như không để ý tới 8 nghìn đồng đó.” Rồi lại nhìn tôi rất nghiêm túc, “Uyển Nghi là một cô gái tốt!” Đại T nhắc đi nhắc lại rằng Uyển Nghi là một cô gái tốt, còn Mạt Mạt thì sao, cậu ấy nói rằng cô ấy chỉ là một cô gái hư hỏng đã lừa tiền của tôi mà thôi.
Uyển Nghi đúng là một cô gái tốt. Cô ấy đứng trên sân vận động trong trường học, gấu váy bay bay, trẻ trung rạng rỡ, nụ cười duyên dáng, xinh tươi còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng mặt trời.
Uyển Nghi đúng là một cô gái tốt. Cô ấy hiếu thuận với bố mẹ tôi còn hơn cả tôi – đứa con ruột của ông bà. Thi thoảng, cô ấy lại gọi điện hỏi thăm bố mẹ tôi. Có những buổi cuối tuần, tôi không có thời gian rỗi, cô ấy bèn tự mình về thăm bố mẹ tôi. Chiếc nhẫn của mẹ tôi tặng cô ấy mặc dù không sang trọng cũng chẳng đặc biệt nhưng được cô ấy coi như một báu vật, lúc nào cũng đeo trên ngón tay áp út, ngượng ngùng và hạnh phúc tuyên bố về thân phận của mình.
Uyển Nghi đúng là một cô gái tốt. Cô ấy chu đáo dịu dàng. Biết tôi không có nhiều tiền, lại có tính tự trọng cao của một người đàn ông, thế là mỗi ngày, cô ấy đều bí mật để thêm ít tiền vào ví tiền của tôi, mỗi lần ra ngoài cùng tôi đều nũng nịu đòi tôi mua cho thứ này thứ kia.
Uyển Nghi đúng là một cô gái tốt. Trước sự theo đuổi của vô số ứng viên cao lớn đẹp trai hơn tôi, nhiều tiền hơn tôi ở trường học nhưng cô ấy đều lịch sự từ chối, một lòng một dạ theo tôi, chỉ đối tốt với tôi. Từ ngày sống chung với tôi, cô ấy chỉ mơ đến ngày được làm cô dâu của tôi bất kể tôi sang hèn hay không có tiền đồ gì cả.
Uyển Nghi đúng là một cô gái tốt… Ưu điểm của cô ấy nhiều đến nỗi ngay cả khi nhắm mắt lại, giơ tay ra cũng có thể chạm phải vô số điểm tốt ấy. Còn Mạt Mạt thì sao. Nhược điểm của cô ấy cũng có rất nhiều. Nhưng không hiểu tại sao, khi đem hai người con gái đó ra so sánh, tôi lại có phần cảm thương cho Mạt Mạt, rõ ràng là vẫn có sự thiên lệch dành cho Mạt Mạt. Dù rằng, Uyển Nghi giờ đây đang là bạn gái của tôi, còn Mạt Mạt, chỉ là bà chủ của cửa hàng bán hoa, là con nợ, là khách… giữa chúng tôi chưa hề nói đến từ nào ám chỉ sự yêu thương, thậm chí ngay cả từ liên quan tới bạn bè cũng không có.
Ngay cả Đại T cũng đã nhìn thấy điều gì đó, đã nhắc nhở tôi rằng Uyển Nghi là một cô gái tốt. Nhưng có những việc không thể làm theo lý trí, đặc biệt là tình cảm. Trước ánh mắt quan tâm của Đại T, tôi có phần không dám đối diện.
Mạt Mạt ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà tôi, gió lạnh ào ào thổi qua khiến người cô ấy run lên lập cập. Đôi mắt cô đơn của cô ấy khiến ai nhìn cũng phải cảm thấy đầy thương cảm.
Thấy tôi đến rồi, cô ấy đứng lên, nhìn tôi chăm chú. Tôi cũng đứng yên nhìn cô ấy, bốn mắt cứ nhìn nhau như vậy, không ai nói câu gì.
Cô ấy mặc một chiếc áo khoác ngoài màu đỏ rực, mái tóc được buộc gọn gàng ra phía sau, để lộ toàn bộ khuôn mặt, một khuôn mặt gãy gọn thanh tú, một cặp mắt gãy gọn thanh tú. Đôi môi cô ấy trắng bệch vì lạnh. Lúc bấy giờ, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, không kịp suy nghĩ điều gì, ôm ghì lấy tấm thân bé nhỏ ấy vào lòng, dùng môi mình đè nát đôi môi mềm mại mà tôi hằng mơ tưởng bấy lâu nay.
Cô ấy sững người lại giây lát trong vòng tay của tôi, không hề có chút phản kháng, để mặc tôi ôm, để mặc tôi hôn. Không hỏi lý do, cũng không hỏi tương lai. Cứ ngoan ngoãn yên lặng trong vòng tay tôi như vậy, trở về đúng với khí chất đơn giản, thuần khiết mà cô ấy vốn có khiến tôi cảm động đến nỗi hai mắt cay sè.
Đêm nay là đêm ba mươi tết, tất cả người dân trên đất nước này đều về xum họp với gia đình, tận hưởng cảm giác đoàn viên hạnh phúc. Nhưng cô gái không bố không mẹ này lại ngồi trước cửa nhà một người đàn ông có thể coi là xa lạ, mặc cho gió bấc vờn quanh, hơi lạnh gặm nhấm.
“Mạt Mạt…” Tôi gọi tên cô ấy, một âm thanh dịu dàng, êm ái tới nỗi ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy giật mình.
Cô ấy vẫn yên lặng, chỉ nhìn tôi. Tất cả đều được cô ấy gói ghém trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm, luôn tỏ ra kiên cường ấy. Dường như không phải cô ấy bị thế giới này bỏ rơi mà chính cô ấy mới là người bỏ rơi thế giới này. Nắng mưa gió bão thì có liên quan gì tới cô ấy? Năm mới lễ tết có liên quan gì tới cô ấy? Cô ấy nhìn tôi bằng một ánh mắt đầy nghi hoặc, nghi ngại về lòng thương hại mà tôi dành cho cô ấy. Nhưng sự cô đơn và đau khổ của cô ấy, dù có khéo đến mấy cũng không thể che giấu hết được.
Cái cô bé ngốc nghếch này! Tôi ôm cô ấy chặt hơn. Cô gái phiêu bạt cả cuộc đời này, đã không còn chỗ nào để đi nữa rồi.
Giây phút được ôm cô ấy vào lòng, đó là một cảm giác vui mừng thê lương đầy do dự, đó là cây cỏ dài dặc uyển chuyển liên tiếp trong lòng, mềm mại như những sợ tơ mỏng manh, vương vấn.
“Vào đi, bên ngoài lạnh lắm, kẻo bị nhiễm lạnh.” Tôi kéo cô ấy vào trong nhà. Bật đèn lên, ánh sáng chói chang của đèn điện làm mắt cô ấy khẽ nheo lại một lát, sau đó, cô ấy lôi từ trong chiếc túi đeo sau lưng ra một xấp tiền, đưa nó cho tôi.
Tôi nghi hoặc nhìn cô ấy, hỏi: “Em lấy tiền ở đâu ra vậy?”
Đôi môi cô ấy khẽ nhếch lên, “Không phải đi ăn trộm.”
Tôi bị thái độ thờ ơ, lạnh lùng của cô ấy làm cho tức giận, hét toáng lên: “Anh hỏi em, rốt cuộc em lấy tiền ở đâu!” Tôi nhớ đến buổi tối hôm đó, cô ấy cũng bình thản hỏi tôi một câu, cần tiền hay cần thân thể của cô ấy. Nghĩ đến đó mà toàn thân tôi cảm thấy đờ đẫn! Nhưng, khuôn mặt cô ấy ngây thơ thuần khiết thế kia, tôi không tin một cô gái đẹp như hoa thế kia lại có thể lại những chuyện dơ dáy như vậy, tôi cố gắng trấn tĩnh lại, dò hỏi thêm một lần nữa, “Gần đây, việc kinh doanh của cửa hàng hoa rất tốt phải không.”
Mạt Mạt tự đi đến chỗ để bình nước, lấy một cốc nước ấm rồi chậm rãi đưa lên miệng uống. Cô ấy còn hỏi tôi có muốn uống nước không, nghiêng đầu ngắm nghía vẻ mặt tiều tụy của tôi.
Tôi nhất thời mất hết kiên nhẫn, buột miệng hỏi: “Anh hỏi em, số tiền này em kiếm được nhờ thân thể của mình phải không!”
Cô ấy rõ ràng đang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




