watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5220 Lượt

tiền. Vì vậy,nàng vừa ra khỏi cửa liền đi mua khắp nơi, chẳng những mua một ít thức ăn dinhdưỡng mà còn mua cả một đống gia vị trở về.

Qua mấy lần tìm đông tìm tây, nàngcuối cùng cũng kiếm được một cái chảo ở tủ bát bên trong, cùng với một cáinồi để đun nước.

Nàng rửa sạch đồ trước rồi mới dùngnồi đun nước nấu bát cháo cá. Thừa dịp cháo đang đun, nàng bỏ nước khoáng trongtủ lạnh ra, cho đỡ lạnh đi rồi dùng cái chảo đun nóng rau chân vịt trộn lẫn vớidầu vừng cùng nước tương, xong còn thêm một quả trứng luộc.

Cháo đun nóng sôi cả bọt, nàng chonhỏ lửa để tiếp tục nấu rồi bỏ một chút hành xanh mướt đem cắt cho vào.

Tuy rằng trong phòng bếp có hơinóng, nàng làm ở đó một lúc lâu, nhưng hàn ý vẫn còn hiện hữu, đi từ lòng bànchân đi lên, làm cho nàng không nhịn được mà run run.

Làm sao có thể lạnh như thế chứ?

Vì dòng nước chảy quá lạnh hay làbởi cây ngoài phòng quá rậm rạp nên ánh mặt trời chiếu không chiếu được vàotrong mà sinh ra cảm giác lạnh như băng?

Phòng bếp cũng được bài trí giốngphòng khách và phòng ngủ, ít đồ đạc, đơn giản như không có người ở, trong phòngngủ thì chỉ có cái giường, trong phòng khách thì chỉ có một cái ghế sôpha vàmột cái tivi không còn mới.

Một cái ghế –

Chẳng lẽ, Giang Chấn không có ngườithân, cũng không có khách sao?

Có một chút gì đó hơi nhói lên siếtchặt lòng nàng.

Gian phòng tuy rằng sạch sẽ nhưnglại quá mức lạnh lùng trống rỗng, không mang theo chút tình cảm nào, có đồ đạcnhưng cũng chỉ chú trọng tính thực dụng, chẳng thấy gì gọi là trang trí để anủi lòng người cả.

Giang Chấn làm sao mà lại có thể ởcái loại nhà này để nghỉ ngơi? Làm thế nào để có thể ở cái nhà này mà thư giãncơ chứ? Hắn cứ như một cái dao nhỏ, rất sắc bén, vĩnh viễn không chịu chui vàovỏ dao –

Ngực đau, cảm xúc lại lặng lẽ lạitrào lên một chút.

Nàng tắt bếp, thêm gia vị vào, rồimúc cháo cá vào trong bát, rắc lên một chút hành đã thái; rau chân vịt và trứngluộc cũng được đặt cùng ở trên cái mâm đó.

Hương thơm của thức ăn ngào ngạtkhắp nơi, nàng từng bước từng bước cẩn thận đem đồ ăn mang vào phòng ngủ.

Kiều thê của tôi- Chương 2 part 2
Nửa thân trần của Giang Chấn nằm trên giường, hai mắt vẫn như cũ nhắm nghiền, trên trán còn cái khăn tay của nàng.

Tĩnh Vân để đồ ăn xuống trước rồi mới vươn tay, nhẹ chạm lên cổ tay hắn.

“Giang tiên –”

Phút chốc, thân hình cao lớn tĩnh lặng bỗng đột nhiên cử động, bàn tay to lớn nắm chặt lấy cổ tay nàng, lực mạnh như kìm sắt, đôi mắt vằn đỏ, cảnh giác trừng nàng.

“ Tôi, tôi tôi tôi — tôi là Tĩnh Vân –” nàng như là một con thú nhỏ bị mãnh thú bắt giữ, dưới cái nhìn chăm chăm của hắn mà lạnh run, ấp a ấp úng một lúc lâu mới có thể nói được tên của mình.

Đôi mắt đen dần, sắc đỏ cũng đã rút đi, hắn nheo mắt lại, đang trong tình trạng sốt cao, choáng váng, hắn miễn cưỡng mới có được một chút thanh tỉnh, nhận ra được khuôn mặt khả ái kia.

“ Tôi đang ngủ.” Giang Chấn khẩu khí lạnh lùng buông lời kiềm chế với nàng, thuận tay chạm lên cái khăn trên trán.

“ A, không, không sao đâu.” nàng cúi đầu, che hai má đỏ bừng. “ách, tôi nấu cũng được lắm, khả năng không phải là rất tốt, nhưng anh có thể ăn một chút, ăn từ từ để lót dạ, rồi uống thuốc có được không?” nàng nói có chút dồn dập, tưởng chừng như đang che dấu xấu hổ trong lòng.

Đôi mắt đen nhìn nàng, tuy rằng đang yếu, nhưng vẫn khó giữ lại được sự sắc bén.

Bàn tay to vươn tới trước mắt nàng, hướng lên, nàng có thể thấy rõ ràng vân tay trong lòng bàn tay hắn, cùng với những đầu ngón tay thô ráp hạ xuống –

“ Cô không phải bảo là nấu cũng được lắm sao?” tiếng nói trầm thấp vang lên.

Tĩnh Vân hoảng sợ, lúc này mới bừng tỉnh lại, vội vàng bưng bát canh lên, giống cô phó bàn nhu thuận cung kính đưa vào trong tay hắn.

“ Tôi còn nấu rau chân vịt, cùng với trứng luộc nữa.” nàng đưa bát đĩa đến trước mặt hắn, tự nguyện đảm đương lấy cơm.

Hắn cầm đũa, lặng yên mà ăn cơm, không khí trong phòng bởi im lìm, trở nên có chút xấu hổ.

Tĩnh Vân trái lo phải nghĩ, cố gắng tìm ra đề tài nói chuyện.

“ Ách, Giang tiên sinh, anh cố gắng ăn nhiều một chút. Tôi mỗi lần sinh bệnh, chị cả liền nấu thiệt nhiều món, bức tôi ăn, nói phải bổ sung dinh dưỡng, mới có thể lực được.” nàng nói, vụng trộm liếc mắt một cái, phát hiện bát cháo cá kia đã bị hắn ăn hơn một nửa.

Vui sướng, trong lòng như có giọt nước ấm nóng nóng tuôn trào, nàng phải dùng sức cắn môi, mới có thể nhịn không mỉm cười xúc động.

Nhìn thấy bát cháo đã thấy tới đáy, rau chân vịt cùng trứng luộc cũng vào trong bụng hắn rồi, nàng thu mâm lại, bước về bếp bưng ra một cốc nước mát.

“ Chờ chút nha!” nàng đặt cốc nước xuống, cầm lấy gói thuốc, dựa theo hướng dẫn mà lấy ra các loại thuốc.

Tiếng nói nam tính từ phía sau nàng truyền đến.

“Vì sao cô còn chưa đi?”

Bởi vì tôi đối với anh vừa gặp đã yêu!

Trong lòng nàng hò hét như vậy, da mặt trắng mỏng căn bản nói không nên lời, chỉ cố cứng đầu, nhất thời rơi vào hoàn cảnh này liền bừa ra một lí do.

“ Ách — bởi vì — bởi vì lúc trước anh giúp tôi, còn đưa tôi về nhà.” nàng xoay người, đặt cốc nước cùng viên thuốc ra không quên tiếp tục giải thích. “Chị tôi từng nói, làm người có ơn phải báo đáp, anh hiện tại đang bị thương, lại không có ai săn sóc, đương nhiên tôi phải ở lại giúp rồi.”

Đôi mắt đen ngóng nhìn nàng, khuôn mặt tuấn tú đẹp như tạc không lộ ra chút xúc cảm nào vẫn như cũ lãnh đạm. Một lúc lâu sau, mắt hắn rũ xuống, nhận lấy cốc nước cùng viên thuốc, không nói một tiếng mà nuốt vào.

Xác định hắn đã nuốt xong xuống viên thuốc, Tĩnh Vân mới thở dài nhẹ nhõm.

Nàng cứ tưởng là Giang Chấn sẽ cự tuyệt ăn cơm, cự tuyệt uống thuốc, nhưng không ngờ là hắn lại nguyện ý nghe theo lời khuyên của nàng. Cái này có nghĩa là nhiều hoặc ít hắn cũng đáp lại thành ý nghe theo lời của nàng sao?

Khuôn mặt kiều diễm đỏ ửng, nhuộm sang cả đôi má trắng. Nàng để cốc nước lên bàn, vội vàng như chạy nạn đi ra hướng tới phòng bếp.

Bàn tay nhỏ bé run run, vặn mở vòi nước, nước uống rào rào chảy ra. Nàng nhìn dòng nước chảy xuống cái cốc, đôi tay trắng tự gõ vào đầu mình, trách cứ bản thân ngu xuẩn.

A, nàng rốt cuộc suy nghĩ cái gì vậy?!

Giang Chấn vì bị thương mà suy yếu nên mới nói gì nghe nấy, nếu đổi là những người khác hắn tám phần cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo thôi. Với lại hắn chẳng đã nói, nàng chính là cô em vợ của người bạn tốt đấy sao, cũng chẳng phải người nào đặc biệt quan trọng ……

Thật vất vả lắm mới bình tĩnh lại được, Tĩnh Vân khẽ lau tay, nhẹ bước về phòng ngủ.

Thuốc đã phát huy tác dụng, Giang Chấn nằm ở trên giường, hai mắt nhắm nghiền, đôi mày rậm giãn ra, hô hấp cũng tương đối bình thản đã bắt đầu yên lặng mà ngủ.

Ngoài cửa sổ ngày đã tàn, ánh hoàng hôn xuyên qua bóng cây, chiếu lên nửa thân trần cơ bắp tuyệt mĩ của hắn cư nhiên mà quấn quít lấy không rời.

Nàng đứng ở bên giường, say mê nhìn hắn, rồi lại thẹn thùng, sợ hắn đêm khuya gió lạnh, vết thương chưa lành sẽ bị cảm lạnh.

Không được để hắn ngủ như vậy được, nàng phải giúp hắn thay cái chăn khác mới được!

Nhưng nàng ở bên giường cứ lăn tăn, mở ngăn tủ ra, tìm một chút phát hiện ra trong phòng ngủ chỉ có một cái chăn. Nàng sờ lên chất vải dệt, biết ngay là loại vải mỏng, cái này thì đắp cả mùa hè còn mát làm sao có thể chống đỡ cái lạnh đêm đông được.

Tĩnh Vân quay đầu, nhìn người đàn ông trên giường.

Bỗng nhiên trong lúc đó, nàng hiểu được cách sống của hắn.

Hắn không chỉ đối với người ngoài nghiêm khắc mà còn đối xử với chính mình cũng rất khắc nghiệt. Thân là tiểu phó đội Phi ưng đặc vụ, hắn buộc mình có nhiều thời gian bảo vệ cho trật tự an ninh đến nỗi không cho phép bản thân được thả lỏng, không cho phép bản thân được ngủ nhiều. 0

Cảm xúc đau xót như một trận sóng biển oà tới tới, bao trùm lên sự lo sợ của nàng.

Tĩnh Vân đi tới phòng khách, lấy cái chăn lông dầy màu phấn hồng của nàng nhẹ nhàng đắp lên người Giang Chấn để giữ ấm cho hắn.

Có lẽ, khi hắn tỉnh lại, hắn sẽ ngại nàng nhiều chuyện, thậm chí lại dùng cái thái độ thô lỗ, vô lễ kia để đuổi nàng về nhà. Nhưng vô luận thế nào, nàng vẫn không đành lòng rời đi, vẫn cứ lưu lại quan tâm hắn.

Trong phòng ngủ không có ghế dựa, từ nhỏ đến lớn được dạy dỗ gia giáo làm nàng không dám ngồi trên đất, chỉ có thể chần chờ xoay vòng vòng bên giường, suy tư không biết nên ngồi làm sao bây giờ.

Cuối cùng, nàng chỉ có thể vượt qua xấu hổ lấy cái túi vải ra, cùng tấm vải dệt và kim chỉ trong đó, ngồi bên giường may búp bê vải, tiện thể còn chăm sóc Giang Chấn.

Ánh chiều tà đã rút dần đi, nàng tìm một lát, sờ soạng đến công tắc cái đèn, bật nó lên, dưới thứ ánh sáng mỏng manh đó, nàng đâm một đường thêu.

Sắc trời dần dần trở về khuya, bóng đêm bao phủ khắp nơi nhưng nàng vẫn ở bên hắn, thật lâu không chịu rời đi.

***

Ấm áp.

Mùi hương .

Mùa xuân ấm áp, hương hoa hồng thoang thoảng.

Bóng tối cùng với cơn đau đớn đã rời đi, đổi lại là hương thơm cùng với tình cảm ấm

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT