watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7712 Lượt

suy nghĩ, “Đến chỗ tôi vậy, tôi cũng chỉ có một mình.”

Lúc này tôi mới nhớ ra, chỗ ở mà hắn dắt tôi và Bạch Lâm đến chính ở gần đây.

“Thầy Trần đâu?” Tôi nhớ hắn từng nói nhà đó của Trần Đình.

“Trần Đình ở chung với bạn gái, nhường nhà lại cho tôi rồi.”

Sống chung?

Tôi chao đảo. Thì ra……… giáo viên cũng sống chung với người khác.

Lúc còn nhỏ, tôi cứ tưởng giáo viên giống như thần thánh. Mẹ tôi thường nói với người ngoài: “Con nhỏ nhà tôi không nghe lời ai hết, nhưng cô giáo của nó mà nói gì thì nó xem như là thánh chỉ vậy.”

Vài tháng sau khi đến trường, tôi phát hiện thì ra giáo viên cũng phải ăn cơm, cũng phải đón con ra về, cũng phải đi vệ sinh…. thật là tiêu tan mộng tưởng mà! Giờ đây, Mộ Thừa Hòa nói với tôi, giáo viên cũng sống chung với bạn gái, hơn nữa còn là thầy Trần Đình của trường chúng tôi, người thầy sống dưới hào quang của Đảng mà lâu nay tôi vẫn kính nể.

Chúng tôi đi bộ chừng mười mấy phút thì đến nơi. Lần thứ hai đến đây, cảm giác không giống với lần trước.

Sân thượng bên ngoài phòng khách vừa đúng có thể nhìn thấy quảng trường Tân Giang nơi mà chúng tôi vừa đón năm mới. Dưới màn đêm, thỉnh thoảng vẫn còn một hai đóa pháo hoa rực nở. Hai chúng tôi đều bị lạnh đến cứng đơ rồi.

Hắn đi trải giường, tôi đi tắm nước nóng. Vật dụng trên bồn rửa tay rất ít, chỉ có một cái ly súc miệng, một cây bàn chải, một chiếc máy cạo râu, và một chiếc bình nhỏ chứa thuốc, không có vật dụng của phái nữ.

Tôi bỗng nhiên thấy tâm trạng vui vẻ, tắm xong thay đồ ngủ mà hắn chuẩn bị cho tôi, xắng ống quần và ống tay áo lên xong rồi mới miễn cưỡng đi ra ngoài.

Mộ Thừa Hòa đang thu dọn ghế sopha, tôi thì đi ra ngắm ngía kệ sách đặt ở phía sau ghế.

Trên đó có rất nhiều sách chuyên môn của Mộ Thừa Hóa. Sách tiếng Nga, tiếng Anh, còn có tiếng Trung Quốc, đều là “thiên thư hành tinh”. Ở ngăn thấp nhất của kệ sách có trưng bày một số mô hình đủ các loại máy bay, trông rất thật, thậm chí còn có thuyền. Từ những thứ này có thể thấy, Mộ Thừa Hòa đã hoàn toàn bá chiếm nhà của Trần Đình rồi.

Tôi chỉ vào một thứ, đặt một câu hỏi ngớ ngẩn: “Thuyền gì vậy, boong tàu to thế?”

Ánh mắt của hắn xẹt qua một ý cười, “Là hàng không mẫu hạm.”

Ờ……

Tôi im rồi, tiếp tục tham quan giá sách của hắn, trên đó có một ngăn để rất nhiều đĩa CD. Tôi lấy đại một album của một nữ ca sĩ người Nga ra, quay qua hỏi: “Có thể cho em mượn nghe không?”

“Tự nhiên.” Hắn đồng ý với lẽ đương nhiên.

Tôi híp mắt lại, vui cười cất CD vào túi xách, trong lòng mừng thầm. Lần sau tôi lại có cớ tìm hắn rồi.

Một lúc sau, hắn đưa cho tôi một ly nước. Vô tình chạm vào ngón tay của hắn, có hơi nóng, nhưng vì chỉ nghĩ hắn mới rót nước nóng, nên không mấy để tâm.

Trước khi ngủ, tôi trở ra phòng khách lấy giỏ xách, nhìn thấy sắc mặt và môi của hắn có hơi bất ổn, liền hỏi: “Bị sao vậy?”

Hắn điềm đạm nói: “Có lẽ có hơi sốt.”

“Sốt?” Tôi vừa nghe thấy chữ này thì liền chạy qua đó, sờ trán của hắn, nóng đến bỏng tay.

“Tự nhiên sao lại bị sốt?” Tôi sốt ruột, “Có phải vì gió đêm không?”

“Không sao, ngủ một lát sẽ khỏi.” Hắn trấn an tôi.

“Bị sốt, ngủ cũng không dễ chịu đâu.”

Mộ Thừa Hòa không tiếp tục tranh cãi với tôi, lắc lắc đầu, cặp mày nhíu lại, tựa đầu ra ghế rồi nhắm mắt.

Chắc là hắn rất khó chịu đây, cũng rất muốn yên tĩnh. Nên tôi không dám nói thêm gì, bắt đầu dùng mắt nhìn quanh muốn tìm tủ y tế.

Không có kết quả, nhưng rồi tôi sực nhớ ra trên bồn rửa tay có một hộp thuốc, liền chạy vào phòng tắm, quả nhiên phía sau tủ kính có rất nhiều thuốc. Bình thường mẹ bị bệnh cũng đều do tôi chăm sóc, nên tôi cũng biết khi cảm sốt phải uống thuốc gì.

Tôi rót một ly nước ấm, chọn ra loại thuốc trong tủ có công thức phù hợp với loại thuốc trị cảm sốt mà tôi nhớ, đặt nó lên bàn rồi xem giấy hướng dẫn sử dụng.

Hắn mở mắt ra nhìn tôi: “Khỏi đọc nữa, không có loại thuốc mà tôi cần đâu. Cái đó của thầy Trần của em, bình thường tôi uống thuốc cổ truyền Trung Hoa, lần trước dùng hết quên mua lại rồi.”

Tôi khựng người, quay qua nhìn hắn.

“Vậy phải làm sao?” Nếu không có thuốc, cũng phải tìm cách chứ đúng không.

“Dù gì thì uống vào cũng không hẳn sẽ lập tức khỏe mạnh.” Dường như hắn không cần mở mắt cũng đoán được tâm tư của tôi, lại nói thêm: “Tôi sẽ không đồng ý cho em ra ngoài mua vào lúc này đâu, mất công lát nữa lại phải đi tìm em, hơn nữa không có tiệm thuốc nào lại làm việc suốt đêm vào đêm giao thừa cả.”

“Em có thể làm gì không?”

“Tôi chỉ muốn nằm nghỉ một chút, em về phòng ngủ đi.”

Cho dù là đang phát sốt, hắn vẫn có nề nếp hơn tôi. Tôi rầu rĩ nhìn hắn.

“Em còn muốn tôi phải tập trung tinh thần để chỉ bảo em sao?” Hắn nhắm mắt nói.

Tôi không dám phản bác, chỉ đành tin tưởng hắn có lòng tin với bệnh tình của mình, thế là nghe theo, trở về phòng ngủ, cũng không thảo luận thêm với hắn thật ra người khỏe mạnh và người bị bệnh ai nên ngủ phòng ngủ hơn.

Tôi đi được vài bước, không mấy an tâm, lại quay đầu nói: “Nếu thầy có việc gì nhất định phải gọi em.”

Dường như hắn không nghe thấy, khựng người nhìn tôi.

Tôi lặp lại một lần nữa, hắn nhìn khẩu hình của tôi, sau đó mới từ từ gật đầu.

Nhưng, làm sao mà tôi ngủ được. Tôi không đóng cửa phòng, chỉ sợ bên ngoài có động tĩnh gì tôi không nghe thấy. Tôi nằm trên giường, kiểu nào cũng không thể vào giấc, mở to mắt nhìn trần nhà. Bên ngoài phòng khách có tiếng sột soạt của vải vóc, có lẽ anh ấy đã nằm xuống đắp chăn.

Lập tức, cả thế giới yên tĩnh vô cùng.

Rất lâu sau, không còn nghe thấy tiếng động ở bên ngoài nữa.

Phải chăng đã ngủ rồi?

Tôi lật người, lại chờ thêm một lúc lâu sau, vẫn không nghe thấy động tĩnh gì, tôi xác định anh ấy đã ngủ rồi, bèn rón rén nhón chân đi ra ngoài.

Tôi sợ hắn phát giác, nên không dám mang dép, cứ thế khẽ khàng đi chân không ra đến sopha, muốn xem nhiệt độ trên trán hắn đã hạ chưa, nhưng lại không dám chạm vào sợ đánh thức hắn, thế là ngồi xổm bên cạnh sopha vọng tưởng có thể nhìn ra bệnh tình qua cách quan sát nét mặt của hắn.

Mộ Thừa Hòa khép chặt mắt, chân mày hơi nhíu lại, giấc ngủ không sâu. Từ nhịp độ hô hấp của anh ấy, có thể đoán ra vẫn còn đang sốt. Tôi vô tình nhìn thấy ly nước trên bàn đã uống hết, thế là đứng dậy vào nhà bếp rót nước.

Bị sốt không uống thuốc, vậy chỉ có thể uống nhiều nước thôi.

Lúc trở về, phát hiện vì bị sốt chảy mồ hôi, tay của Mộ Thừa Hòa đã rút ra khỏi chăn. Tôi đặt ly xuống bàn, sau đó cẩn thận để tay anh trở về trong chăn.

Chính trong lúc này, chân mày của Mộ Thừa Hòa nhíu chặt vào nhau, miệng tuôn ra một tiếng gì đó, sau đó nắm chặt ngón tay của tôi.

Tim của tôi giật thót lên. Nhìn tay mình, sau đó nhìn mặt anh, cho đến khi phát hiện hắn không có tỉnh dậy tôi mới an lòng.

Nhưng, tiếp theo đây đến lượt tôi bị làm khó rồi.

Hắn nắm hơi chặt, rút ra? Hay là để nguyên?

Tôi ngồi xổm bên sopha, do dự không quyết định được.

Ngón tay của tôi vừa đúng tiếp xúc với lòng bàn tay trái của hắn, nhiệt độ đó hơi làm tôi nóng lên.

Là tay trái của Mộ Thừa Hòa.

Là bàn tay trái len lén viết chữ trên bảng đen, là bàn tay trái gấp thức ăn cho tôi, là bàn tay trái gõ lên bàn nhắc nhở tôi không được lơ là trong lớp học, là bàn tay trái cởi khăn choàng ra khoác lên cổ tôi, và…. là bàn tay trái ôm tôi lúc nãy.

Một lúc sau, tay của hắn đã từ từ buông lỏng tay tôi. Nhưng, tôi đã không còn muốn rời khỏi nữa, cứ ngồi đấy, nghiêng người tựa đầu trên sopha, đúng lúc có thể nhìn thẳng gương mặt của hắn.

Không biết trải qua bao lâu, hô hấp của hắn dần dần ôn hòa hơn. Mí mắt của tôi cũng từ từ nặng trĩu, cuối cùng không chịu nổi nữa, ngủ mất.
Ký Ức Độc Quyền – Chương 06
(1)

“Vậy thì trùng hợp thật, quê cậu xa như vậy mà cũng có thể gặp lai được, đúng là duyên phận.” Tôi cảm thán.

Nhưng không ngờ, Tống Kỳ Kỳ lại bình tĩnh mà nói: “Không phải duyên phận. Mình vì anh ấy mà không ngại đường xa thi vào trường này.”

“Hả?”

“Năm mình học lớp 11, bỗng dưng có một thầy giáo rất trẻ trung vào trường, rất được lòng học sinh, thầy ấy chính là Tiêu Chính. Lúc ấy, anh ấy vừa mới tốt nghiệp Đại học Sư Phạm ở tỉnh thành, được phân đến trường mình dạy môn văn học, nhưng không đắc chí. Một năm sau, anh ấy thi làm viên chức công vụ, và đã đến thành phố A, mình cũng vì thế mà điền nguyện vọng lên đây.”

Tôi cố gắng khống chế sự kinh ngạc, mặc cho trước đây có đoán thế nào, tôi cũng không thể ngờ rằng Tống Kỳ Kỳ thi vào Đại học A là vì nguyên nhân này. Vì tình yêu. Ngày thường nhìn Kỳ Kỳ e thẹn lại hướng nội như vậy, ngờ đâu lại có dũng khí đến thế.

Tôi nói: “Cuối cùng thì cậu cũng chờ được rồi. Chuyện này… mình có thể nói cho Bạch Lâm và Hiểu Đường nghe không?” Con người của tôi không giữ được bí mật, nhưng lại không biết Kỳ Kỳ có muốn cho người thứ ba biết hay không.

“Không sao, chị em tốt mà. Cậu cứ nói đi, mình không hề gì.” Tống Kỳ Kỳ nói.

Và sau đó thì nó không nói thêm gì nữa, tôi cũng đành giữ

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT