|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
khinh thường, “Là ai vậy?”
“Chúng tôi đang nghiên cứu một chuyên mục, ông ấy là người tài trợ.”
“Còn người kế bên?”
“Không quen. Chắc là vợ ông ấy chăng.”
“Sao lại dữ dằn với vợ mình như vậy chứ!”
Mộ Thừa Hòa cũng bắt chước tôi quay lại nhìn họ, nói đều đều: “Có những chuyện, biểu hiện bên ngoài và bản chất bên trong là khác nhau.”
“Sao thầy biết không giống nhau?”
“Nhờ quan sát.”
“Quan sát?”
Tôi nhìn bóng lưng của hai người đó, nghiên cứu một hồi, rồi nói trong hồ nghi: “Chân của ông ấy có vấn đề?”
“Ừm. Lần trước khi đến trường, tôi thấy ông ấy ngồi xe lăn.”
“Chân không tiện mà cũng cùng vợ ra đây bắn pháo bông à?”
“Cho nên mới nói, có những người, bản chất bên trong không giống với chúng ta nhìn thấy họ bên ngoài.”
Tôi cười, hiểu ra rồi. Lát sau tôi nói: “Thầy nói xem, chúng ta đứng đây tám chuyện của người ta, có khi nào người ta cũng đang tám mình không?”
“Chúng ta làm gì có tám chuyện của người khác? Rõ ràng là đang rất nghiêm túc thảo luận mối liên hệ bên trong giữa tình yêu và biểu hiện bên ngoài.” Khi nói những lời này, mặt của hắn bình thường vô cùng, hoàn toàn là một nét mặt vô tội lương thiện.
E là trên đời này cũng chỉ có loại người như hắn, nói chuyện phiến của người khác ở sau lưng người khác mà còn có thể lý lẽ hùng hồn như vậy thôi.
Suýt nữa thì tôi đã quên mất, hắn là ai chứ, hắn là Mộ Thừa Hòa đã từng bao lần khiến tôi tức điên muốn giết người.
(7)
Vài phút cuối cùng trước khi đỗ chuông, chúng tôi cũng đã đi được đến Quảng trường Tân Giang. Quảng trường nằm ngay tại điểm giao nhau giữa hai sông nam – bắc, có một bộ phận nhỏ là phần cầu treo, do đó khi đứng bên tay vịn nhìn xuống chân mình, có thể nhìn thấy dòng nước đùn chảy, mang đến cảm giác như đang ngồi trên thuyền.
Ở một góc của quảng trường là một lầu chuông rất to, rất nhiều người đều đang ngẩng cao đầu chờ đợi nghênh đón giây phút đếm ngược năm mới.
Lúc này là lúc pháo bông bắn nhiều nhất, từng đóa pháo hoa lung linh vút thẳng lên trời, liên tục nhau. Thậm chí khiến người ta không dám nhìn thẳng lên trời để tránh tàn khói rơi vào mắt.
Nhìn những pháo bông bay lên như thế, tôi chợt nhớ ra câu hỏi của Bành Vũ. “Thầy Mộ.”
“Hmm?” Hắn đáp lại tôi, nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào chỗ khác.
“Máy bay bay lên được là nhờ cái định luật Benu gì đó, vậy….”
” Bernoulli.” Hắn nói.
“Vậy khi máy bay làm động tác lộn ngược, mặt trên và dưới của cánh máy bay sẽ đảo ngược, vậy tại sao nó lại không bị rơi xuống?”
Tôi nhìn theo hướng mà hắn đang nhìn, hóa ra một cậu bé đang cầm nhang muốn đốt pháo bông, nhưng hình như vì nhát quá, dây dẫn còn chưa bén lửa thì cậu bé đã chạy trở về xòa vào lòng mẹ, làm cho người lớn xung quanh đều cười ha ha.
“Sao em lại đột nhiên có hứng thú với máy bay?” Hắn hỏi lại với vẻ trêu cười, mắt đã dừng lại ở gương mặt của tôi.
Tức thì mặt tôi đỏ lên, cố ý ho vài tiếng để che giấu sự ngượng ngùng, rồi vội giải thích: “Vì… vì lần trước trò chuyện với Bành Vũ về đề tài này, em nghĩ nếu như em biết giải thích, lần sau sẽ có thể khoe khoang trước mặt nó, lấy lại uy nghiêm của một cô giáo.”
Ánh mắt của tôi, càng nói càng kiên định, cuối cùng ngay cả chính bản thân tôi cũng tưởng tôi thật sự là vì Bành Vũ mà nảy sinh hứng thú với máy bay. Bởi vậy tục ngữ có nói, muốn kẻ địch tin tưởng, phải làm mình tin tưởng trước tiên.
“Vậy à?” Hắn như nói bâng quơ, “Hai em còn trò chuyện về máy bay sao?”
“Dạ.”
Ờ…. quả là có hơi cao thâm.
“Cái lật ngược mà em nói, chúng tôi gọi nó là lộn vòng, có phải là xoay 360 độ theo chiều dọc không?”
“Đúng đúng đúng.” Tôi rất vui mừng vì hắn hiểu ý của tôi.
“Ý em muốn hỏi là tại sao khi máy bay bay ngược không bị rơi xuống? Bay ngược tức là phi hành gia chân hướng lên trời, đầu hướng xuống đất?”
“Bingo! Hoàn toàn chính xác!” Người hiểu ta, đích thị thầy Mộ.
“Thật ra, máy bay bay được là vì rất nhiều tác dụng, không thể hoàn toàn dùng nguyên lý Bernoulli để giải thích.”
“Vậy là vì lý do gì?”
“Hình dáng của cánh máy bay đích thật có thể cung ứng lực nâng nhất định khi máy bay bay bình thường, nhưng, lực nâng của cánh máy bay thời đại chủ yếu vẫn là từ góc nâng, cũng tức là góc nhọn được hình thành khi không khí lưu chảy qua cánh máy bay.” Hắn trầm ngâm một lúc, dường như đang suy nghĩ cách giải thích như thế nào để một người ngoài ngành như tôi dễ dàng hiểu được, “Không biết em có từng quan sát kỹ lưỡng không, khi máy bay bay ngược, phần đầu không nằm ngang và cũng không phải hoàn toàn lao xuống, mà sẽ hơi hướng lên trời một chút. Nếu làm thực nghiệm, lấy một tờ giấy có một góc độ, sau đó em thổi hơi vào nó từ bên dưới, nó sẽ hướng lên trên.”
Hắn nghĩ một lúc lại nói tiếp: “Đơn giản nhất….. nguyên lý này cũng giống như khi chúng ta thả diều, đầu phải ngẩng lên, tự nhiên sẽ có một lực nâng của không khí. Nhưng nhất định phải đảm bảo phần đầu hướng lên trời với một góc độ thích hợp, khi lực nâng này lớn hơn lực rơi bị sinh ra từ cánh máy bay khi bay ngược, thì máy bay sẽ có thể bay ngược.”
Khi nói về chuyên ngành của mình, đôi mắt của hắn luôn sáng sủa và óng ánh như thế. Tôi có hơi thất thần, suy nghĩ lại lời giải thích của hắn, tôi hình như đã hiểu, nhưng lại hình như không hiểu gì cả.
“Tất cả máy bay đều có thể bay ngược ư?” Tôi hỏi.
“Trên nguyên lý thì là thế.”
“Nguyên lý? Vậy trên thật tế sẽ có vấn đề gì xảy ra?”
Hắn cười nói: “Vì có một rắc rối, bình thường khi máy bay lộn vòng, thùng xăng cũng sẽ lộn ngược, nói không chừng sẽ ngừng chảy dầu, làm cho động cơ đột nhiên tắt máy.”
“Vậy phải làm sao?”
“Thông thường máy bay quân sự hoặc máy bay đặc biệt dùng để biểu diễn, cách đơn giản nhất chính là gắn một thùng xăng ngược, đủ để chống đỡ cho máy bay bay ngược trong vòng 30 giây.”
Chính ngay trong lúc chúng tôi trò chuyện, đồng hồ phía sau lưng bỗng dưng vang lên, sau đó tất cả mọi người cũng đồng loạt đếm ngược mười giây cuối cùng. Tôi rất phấn khích: “Cầu nguyện vào lúc này là linh nhất đó!” Nói xong lập tức khép chặt hai tay nhắm mắt lại, cầu nguyện trong lòng, sau đó mở mắt ra, vừa đúng còn 3 giây cuối cùng.
“3 —-”
“2 —-”
“1 —-”
Tôi tức thì quay qua nói lớn: “Năm mới vui vẻ!”
Giây phút ấy, pháo bông cùng lúc bắn lên, bầu trời sáng như ban ngày, quần người xáo động. Trong bầu không khí này, tôi đã không kìm được lòng giang hai tay ra muốn ôm lấy anh ấy.
Cử động vừa thực hiện được một nửa tôi mới chợt nhận ra mình vượt mức, tay cứng đơ giữa không trung, rút lại cũng không phải, tiếp tục cũng không phải, ngượng ngùng vô cùng.
Nhưng Mộ Thừa Hòa lại hơi tiến lên một bước, sau đó cúi đầu xuống, thuận thế ôm tôi vào lòng.
Rất nhẹ, rất nhẹ.
Dường như ngón tay anh ấy chỉ nhẹ nhàng chạm vào lưng của tôi. Nhưng, dẫu cho là thế, cách nhau lớp áo dày kín, hành động này cũng đủ khiến cho trái tim tôi lỡ mất nửa nhịp.
Mặt của tôi chạm vào vai của anh ấy, ngửi được mùi hương trên người anh ấy. Chỉ một hai giây ngắn ngủi, nhưng tôi lại cảm thấy đã dài như một thế kỷ, thậm chí còn có hơi luyến tiếc.
Anh ấy nói: “Tiết Đồng, năm mới vui vẻ!” Sau đó rất tự nhiên mà buông tôi ra, ánh mắt chính trực, tự nhiên.
Trái tin vốn dĩ được thỏa mãn của tôi, lại bất chợt dâng lên một nỗi u sầu.
Mười mấy phút sau, dòng người bắt đầu tản ra. Có người về nhà, có người đi ăn khuya rồi đến trạm vui chơi kế tiếp.
Giao thông tức thì tắt nghẽn. Tuy xe của Mộ Thừa Hòa đậu ở chỗ cách đây không xa, nhưng vì mới uống rượu, không thể chở tôi về nhà. Lúc này, xe buýt và tàu điện ngầm đã ngưng hoạt động rồi.
Hơi rượu qua đi, bước trên con phố đêm đông vào lúc khuya như thế thật sự là rất lạnh. Gió đêm rất mạnh, tóc của tôi xõa dài, vì thế mà bị thổi bay tứ tung, gió đánh vào mặt thật đau.
Mộ Thừa Hòa kéo tôi vào một quán bán thuốc lá bên đường. Chủ quán là một bà thím trung niên, bật bóng đèn sáng trắng, bên cạnh dựng một cây dù to, vừa đúng có thể cho tôi tránh gió một lúc. Sau đó, hắn tự đi ra đầu đường đón xe cho tôi. Nhưng, xe ít người nhiều, hắn lại tốt bụng, khó khăn lắm mới đón được một chiếc xe, nhưng thấy đối phương là phái nữ, hắn không chút do dự liền nhường cho người ta.
Mười mấy hai mươi phút sau, người này quay trở lại tay không, trên mặt là nét u uất mà tôi chưa từng trông thấy trong ngày thường.
“Đây chắc chắn là việc khó nhất trên thế giới rồi.” Hắn nói.
(8)
Nhìn cặp mày của Mộ Thừa Hòa chụm vào một chỗ, chắc chắn là hớp gió nhiều lắm rồi.
“Để em đón xe.”
Hắn lại nói: “Bỏ đi. Tôi đi lấy xe chở em về nhà.”
“Không được, thầy đã uống rượu.” Sớm biết thì lúc nãy không xúi giục hắn rồi.
“Giờ này chắc là cảnh sát cũng nghỉ làm rồi.”
“Ai bảo cảnh sát nghỉ làm, chẳng phải mẹ em đang đi làm đó sao?”
Tôi lắc đầu, nhất quyết không chịu.
Ba tôi lái taxi, gia đình tôi lâu nay đều đặc biệt chú trọng vấn đề này.
“Về nhà cũng chỉ có một mình sao?” Hắn hỏi.
“Ừm.”
“Vậy…” Hắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




