|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
tặc, mặt của Lưu Khải tái xanh, ngay cả bước đi cũng không vững vàng.
“Cậu vẫn ổn chứ?” Tôi dừng lại hỏi cậu ấy.
Lưu Khải tập trung lấy lại tinh thần rồi nói với tôi, “Khỏe chứ. Cậu còn muốn chơi trò cảm giác mạnh nào nữa không? Chúng ta tiếp tục.”
Nghe xong câu nói này, tôi chợt thấy hơi áy náy, chúng tôi không nên bắt nạt cậu ấy như vậy.
Không biết cậu ấy chỉ đơn giản là có thiện cảm với tôi, hay là thật sự thích tôi.
Thích một người không có gì sai.
Tôi nói: “Cũng mệt rồi, mọi người đói không, mình mời ăn mì.”
“Không được, mình trả cho.” Lưu Khải nói.
Chưa kịp ngồi vào chỗ, Bành Vũ đã lại hỏi: “Rốt cuộc là sư thúc trả, hay là cô Tiết trả, hai người đã thương lượng xong chưa? Thương lượng xong rồi thì em gọi món.”
Tôi không hài long mà nói: “Hai chúng tôi ai trả tiền thì có liên quan gì đến việc em gọi món hả?”
Bành Vũ nói: “Đương nhiên là có liên quan.” Nói xong, nó còn nháy mắt với tôi.
Tôi chợt nhớ đến lần Mộ Thừa Hòa mời ăn trưa, và nhớ ra gương mặt hào phóng lẫm liệt của nó khi cầm thực đơn. Vậy tên nhóc này là định… tôi trả thì nó tiết kiệm một chút, người ta trả thì nó sẽ xa xỉ rồi?
Bất giác, ba chữ Mộ Thừa Hòa đã lại lẻn vào đầu, tôi định thần lại, vội vàng đuổi “nó” đi.
Trong lúc trò chuyện, Bành Vũ biết được Lưu Khải học về vi tính, liền hỏi: “Thầy sư thúc, vậy anh có biết tính nhẩm không?”
Lưu Khải dừng đũa, hỏi lại: “Tính nhẩm?”
“Ví dụ như tính 1444 x 1444 bằng bao nhiêu trong vòng một giây.”
Lưu Khải cười, “Sao mà làm được, não của anh đâu phải là máy tính.”
“Cô Tiết học ngoại ngữ, cô mà nói tiếng Anh là y như người nước ngoài vậy. Anh học về vi tính, vậy thì não cũng phải giống như máy vi tính chứ.”
“……..” Đây là phép suy ra gì đây.
Một lúc sau, Bành Vũ lại nói: “Học vi tính tức là thuộc về khoa tự nhiên rồi, vậy môn vật lý của anh chắc giỏi lắm?”
“Miễn cưỡng thôi.” Lưu Khải đáp, “Không giỏi môn đó lắm.”
“Vậy anh có biết vì sao máy bay có thể bay không?” Bành Vũ hỏi.
Đến đây thì tôi đã hiểu rồi, nhóc con này cố tình làm Lưu Khải bẽ mặt mà.
“Là do nguyên lý Bernoulli.” Lưu Khải xem ra không biết nội tình, còn định tốt bụng giải thích cho Bành Vũ, “Bernoulli nói, trong một hệ thống chất lưu, ví dụ như trong khí, chất lỏng, tốc độ dòng chảy càng nhanh thì áp lực do chất lưu sinh ra càng lớn. Khi máy bay đạt đến một vận tốc nhất định, sinh ra một áp lực cực lớn, không khí sẽ có thể nâng máy bay lên.”
Bành Vũ tỏ vẻ ngây thơ ham học hỏi: “Nhưng trên dưới đều có áp suất mà, với vận tốc bằng nhau thì áp suất phía trên và phía dưới cũng như nhau, chẳng phải cũng sẽ bay không nổi sao?”
Tôi rất muốn hỏi, máy bay của người ta bay không nổi thì liên quan gì đến nhóc hả.
Lần này thì Lưu Khải bí thật rồi, cậu ấy gãi gãi đầu, “Vậy thì anh không biết rồi.”
Bành Vũ nhướn mày lên, khinh thường ghê gớm.
Tôi nói: “Chẳng lẽ em biết?”
Bành Vũ gật đầu, “Đương nhiên rồi, em từng hỏi thầy Mộ mà.”
(5)
“Thầy Mộ?” Lưu Khải bồn chồn.
“Thầy trong trường chúng ta.” Tôi giải thích.
“Thầy Mộ nói cánh của máy bay được thiết kế với mặt trên và mặt dưới khác nhau. Phía trên là đường cong trên mặt cong, do đó vận tốc không khí đi qua sẽ nhỏ, trái lại bên dưới là mặt phẳng, tốc độ sẽ lớn hơn. Vận tốc càng lớn thì áp suất càng lớn, do đó máy bay chính là lợi dụng sự chênh lệch áp suất này để mà bay lên.”
Tôi nghe mà đầu óc mờ tịt, chỉ biết là cấu trúc bên trên với bên dưới làm cho áp suất ở dưới lớn hơn áp suất ở trên, và cho nên mới bay được.
Lưu Khải cũng không giận Bành Vũ trêu chọc mình, nghe nó nói xong, Lưu Khải suy nghĩ một lúc, sau đó nét mặt tươi cười, “Thì ra là như vậy à, thật là học thêm kiến thức rồi.”
Thấy đối phương biểu dương mình như thế, Bành Vũ thật như là cái đuôi sắp chõng lên đến trên trời rồi, nó nói một cách đắc ý: “Cái này chuyện nhỏ thôi.”
“Nhưng mà, thầy Bành à,” Tôi cố tình làm khó, “Có một điểm em không hiểu.”
“Gì?”
“Thầy có xem tivi, có thấy qua máy bay chiến đấu của Mĩ lộn ngược chứ?”
“Ừm.” Bành Vũ gật đầu.
“Nói như thầy, khi máy bay lộn ngược,” Tôi xòe tay ra làm động tác lật ngược lại, “Thì cánh của nó sẽ bị đảo ngược mặt trên và mặt dưới rồi, vậy sao không thấy nó rơi xuống?”
“È….” Bành vũ vắt óc một hồi, “Lúc đó em không có hỏi tới, nên không có nghe được lời giải thích của thầy Mộ.”
Vậy là huề.
Trên đường về, tôi nói: “Em đâu thể lấy điểm ưu của người khác hạ thấp người ta chứ. Lưu Khải cũng có điểm lợi hại đấy, đội nghiên cứu rô-bốt của bạn ấy năm ngoái đã vào được chung cuộc toàn quốc. Mỗi người đều có ưu điểm và tài năng của mình, nếu em bảo thầy Mộ làm một con rô-bốt, chắc chắn cũng sẽ làm khó thầy.”
Bành Vũ quay mặt qua hướng khác, bĩu môi: “Nhưng, em vẫn cứ thích thầy Mộ đấy. Cô và Lưu Khải một nhà, em với thầy Mộ một nhà vậy.” Nói xong câu này, nó cứ buồn suốt.
“Em nhỏ mọn vậy sao?” Tôi chọc nó.
“Cô Tiết, cô thiên vị.”
“Cô thiên vị hồi nào?”
“Cô kêu em tới đây, không phải là cố tình để em làm kỳ đà, đả kích anh Lưu Khải kia sao!”
Tôi chớp chớp mắt, nó cũng hiểu lý lẽ ghê.
“Nhưng mà cô lại mềm lòng rồi, cô cảm thấy em ăn hiếp anh ta, nên cô đã quay lại phản công em. Em giúp cô, cô giúp anh ta, cô nói cô làm vậy không phải thiên vị thì là gì?” Nó nói với vẻ uất ức.
Tôi ngơ người, nó nói không sai một chút nào, tôi liền xoa xoa đầu nó tỏ ý xin lỗi.
Nó vẫn không thèm đoái hoài tôi.
Tôi nói: “Thôi mà đừng giận nữa, lần sau mời em ăn KFC xem như chuộc tội.”
“Trong KFC có nhiều thức ăn như vậy, cô lại keo kiệt đến thế, đến chừng đó cô mua cho em một ly coca là coi như xong chuyện rồi.”
“Khao em ăn phần gia đình được chưa?”
“Thêm một cái bánh trứng nữa.”
Tôi cắn răng, “Được.”
“Chắc chắn?”
“Chắc chắn.” Tôi vừa gật đầu, vừa cảm thấy trái tim đang rỉ máu.
Nó quay mặt lại, cười tươi như hoa: “Vậy em không giận nữa.”
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Tôi chém Mộ Thừa Hòa, giờ thì Bành Vũ chém tôi.
Buồi chiều đêm 30, tôi và mẹ qua nhà bác hai ăn cơm đoàn niên. Lúc ăn sủi cảo, tôi cắn ngay chiếc có đồng năm xu trong đó.
Chị họ nói: “A, cái đó của chị gói đó. Chà chà, năm sau Tiểu Đồng có vận may rồi nhé.”
Tôi từ từ lấy đồng xu đó ra.
Nội nói: “Chỉ mong tìm được việc làm tốt, tự nuôi sống mình.”
Bác gái nói: “Mẹ, yêu cầu của mẹ thấp quá đó.”
“Phải đó, nội à, con còn phải nuôi nội, nuôi ông nội của con, nuôi mẹ của con nữa.”
Nội tiếp tục ăn, không nói thêm nữa.
Tôi chợt nhớ ra một chuyện, “Chị, lúc bỏ tiền vào chị có rửa sạch sẽ chưa?”
Mặc cho bác trai và bác gái nói thế nào, chúng tôi cũng không ở lại xem “Đêm Xuân”, ăn tối xong thì đã ra về.
Xuống đến dưới nhà, mẹ nói: “Thật ra mẹ cảm thấy con ở lại đón tết với mọi người vẫn hơn. Dù gì lát nữa chín giờ mẹ cũng phải đi trực.”
Tôi đi ở phía trước, “Ở lại thì có gì hay chứ, ồn ào. Cũng may tối nay chỉ có một chương trình để theo dõi, đổi lại là ngày thường, họ xem đài nào cũng phải tranh nhau nửa ngày trời.”
Lâu nay bà nội vẫn ở với bác hai, anh chị họ đều do bà chăm nom, vì thế tình cảm thân thiện hơn tôi. Nhìn gia đình năm người người ta vui vẻ, tôi mới giống là người thừa thải.
Tôi tiễn mẹ đến đầu đường quảng trường chờ xe cảnh sát đến đón mẹ đi trực.
Mẹ nói: “Con mau đón xe về nhà đi, đừng lang thang bên ngoài nữa, buổi tối không an toàn.”
Tôi cười hì hì: “Có gì mà không an toàn chứ, hôm nay người xấu cũng nghỉ làm rồi.”
Mẹ gõ đầu tôi một cái rồi lên xe.
Tôi bước đi một mình trên đường. Phố vẫn chưa đông người, đa số đều đang vội vã về nhà.
Tôi lấy điện thoại ra xem thời gian mới phát hiện đã nhận được rất nhiều tin nhắn chúc tết, tin nào tin nấy đều làm người ta phun cơm. Tâm trạng bỗng dưng vui vẻ hơn nhiều, chọn tin nhắn có ý nghĩa nhất, ký tên mình ở cuối dòng xong, tôi bấm nút gửi đi. Không cần đến một phút, lần lượt các tin nhắn trả lời đã gửi tới.
Cùng với lúc đó, điện thoại báo rung, màn hình hiện lên ba chữ: Mộ Thừa Hòa.
Tay tôi thoáng chốc siết chặt, lúc nãy tôi đã vô tình hữu ý mà thêm luôn tên của hắn vào mục gửi nhóm, tôi thậm chí không biết phải chăng trong lòng mình cũng đang cất giấu niềm hy vọng nhỏ nhoi này.
Và hắn, đã đột ngột trả lời tôi bằng một cuộc gọi.
Tôi cẩn thận nhấc máy.
“Tiết Đồng?” Giọng của hắn vọng đến từ bên kia đầu dây.
“Thầy Mộ, lâu quá không gặp, chúc thầy năm mới vui vẻ nha.” Tôi cố tỏ ra thong thả.
“Em cũng năm mới vui vẻ.” Hắn nói.
“Thầy ăn tối chưa?” Tôi không biết nói gì mới phải, đành hỏi bừa.
Hắn không trả lời, đại khái là vì nghe thấy âm thanh ở xung quanh tôi, hắn hỏi ngược lại: “Em đang ở ngoài đường?”
“Dạ. Vừa ăn cơm ở nhà bác hai ra.”
“Một mình?”
“Phải.”
“Mẹ đâu?”
“Đi trực rồi.”
Hắn im lặng một lúc, sau đó hỏi: “Em đang ở đâu?”
Hai mươi phút sau, chiếc CR-V quen thuộc dừng lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




