watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7714 Lượt

vớt vận mệnh của trái đất, thậm chí tôi còn cho rằng không chừng một ngày nào đó mình sẽ giống nhân vật trong “Truyện cô tiên Kaguya”, được sinh vật ngoài hành tinh nhắm trúng. Những suy nghĩ kỳ quái như thế đều nhất chí khiến tôi càng thêm kiên trì rằng tôi khác người đến mức nào, mãi cho đến khi tôi gặp Mộ Thừa Hòa. Sự xuất hiện của hắn khiến tôi biết rằng, thì ra tôi chỉ là một con người bình thường, và hắn mới là duy nhất. Nhân sinh quan và giá trị quan về bản thân của tôi từ đó tiêu tan.

Nghe nói, nếu như cái mà chúng ta nhìn thấy là một chiếc xe, thì những người IQ cao sẽ nhìn thấy nguyên lý vận hành của máy phát động cơ bên trong. Do đó tôi nghĩ, khi tôi nói chuyện với hắn, có khi nào hắn đang tính phân tử nước vãi bắn ra từ miệng tôi với vận tốc bao nhiêu không.

Hầy ….. tự nhiên lại nghĩ đến Mộ Thừa Hòa rồi.

Tôi lấy điện thoại ra, cắn bút, suy nghĩ nửa ngày trời cũng không kiếm được cái cớ nào để nhắn tin cho hắn.

Bạch Lâm nhìn tôi một cái, rồi nói một cách thần bí: “Cô quỷ nhỏ này bắt đầu biết yêu rồi.”

“Bậy!”

Hai tiết học tiếng Nga cuối cùng của học kỳ, Trần Đình và Mộ Thừa Hòa đã cùng nhau xuất hiện trong lầu “Tứ Giáo”.

Tôi và Bạch Lâm trông thấy họ, có hơi kinh ngạc, rồi cùng nhau hỏi: “Thầy Trần, thầy về rồi à?”

“Ừm.” Trần Đình dịu dàng cười nói, “Hai em không chọc phá thầy Mộ chứ?”

Tôi lén nhìn Mộ Thừa Hòa, chột dạ nói: “Làm sao dám ạ, thầy Mộ dữ hơn thầy nhiều lắm.”

Kết quả người vào lớp vẫn là Mộ Thừa Hòa.

Hắn bước lên bục, thông báo xong những điều cần lưu ý cho kỳ thi rồi nói: “Đây là buổi cuối cùng tôi dạy các em.”

Mọi người đều sững sờ, sau đó mới bắt đầu hiểu ra hắn không phải chỉ muốn nói nghỉ đông, mà là sẽ không dạy thế nữa, lớp học bắt đầu rì rầm.

Đồng hương Tiểu Bạch kéo tay áo của Bạch Lâm lên lau nước mắt.

Bạch Lâm không khách khí mà nói: “Đau lòng gì chứ, còn Trần Đình mà. Chẳng phải lúc trước rất thích Trần Đình sao?”

Đồng hương Tiểu Bạch ủ ê: “Nhưng từ lúc nhìn thấy Thừa Hòa của chúng ta, mình đã không còn hứng thú với thầy Trần của mấy cậu nữa. Chả trách Khổng Tử nói: từ sa sỉ trở về tiết kiệm là rất khó. Hóa ra là như thế.”

“Bậy,” Bạch Lâm khinh bỉ, “Cậu tưởng tôi học khoa ngoại ngữ thì không có học văn học sao, câu này rõ ràng là danh ngôn của Âu Dương Tu.”

“Khổng Tử!”

“Âu Dương Tu!”

Hai người cứ cãi nhau, không ai nhường ai.

Tôi xoa trán, “Không phải Khổng Tử cũng không phải của Âu Dương Tu, là Tư Mã Quang. Hai cậu sau này ra đường hãy cố gắng đừng nói gì, như vậy người ta sẽ không biết mình không có văn hóa.”

Giờ giải lao, Mộ Thừa Hòa về văn phòng, tôi mang tài liệu lần trước trả cho hắn. Đi tới cửa phòng, vừa đúng nghe thấy tiếng của Trần Đình, hóa ra thầy cũng chưa đi.

Tôi cười hihi định đi vào, nhưng lại nghe họ nói gì đó có tên tôi. Tai của tôi trời sinh đã thính, bèn hiếu kỳ, dừng bước.

“Cô bé đó khá thú vị.” Đây là tiếng của Mộ Thừa Hòa.

“Nhà nó như thế, lúc đi tôi cũng lo lắng lắm. Chỉ sợ không có mặt ở đây nó có gặp khó khăn gì, trong nhà lại không có người lớn.” Trần Đình nói.

“Thật ra, nó kiên cường hơn chúng ta tưởng rất nhiều.” Mộ Thừa Hòa nói.

Một cơn gió lạnh thoảng qua, tóc mái trên trán của tôi bị thổi tung lên. Cùng lúc ấy, tim của tôi cũng có hơi rối loạn. Hóa ra, Mộ Thừa Hòa đều biết cả. Tất cả chỉ là chúng tôi đã hiểu lầm.

Ngay từ đầu hắn đối xử đặc biệt với tôi, chỉ là thay Trần Đình chăm sóc tôi mà thôi. Căn bản không giống như tôi, Bạch Lâm và những người khác đã tưởng. Tay của tôi bất lực nhũn xuống, trong lòng khó chịu.

Hóa ra, chỉ là mình tự tác đa tình.

Một người xuất sắc như thế làm sao có thể động lòng với một “đứa trẻ” còn non dại. Tôi tự trêu, nhoẽn miệng lên muốn cười, nhưng lại không làm ra được độ cong gian nan ấy.

Họ lại nói với nhau gì nữa, đại khái là có liên quan đến tôi. Nhưng tôi không còn tâm trí nghe lén, tôi quay nửa người lại, dựa vào tường, toàn thân không còn sức lực, năm ngón buông lỏng, hai tờ tài liệu ấy rơi xuống đất.

Đề cương Mộ Thừa Hòa đưa cho tôi đa phần là in ra, nhưng trong đó có vài điểm trọng tâm được hắn chính tay viết ghi chú, bản gốc đã bị tôi ích kỷ giữ lại rồi, bây giờ tôi trả cho hắn cũng là bản photo. Nếu hắn có hỏi, tôi cũng nghĩ sẵn câu trả lời rồi, cứ nói đã bất cẩn làm mất, hắn cũng sẽ không giận.

Hai mẫu tin nhắn hắn gửi cho tôi, được tôi lưu trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên là: Không có gì. Tin thứ hai là: Không thành vấn đề. Lần trước đi nghe bài giảng Vật lý của hắn, tài liệu mang về của hôm đó cũng được tôi kẹp vào nhật ký. Ngoài ra còn có gì nữa? Hết rồi.

Tôi từ từ ngồi xuống, nhặt giấy lên. Ánh đèn trong phòng cơ hồ rọi đến tay của tôi, tôi nhanh chóng nhặt lên rồi rút tay lại. Sau đó lại nghe thấy Trần Đình nói.

Vì trước câu nói đó thầy đã ngừng lại rất lâu, do đó dẫu rằng không hề cố tình, tôi vẫn đã nghe thấy rõ ràng.

Trần Đình nói: “Thừa Hòa, đừng vì vài điểm nào đó tương tự trong gia đình mà mang hết tình cảm mình không nhận được lúc nhỏ đặt vào cô bé.”

(4)

Tôi vội vã chạy xuống lầu, nhắn tin cho Bạch Lâm nhờ nó mang cặp của tôi về phòng.

Bạch Lâm trả lời tin nhắn: Cậu không học sao? Còn một tiết mà.

Tôi nói: Ừm, nghỉ.

Bạch Lâm lại hỏi: Bị sao vậy?

Tôi viết: Đau bụng.

Tôi trở về phòng ký túc, mở máy vi tính. Lướt mạng một hồi vẫn không nghĩ ra nên làm gì, thế là lên giường, nằm đấy, rồi lấy ví tiền ra, nhìn tấm ảnh của ba, tôi ngẩn người.

Không biết là đã trải qua bao lâu, điện thoại trong áo khoác của tôi đột nhiên reo lên.

Những người gọi điện cho tôi qua lại chỉ có bấy nhiêu, tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều, bắt lên là alô.

“Tiết Đồng.”

Tôi nghe thấy giọng của hắn, tim xiết chặt lại, “Thầy… thầy Mộ?”

“Đi đâu rồi? Tiết của tôi mà cũng dám trốn.”

“Em….” Tôi nhất thời không nghĩ ra phải nói gì.

“Cô bé, tiết cuối cùng rồi mà cũng không nể mặt người thầy này.”

Tôi khẩn trương đến chết đi được, giải thích bừa một hồi rồi mới cúp máy.

Đến khi tiếng nói “Tạm biệt” của hắn đã hoàn toàn tiêu biến, trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi u sầu khó tả.

Tuy nhiên, cảm giác rầu rĩ này không duy trì được bao lâu thì đã bị những bài thi ồ ạt ập tới đánh chìm. Sau nửa tháng chiến đấu, cuối cùng kỳ nghỉ đông cũng đã đến với chúng tôi.

Trong kỳ nghỉ đông, tôi nhận dạy một lúc ba người.

Ngoại trừ cậu nhóc Bành Vũ thường xuyên nhắc đến Mộ Thừa Hòa ra, cuộc sống của tôi cơ hồ không còn bất kỳ giao điểm nào với hắn nữa. Trái lại, Lưu Khải dần thân thiết với tôi.

Lưu Khải cũng là người bản xứ. Hiển nhiên là cậu ta khác hẳn với tôi, kỳ nghỉ đông thảnh thơi không chịu được, cứ năm ba ngày lại gọi điện cho tôi, không phải rủ tôi đi xem hội hoa đăng, thì là hẹn tôi đi xem phim.

Một hai lần đầu tôi đều tìm lý do từ chối, sau này thật sự không đùn đẩy được nữa, thế là tôi dắt Bành Vũ theo cùng.

Lưu Khải đứng trước cổng công viên, nhìn thấy tôi dắt theo một ngọn đèn, ánh mắt rõ ràng ảm đạm hẳn.

Bành Vũ đi phía sau Lưu Khải, nói thẳng thừng với tôi: “Cô Tiết, anh này chắc chắn là có ý đồ xấu với cô.”

“Xì, em thì biết gì chứ.”

“Thật không ngờ.” Bành Vũ cảm thán.

“Không ngờ gì?”

“Cô Tiết như vậy mà cũng có người theo đuổi, bởi mới nói câu tục ngữ ‘Nhân tâm tùy thích’ nói cũng đúng lắm.”

Tôi lườm nó một cái, “Nhóc con, tôi giận đó nha.”

Thế nhưng, sự thật chứng minh tôi dắt theo Bành Vũ là một quyết định vô cùng đúng đắn. Ba chúng tôi đi trong khu vui chơi, Lưu Khải đề nghị: “Mình ngồi đu quay đi.”

Bành Vũ nhìn cậu ấy với vẻ mặt kinh ngạc: “Thầy sư thúc, lâu nay em những tưởng đu quay là trò chơi yêu thích của những cô gái thời thanh xuân, không ngờ sư thúc cũng có thú vui này?”

Lưu Khải giải thích: “Những trò như tàu hải tặc cảm giác mạnh lắm, anh sợ Tiết Đồng sẽ sợ.”

“Thật ra, mình không mấy sợ.” Tôi nói

“Em cũng không sợ.” Bành Vũ hô ứng theo.

Và thế là, chúng tôi mua ba vé tàu hải tặc.

Lưu Khải nói một cách lẫm liệt: “Tiết Đồng, nếu cậu có sợ thì đừng kìm nén, nhắm mắt lại nắm chặt mình, hét lớn lên là được.”

Tôi nhìn Lưu Khải và cười nói: “Ừm.”

Chính trong lúc chúng tôi nói chuyện, Bành Vũ đã ngồi ì lên vị trí chính giữa, còn vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh nói: “Cô Tiết mau lên!”

Tôi và Lưu Khải đành ngồi ở hai bên trái phải của nó.

Khung an toàn hạ xuống, thuyền bắt đầu dao động, rồi từ từ lên cao, lên tới điểm cao nhất thì đột ngột rơi ngược xuống, cảm giác không trọng lượng lấp đầy buồng tim, làm nó như chợt rút nhỏ lại. Tôi mở mắt ra, hưởng thụ cảm giác thoải mái khi gió vút qua bên tai. Từ nhỏ tôi đã không sợ trò này, mỗi khi sinh nhật đều nài ba dẫn tôi tới đây.

Có một lần, trên đường đến đây, ba làm rơi mất mười đồng duy nhất trong túi. Lúc ấy mười đồng đã là một số tiền không nhỏ, ba rất sốt ruột, bảo tôi đứng yên đừng đi đâu chờ ba đi tìm.

Sau đó, tôi không còn nhớ cuối cùng ba có tìm được hay không.

Bước xuống thuyền hải

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT