watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7701 Lượt

sao? Chạy đi nghe tọa đàm?”

“Dạ?”

“Thứ tư.” Hắn nhắc nhở tôi.

“À à…., em muốn chiêm ngưỡng phong thái của thầy đó mà, vốn dĩ Bạch Lâm họ cũng muốn đến, nhưng em cảm thấy nhiều người cùng nghỉ học như vậy không hay lắm, nên em đã chủ động đứng ra đại diện cho họ.”

Hắn cười.

Tôi và hắn cùng đi ra lầu “Tứ giáo”.

“Thầy Mộ, thầy thật sự là dạng người mà họ nói sao?”

“Người gì?”

“Thiên tài.”

Hắn cười nhẹ, không trả lời ngay, một lúc sau mới nói: “Tôi chỉ là người bình thường.”

“Tại sao lại đến khu Tây dạy môn học như thế này cho tụi em?”

“Thầy Trần của các em có việc, không ai dạy thế, hỏi tôi có đồng ý không. Bình thường Trần Đình làm việc trong Đảng, dù gì một tuần cũng chỉ có hai tiết học. Tôi thấy cũng rất có ý nghĩa, thầy chủ nhiệm khoa của em cũng nói thầy không có ý kiến, vậy nên tôi đã đến đây.”

Thầy chủ khoa đương nhiên là không có ý kiến rồi, mời một giáo sư dạy môn ngoại ngữ hai, lời quá rồi.

“Thầy và thầy Trần rất thân sao?” Không biết thầy Trần có từng nói gì về tôi với hắn không.

“Ừm. Chúng tôi quen nhau trong Hiệp hội du học sinh Nga, Trần Đình học ở Học viện ngoại ngữ Pushkin, tôi ở Đại học Moscow, cách nhau không xa lắm, sau này chúng tôi cùng về nước, khá hợp tính nhau.”

Bất giác chúng tôi đã đến ngã rẽ lầu “Lục giáo”.

“Tại sao thầy lại học về hàng không? Còn đến Đại học Moscow nữa?”

“Vì Zhukovsky.”

“Zhukovsky?”

“Ông ấy là người sáng lập ra Lực học thể lỏng hiện đại, là cha đẻ của ngành hàng không Nga. Từ lúc tốt nghiệp Đại học Moscow cho đến khi qua đời, ông đều dạy học ở đó, do đó tôi cũng có ước mơ đó.”

“Ồ.” Tôi gật đầu.

Hắn nói: “Lúc nhỏ tôi có xem một quyển sách do Zhukovsky viết, trong đó có một câu nói rất ấn tượng, chỉ thoáng chốc đã làm tôi đam mê. Lúc ấy tôi nghĩ, tôi cũng phải làm một người như vậy.”

“Là câu gì?” Tôi nhìn hắn.

“Ông ấy nói: con người sinh ra vốn không có cánh, dựa trên tỉ lệ trọng lượng và cơ thịt của nhân loại mà nói, loài chim mạnh gấp 72 lần loài người.”

Mộ Thừa Hòa ngưng lại một lúc, lại nói: “Song, tôi cho rằng, con người dựa vào trí tuệ của mình chứ không phải cơ thịt, rồi cũng nhất định có thể bay trên trời cao.”

Lời dứt, tôi bất chợt không nói được gì.

Nhưng hắn lại nhìn tôi cười một cái rất nghịch ngợm.

Tôi nghiêng đầu nhìn mặt hắn, có một cảm giác cự ly từ trên trời giáng xuống. Khi hắn nói “Nhất định có thể bay trên trời cao”, thần sắc trầm tĩnh như mặt nước lặng, nhưng đôi mắt màu nhạt ấy lại trong và sáng đến kỳ lạ dưới bầu trời đêm.

Màu tóc và màu mắt của Mộ Thừa Hòa đều không đậm, không phải màu mực đen thuần túy, do đó làm cho nước da trông trắng hơn, sóng mũi rất cao và tinh tế.

Ai cũng nói thiên tài rất dễ cô độc quái gở, nhưng Mộ Thừa Hòa lại giống y như tên của mình, một con người đặc biệt thân thiện và dễ thương.

Bạch Lâm thường xuyên thuê tiểu thuyết tình yêu trong một tiệm sách bên con phố buôn bán gần trường, kết quả sau khi trường kỳ cảm nhiễm từ tiểu thuyết, tôi cũng cảm thấy: người đàn ông dụng tình sâu đậm, hy sinh vì tình yêu, cam nguyện từ bỏ tất cả là rất dễ làm động lòng phái nữ.

Nhưng trong đêm nay, khi tôi nghe được những lời nói của Mộ Thừa Hòa, tôi lại cảm thấy, khi một người đàn ông kiên trì với một tín ngưỡng và suốt đời phấn đấu vì nó, cũng sẽ có một sức hút đặc biệt làm mê hoặc lòng người.
Ký Ức Độc Quyền – Chương 05
Thầy có biết không

(1)

Thông thường trước ngày 10 mỗi tháng tôi đều phải nộp một bài báo cáo tư tưởng của tháng trước.

Tính cả tôi vào thì trong khoa có tổng cộng năm người sau khi tốt nghiệp trường Đảng nghiệp dư sẽ trở thành đối tượng đào tạo để làm Đảng viên. Mỗi tháng chúng tôi phải nộp báo cáo tư tưởng. Hai tháng đầu Trần Đình còn ở đây, chúng tôi nộp cho Trần Đình, thầy là ủy viên Đảng. Bây giờ thầy đi công tác, vậy chúng tôi đành nộp cho cô Lý thi thoảng mới xuất hiện ở khu Tây thôi.

Trường khác thế nào tôi không biết, tóm lại với trường của tôi, ủy viên Đảng ngoài việc quản lý công tác sinh việc thì sẽ còn đảm trách việc tiến cử sinh viên xuất sắc vào Đảng. Tôi nghĩ, nếu thật sự vào Đảng thì thầy Trần Đình hoặc giả sẽ là người tiến cử của tôi. Trước khi đi đào tạo ở nơi khác, thầy rất thường xuyên trò chuyện với tôi, tìm hiểu về trạng thái tư tưởng của tôi. Về tình trạng gia đình của tôi, thầy và thư ký Ngô trong trường cũng biết được ít nhiều, nên đặc biệt quan tâm tôi. Thậm chí sau khi biết tôi chọn môn tiếng Nga, thầy còn cho tôi làm lớp trưởng môn của thầy.

Buổi chiều sau khi kết thúc tiết đọc hiểu thứ hai, chúng tôi ra khỏi phòng học, vừa đúng bắt gặp vị thư ký Ngô đặc biệt quan tâm tôi.

Từ đằng xa thì thầy đã gọi: “Trò Tiểu Tiết.”

Tôi kéo Bạch Lâm đứng lại cười với thầy, “Chào thầy Ngô.”

Lão ấy không thích người ta gọi mình là thư ký hay là giáo sư gì đó, chỉ thích được gọi bằng “thầy”, cho nên, lâu nay tôi luôn cảm thấy thầy rất giống một học giả.

“Học hành theo kịp chứ?” Thầy cười hì hì hỏi.

“Dạ ổn ạ.” Tôi trả lời một cách hổ thẹn.

“Cuộc thi diễn thuyết 129 hôm qua không thấy em, tôi còn tưởng em sẽ tiếp tục đại diện học viện ngoại ngữ chúng ta chứ.”

Tôi cười: “Sao có thể như thế được, học viện chúng ta đầy ắp nhân tài, năm ngoái chỉ là may mắn cho em thôi ạ.”

Trong lúc lão nói chuyện với tôi thì người đi ngang cũng ngày càng nhiều, ai cũng chào thầy, tôi cũng ngại đứng lại hàn huyên thêm nên vội vàng chào tạm biệt.

Không ngờ thư ký Ngô lại gọi tôi lại: “Tiểu Tiết, có thời gian thì đến nhà tôi ăn cơm.”

Giáng sinh sắp đến rồi, cũng sắp thi cuối kỳ rồi, mọi người đều bắt đầu bận rộn cả lên.

Lớp chúng tôi có 30 người, nam sinh chỉ có 5 người, con số này đã là thuộc dạng nhiều, do đó đại đa phần nữ sinh đều là hàng xuất khẩu, những ai còn độc thân cũng thừa lúc gần giáng sinh mà tích cực tìm lối thoát. Ngay cả Tống Kỳ Kỳ cũng phải đến sát giờ tắt đèn mới về đến phòng, quả thật là quá phản thường rồi. Chúng tôi có hơi nghi ngờ.

Bạch Lâm ngồi trên giường nói: “Ngộ thật, tự nhiên lễ giáng sinh bị mọi người làm thành lễ tình nhân rồi.”

“Sao Kỳ Kỳ còn chưa về nhỉ, một lúc nữa là phải vượt tường thôi.”

“Có phải đang yêu không?” Bạch Lâm hỏi.

“Không biết nữa.” Tôi nói, “Không nghe nó nhắc đến.”

Lúc này, Triệu Hiểu Đường chợt nói: “Mình có một chuyện này về Tống Kỳ Kỳ muốn suy luận cùng các cậu.”

“Chuyện gì?” Tôi và Bạch Lâm cùng hỏi.

“Tuần trước mình đi chơi về trông thấy một người đàn ông lái xe chở Kỳ Kỳ về.”

“Ồ.” Tôi nhớ đến CR-V của Mộ Thừa Hòa.

“Đáng lẽ mình cũng không để ý, nhưng mà lúc xuống xe, người đó nắm tay Kỳ Kỳ lại.” Triệu Hiểu Đường tiếp tục nói.

“Không phải chứ!” Bạch Lâm thốt lên, “Hiểu Đường, chuyện tám trọng đại thế mà đến bây giờ cậu mới nhớ ra là phải báo cáo lại với bọn này!”

“Thì mình cũng chỉ nghĩ là thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện thôi mà.” Triệu Hiểu Đường vừa chải mái tóc xoăn dài vừa nói.

Lâu nay nó luôn như thế, lúc nào cũng nét mặt không quan tâm, nó có rất nhiều bạn bè ở bên ngoài, đối với chuyện của bạn cùng phòng thì không mấy để tâm, có ai khóc thì nó cũng không an ủi, hoàn toàn trái ngược với Bạch Lâm.

“Các cậu đừng nói là mình nói đó nha.” Triệu Hiểu Đường bổ sung.

Nhưng, khi Tống Kỳ Kỳ vừa về tới thì Bạch Lâm đã lập tức nhảy tới trước, vờ bóp cổ bạn ấy nói: “Kỳ Kỳ, có chuyện tốt mà không nói cho tụi này nghe. Xấu quá đi!”

“Thành thật thì tha.” Tôi cười.

“Chuyện tốt gì?” Tống Kỳ Kỳ hỏi ngược lại.

“Hỷ sự đó, có người nhìn thấy rồi.” Bạch Lâm nói lớn, nhưng cũng may nó không bán đứng Triệu Hiểu Đường.

Nghe thấy hai chữ “hỷ sự”, Tống Kỳ Kỳ tức thì hiểu ra, nhưng lại một mực chối cãi: “Hỷ sự gì chứ, mấy cậu nhìn lầm rồi.”

Bạch Lâm cười ha hả nói: “Tiểu Tống à, cậu ngập ngừng thế này càng làm tụi mình ngửi được mùi gian tình đó nha.”

Đây vốn dĩ là một câu nói đùa vô cùng bình thường, hai chữ “gian tình” cũng thường xuyên được chúng tôi treo trên cửa miệng. Nhưng không ngờ, Tống Kỳ Kỳ nghe vào thì sắc mặt trắng bệch, “Nói bậy bạ gì chứ!” Sau đó lập tức cầm đồ ngủ vào phòng vệ sinh.

Bạch Lâm còn muốn hỏi nữa, bị tôi kéo lại, tôi lắc đầu với nó.

Bạn ấy vào trong rồi, ba chúng tôi mới nhìn nhau.

Tôi nói nhỏ: “Hơi lạ.” Tống Kỳ Kỳ ngày thường tuy im lặng, nhưng cũng không phải một người dễ giận.

Bạch Lâm nói: “Mình đồng ý.”

Triệu Hiểu Đường giơ hai tay lên, xem như tôi không có nói gì cả.

Không khí trong phòng ngồ ngộ, trước khi tắt đèn, tôi và Bạch Lâm cố gắng nói đùa với nhau, mong làm cho cả bốn người hứng khởi lên, nhưng Triệu Hiểu Đường không phối hợp chút nào hết, chỉ mãi thích thú với đắp mặt nạ và lên mạng. Tống Kỳ Kỳ thì không nói gì cả, yên lặng như thường ngày.

Không biết có phải vì thế mà mùa xuân đã đến với phòng của chúng tôi trong mùa đông lạnh lẽo này một cách kỳ lạ như thế không.

Bởi

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT