watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7699 Lượt

rất nhiều viện thiết kế sao?” Bành Vũ nhìn Mộ Thừa Hòa với ánh mắt đầy nhiệt huyết.

“Thời kỳ hưng thịnh nhất của Liên Xô có 14 viện thiết kế.”

“Nhiều vậy sao!”

“Lối nghiên cứu của mỗi cục thiết kế đều không mấy giống nhau. Kamov sở trưởng máy bay trực thăng, Miko sở trường máy bay ném bom, Tupolev thì sở trường máy bay vận chuyển.”

Bành Vũ sùng bái đến mức muốn lật ngược cả đầu.

“Ngoài chữ cái viết tắt phía trước ra, con số arab phía sau cũng rất có ý nghĩa. Máy bay chiến đấu sẽ dùng số lẻ, những loại khác như máy bay vận chuyển, ném bom sẽ dùng số chẵn.”

Tôi nghe Mộ Thừa Hòa nói xong, cảm giác đầu tiên chính là chóng mặt, cảm giác thứ hai chính là xem ra hắn là một người còn chưa hết thói trẻ con, nếu không sao lại có thể nói rành rọt về những mô hình con nít như vậy chứ.

(5)

Sau đó tôi nhìn thấy một chiếc máy bay trực thăng béo tròn màu cam đỏ, phía trước ghi МГ – 26, lần này thì tôi không còn lờ mờ nữa rồi. Thầm nghĩ cái này chắc chắn là do viện thiết kế Mi gì đó làm ra rồi. Nghĩ như thế, tự nhiên cảm thấy những thứ này cũng hơi thú vị, thế là tự mình đi tìm tiếp những chiếc máy bay có chữ МГ, quả nhiên là máy bay trực thăng chiếm đa số. Trong lòng mừng thầm, có một cảm giác thành tựu vô lý.

Vừa định quay lại khoe thì có một người bước tới gọi “Thừa Hòa!”. Đó là một vị trung niên nho nhã, có đeo thẻ công tác trước ngực.

“Viện trưởng Tần.” Mộ Thừa Hòa bắt tay với ông ấy.

Tôi nhìn, cũng may Mộ Thừa Hòa đưa tay phải ra, không thì hai người đụng tay rồi.

“Sao rãnh rỗi đến chỗ tôi chơi vậy?”

Mộ Thừa Hòa nói: “Dắt hai đứa nhỏ đến tham quan.”

Sau đó thì họ vừa đi qua chỗ khác vừa trò chuyện rồi.

Rời khỏi viện bảo tàng, bầu trời đột nhiên âm u, Mộ Thừa Hòa lái xe đưa Bành Vũ về trước.

Lúc trở về, hắn hỏi: “Em đi đâu?”

Tôi cười hì hì, “Sao? Chẳng lẽ thầy lại muốn mời em ăn cơm?”

Hắn nhìn tôi một cái qua kính chiếu hậu, “Vậy em muốn ăn gì?”

Hắn thành thật như thế trái lại làm tôi thấy ái ngại, tôi khều khều cổ rồi nói một cách khách khí: “Em về trường ăn được rồi ạ.”

Hắn bật tín hiệu đèn rồi quẹo trái: “Có biết món ăn số một của Nga là gì không?”

“Là gì?”

“Trứng cá muối đen của biển Caspian.”

Hắn nói thế thì tôi liền nhớ ra, “Trứng cá muối đen à, có phải còn có loại màu đỏ nữa không?”

“Ừm, màu đen là cá tầm, màu đỏ là những loại cá khác.”

“Rất mắc?”

“Phải đó, biệt hiệu là hoàng kim đen mà.”

“Thầy có ăn qua chưa? Ngon không?”

Bụng tôi bắt đầu đói rồi.

“Không ngon.” Lúc hắn trả lời tôi, chân mày hơi nhíu lại, nét mặt đó trông rất trẻ con. “Nhưng nghe họ nói, uống chung với rượu Vodka sẽ ngon hơn.”

“Vậy chắc chắn là thầy không có uống Vodka rồi.” Nói đến Vodka, tôi càng có hứng thú, “Thầy à, thầy cảm thấy uống Vodka có đã thật không?”

Hắn cười. “Không biết.”

“Không biết?”

“Tôi không mấy thích hợp uống rượu mạnh, nên chưa từng thử.”

Nghe hắn nói thế, tôi thở dài. Hơn nữa, con sâu rượu và con sâu ăn trong bụng cũng có hơi tỉnh ngủ rồi.

Lương tâm của tôi quyết định nghe theo bao tử, liền đổi ý: “Thầy muốn mời em ăn gì? Trứng cá muối màu đen?”

“Vậy thì mời không nổi.” Hắn cười nói.

Cuối cùng Mộ Thừa Hòa đưa tôi đến một quán ăn Hồ Nam, dùng một bữa no nê.

Lúc bước ra quán ăn, phát hiện đã rơi tuyết rồi.

Trận tuyết đầu tiên của năm, đã rơi xuống mà không một dấu hiện báo trước như thế.

Đèn đường cũng bắt đầu sáng lên, dưới ánh đèn màu vàng cam, những hoa tuyết trắng xóa trở nên vô cùng rõ ràng.

Tôi đưa tay lên hà hơi.

Mộ Thừa Hòa đi lấy xe, hắn bước đi vài bước rồi quay trở lại, đứng ở trước mặt tôi, lấy khăn choàng xuống, đeo vào cổ tôi. Hắn nói: “Trời lạnh lắm, đừng để bệnh.”

Trong giây phút đó, tôi ngẩn người, mãi đến khi hắn rời khỏi mới hồi thần lại.

Những năm nay, rất ít có ai quan tâm tôi. Mẹ tôi chỉ biết tôi dạy thêm ở bên ngoài, nhưng chưa bao giờ hỏi tôi dạy có khó không làm có mệt không, thậm chí tết năm nay tôi cũng trải qua một mình. Thầy Trần Đình cũng rất quan tâm tôi, nhưng cảm giác lại không hề giống với Mộ Thừa Hòa. Hắn hỏi tôi, cuộc sống có khó khăn không, làm thêm có mệt không. Hắn không màng đêm khuya gió rét lái xe đến đón tôi và Bạch Lâm. Và lúc nãy, hắn nói với tôi “Trời lạnh lắm, đừng để bệnh.”

Tôi cầm khăn choàng quấn thêm một vòng quanh cổ, rũ mặt xuống, nhẹ nhàng cọ sát với mặt len, rất ấm rất ấm, trên đó thậm chí còn lưu lại hơi ấm ban nãy của Mộ Thừa Hòa. Mùi gỗ thông cuốn quýt bên mũi, thoắt ẩn thoắt hiện.

Chiếc CR-V màu bạc ấn kèn với tôi, tôi cười khờ, thoăn thoắt chạy tới đó. Mặt đất bị nước tuyết tan làm ướt, tôi nhất thời bất cẩn trượt một cái, lạch bạch, thế là ngồi phịch xuống đất.

Cắn răng ê ẩm bò dậy, nhìn hắn cười hì hì.

Về đến phòng ký túc xá, Bạch Lâm quan sát tôi một lúc, không kìm được lòng hỏi: “Gì vậy? Ra ngoài xem mô hình máy bay một bữa xong thành con khờ rồi? Chuyện gì mà vui dữ vậy?”

Nó đi một vòng quanh người tôi, “Chẳng lẽ gặp được phú hộ tặng cậu một chiếc máy bay tư nhân?”

“Đi chỗ khác!”

Trước khi đèn tắt, dưới cuộc tra hỏi dồn dập của Bạch Lâm, cuối cùng tôi cũng đã kể lại với họ chuyện của Mộ Thừa Hòa.

Triệu Hiểu Đường nói ngay trọng tâm: “Chắc chắn là hắn có ý với bạn.”

Bạch Lâm phụ họa theo: “Còn là tiếng sét ái tình.”

Tống Kỳ Kỳ thì bĩnh tĩnh hơn chúng, “Chắc không phải đâu. Chuyện này không thể lấy ra nói đùa.”

Bạch Lâm nói: “Sao lại không phải chứ. Nếu không phải thì quan tâm Tiểu Đồng như vậy làm gì, Mộ Thừa Hòa đối xử với Tiểu Đồng rất đặc biệt trong rất nhiều việc. Còn có lần trong văn phòng, họ….” Vừa nói được một chút đã ngưng lại.

“Họ?” Triệu Hiểu Đường bấy lâu nhạy cảm lập tức nhõng tai lên, hỏi tiếp câu nói trước.

Bạch Lâm nói: “Họ ở trong văn phòng, mặt đối mặt.” Nhìn nét mặt của nó nhẫn nhịn dữ lắm.

“Lần đó hắn chỉ mình phát âm!” Tôi giả vờ giận dữ.

Triệu Hiểu Đường đập bàn nói: “Tiểu Đồng, chuyện này được! Thân phận không phải vấn đề, tuổi tác không phải khoảng cách.”

(6)

Ban đêm, tôi thức dậy đi vệ sinh. Bước ra lang cang, nhìn khung trời tuyết ngày càng dày đặc, kết thành từng lớp màu trắng trên cành cây. Lúc nãy bị họ cổ động một trận, bây giờ tôi thật sự là có hơi, có hơi….

Trở về giường tôi lại hồi tưởng những việc xảy ra trong hơn một tháng nay, thước phim điện ảnh bắt đầu chạy trong não, thế là càng không ngủ được. Tôi lấy chiếc điện thoại dưới gối ra, nhìn thời gian trên đó, sau đó không kìm được lòng mở chức năng soạn tin nhắn, nhập vào ba chữ “Thưa thầy Mộ”. Nhưng rồi tiếp theo đây phải nói gì, làm khó tôi rồi.

Tôi nghĩ một hồi, xóa ba chữ đó đi, sửa thành “anh”.

Nhưng “anh” rồi gì nữa?

Lại xóa.

“Cám ơn thầy mời em ăn cơm.”

Nhập xong bảy chữ này, tôi kiểm tra lại kiểm tra, cuối cùng vẫn thay chữ “thầy” bằng “đã”, sau khi xác định câu nói không có hàm ý gì mập mờ, tôi gửi đi. Vừa đúng lúc là 1 giờ khuya.

Không ngờ chỉ trong một hai phút, hắn đã trả lời tôi. Chỉ ba chữ đơn giản “Không có gì”.

Thì ra, hắn cũng chưa ngủ.

Tôi lại viết: “Em còn muốn được mời uống Vodka.”

Lần này hắn trả lời còn nhanh hơn: “Không thành vấn đề.”

Tôi rất muốn tiếp tục đề tài này, nhưng lại sợ hắn đang làm việc, hoặc là hắn đang chuẩn bị nghỉ ngơi, hoặc là….. có lẽ tôi nên dừng lại đúng lúc.

Thế là, tôi tắt điện thoại, cố gắng ngủ.

Tôi chờ đợi tiết học tiếng Nga tối thứ hai trong tâm trạng thấp thỏm.

Trước khi vào lớp, tôi gấp lại gọn gàng chiếc khăn choàng rồi để vào một túi giấy, mang vào giảng đường.

Hắn có mặt đúng giờ, trên cổ đã thay bằng chiếc khăn choàng màu xám đậm.

Hôm nay vào bài đọc. Trước khi dịch, Mộ Thừa Hòa đọc một lần bài học. Hắn vừa đọc, vừa cầm sách từ từ đi xuống. Khi đọc tiếng Nga, giọng hắn sẽ hơi thấp hơn ngày thường nói chuyện, chầm chậm và êm dịu, chứ không phải ngưỡng cổ lên đọc lớn. Âm bật hơi, âm cuốn lưỡi tự nhiên đến không thể tự nhiên hơn, rất hay, chả trách trước đây hắn có yêu cầu cao với tôi như vậy.

Trước đây nghe người ta nói tiếng Nga và tiếng Đức rất giống nhau, vì đều không thánh thót nhẹ nhàng như tiếng Pháp. Nhưng, bây giờ tôi cảm thấy, hai loại ngôn ngữ này đều rất thích hợp cho phái nam. Khi âm xát qua cổ họng, khiến người nghe cảm thấy có một cảm giác vững vàng và đôn hậu.

Tôi nhắm mắt lại, cơ hồ đắm chìm trong dòng thác ngôn ngữ nước ngoài này.

Khi lần đầu tiên vào lớp, hắn nói hắn từng sống ở Nga bảy tám năm. Nhưng mà du học… cần phải lâu như vậy sao?

Tay trái cầm sách, tay phải để trong túi quần, bờ môi mỏng khép mở, đọc bài, bước chân chậm rãi. Đi đến bàn của tôi, tay phải hắn rút ra, năm ngót móc lên, khẽ gõ lên bàn tôi, sau đó tiếp tục đi ra phía sau. Tôi mới biết là các bạn khác đều đã sang trang mới rồi mà tôi còn ngồi nhìn trang cũ, xấu hổ quá, vội vàng lật sang trang.

Chiều thứ ba, tôi không có tiết. Vừa đúng lúc sư huynh Lý của Bạch Lâm sinh nhật

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT