|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nụ cười nhẹ, “Tôi cầm cái rổ, bỏ vào đó vài mẩu bánh bao, sau đó câu xuống nước, cột bằng một sợi dây, ngồi yên chờ mười phút, rồi giật nó lên, bắt được rất nhiều cá. Cuối cùng, có một lần tôi đã té xuống hồ, suýt chút đã không thể bò lên bờ lại.”
Tôi kinh ngạc, “Lúc thầy còn nhỏ?”
“Ba tôi là giáo viên của đại học A, tôi sống cùng với ba trong ký túc xá, em không biết đúng không.”
Thì ra ba của hắn cũng là giáo viên, lẽ nào hắn đến đây dạy thế cũng là vì quan hệ của ba mình?
“Ba thầy dạy môn gì?” Tôi hỏi.
“Số học.”
“Số học?” Nhắc đến số học, tôi đúng thật là có một câu hỏi, “Thầy thần kỳ lắm, bài toán lần trước, thầy tính bằng cách nào vậy?”
Hắn cười vui, “Có bí quyết đấy.”
“Bí quyết gì?”
“Thật ra, đúng lúc là vì hai con số em hỏi rất đặc biệt, có thể thêm bớt cho nhau. Tôi từng học châu tâm toán.”
“Trư, tâm toán?” Heo mà cũng biết tính nhẩm? (“trư” và “châu” đồng âm)
“…..”
Chân mày của hắn hơi giựt giựt.
“Chẳng lẽ không phải?” Tôi nghi hoặc.
“Đó là một phương pháp tính nhẩm, dùng nguyên lý bàn tính hạt châu, do đó gọi là châu tâm toán.”
“Châu toán ấy à? Khi học tiểu học em cũng có học qua, sau đó còn theo dì của em cầm bàn tính tính sổ sách nữa. Em còn nhớ khẩu quyết nhé: một lên một, một xuống năm trừ bốn, một trừ chín tăng một; hai lên hai, hai xuống năm trừ ba, hai trừ tám tăng một.”
“Người sử dùng thuần thục bàn tính, hay những người chuyên nghiệp từng được huấn luyện, thì tính toán nhanh hơn máy là chuyện rất thường thấy.”
“Đúng đúng đúng, dì của em làm kế toán đó, thật sự là tính còn nhanh hơn máy.”
“Châu tâm toán có thể nói là giống y như thế, có điều khi tính nhẩm, phải tưởng tượng bàn tính thật sự ở trong não của mình.”
“Nhưng chắc là khó lắm.”
“Khi mới học là rất khó, vì vừa phải nhanh chóng ghi nhớ số, vừa phải tưởng tượng bàn tính, đồng thời phải diễn biến quá trình đẩy bàn tính trong đầu, cuối cùng số học hóa những hạt châu đó.”
“Nghĩ thôi cũng nhức đầu.”
Hắn cười, “Đây là kết quả vận dụng tổng hợp tư duy logic, tư duy hình tượng và tư duy linh cảm, do đó sau này nó đã được xem là một phương pháp kích thích trí tuệ của trẻ em. Khi đã thuần thục rồi, tốc độ tính hoàn toàn có thể nhanh hơn máy tính thông thường, đề vừa được đọc ra, đáp án sẽ lập tức xuất hiện ngay.” Hắn ngưng một lúc, “Cho nên mới nói, không có bất kỳ máy móc nào có thể chiến thắng trí tuệ của nhân loại.”
Tính nhanh hơn cả máy tính? Nghe khá hấp dẫn.
Tôi hơi phấn khởi, “Bây giờ em học có được không?” Nếu mà học thành rồi, sau này còn có thể mang ra khoe nữa.
“E là trễ rồi, thông thường thì 4, 5 tuổi sẽ tương đối thích hợp hơn.”
Hắn dùng nụ cười tươi rói như mặt trời, hủy tiêu hy vọng muốn trở thành thiên tài duy nhất trong đời tôi chỉ trong tích tắc.
Một lúc sau, hắn chợt hỏi tôi: “Em dạy thêm cho bao nhiêu người?”
“Chỉ một nhóc con đó thôi.”
“Một tuần bao nhiêu buổi?”
“Nghỉ hè sẽ dạy nhiều hơn, hiện giờ thì một tuần chỉ một buổi.”
“Có cực không?”
“Đâu có cực, còn rất có cảm giác thành tựu nữa.”
“Em….” Hắn nhìn tôi.
“Sao ạ?” Tôi nghi hoặc.
“Không có gì. Cố gắng học tập là được, có khó khăn gì em có thể nói với tôi.”
Chính ngay trong lúc chúng tôi trò chuyện, có một nam sinh lạ mặt đi tới cửa phòng học, ló đầu vào trong nhìn gì đó. Cũng không có gì kỳ lạ, vốn dĩ nam sinh đến khoa ngoại ngữ thăm bạn gái là chuyện thường gặp thôi, mọi người đều hiểu.
Nhưng lạ ở chỗ người đó kéo tay một người hỏi: “Xin hỏi, đây có phải khoa Anh năm 3 không?”
“Phải, sao?”
“Lớp bạn có ai tên Bạch Lâm không?”
Nghe thấy hai chữ “Bạch Lâm”, tôi lập tức đề cao cảnh giác, dõng tai lên nghe.
“Bạch Lâm!!!!” Người được hỏi ngóng cao cổ họng gọi, “Có bạn nam nào tìm kìa.”
Tôi thấy Bạch Lâm đi tới trước mặt người đó, nó hỏi: “Tìm tôi chuyện gì?”
Người đó nhìn nhìn Bạch Lâm, rồi lại nhìn nhìn thêm lần nữa, “Cậu tên Bạch Lâm?”
“Đúng thế.”
“Không phải cậu.” Nam sinh lắc đầu.
“Sao lại không phải tôi?” Bạch Lâm bực bội hỏi lại.
“Lớp cậu còn ai tên Bạch Lâm không?”
“Tên đẹp lại hiếm có như vậy, còn có thể trùng với ai chứ? Cả khoa ngoại ngữ này chỉ có một mình tôi tên này thôi, không còn ai khác!” Bạch Lâm dùng khí thế mạnh mẽ quen thuộc của nó áp đảo đối phương.
Thấy nó như thế, nam sinh ngượng ngùng, lầm bầm: “Bạch Lâm mà tôi tìm là một cô gái không phải rất cao, mắt rất to, cột tóc đuôi gà, lúc cười hai bên trái phải đều có răng khểnh….”
Mộ Thừa Hòa đột nhiên nhìn tôi.
“Gì vậy?” Tôi xoa xoa mặt mình, bất giác hỏi.
“Răng khểnh.”
“Thầy có răng khểnh sao, em cũng có.” Tôi nói.
Hắn mỉm cười, “Tôi không có, nhưng tôi biết em có.”
Cùng lúc đó, Bạch Lâm cũng chỉ về phía tôi, nói với nam sinh đó: “Trò à, người mà trò muốn tìm là bạn ấy chăng?”
(3)
Hóa ra, nam sinh đó tên Lưu Khải, khoa công nghệ thông tin. Là người đứng xếp hàng mua cơm phía sau tôi lúc sáng, còn cười tôi, và bị tôi liếc một cái. Sau đó, tôi cố chen ra khỏi dòng người, kết quả là làm rơi mất thẻ, hắn vừa đúng nhặt được, muốn gọi tôi nhưng không ngờ tôi lại chạy nhanh như gió vậy, thoắt chốc đã biến mất khỏi nhà ăn. Hắn không còn cách nào khác đành cầm thẻ đến khu hậu cần hỏi thông tin chủ thẻ, và sau đó đã tìm đến đây, trả lại cho tôi. Thẻ đó là của Bạch Lâm, nên hắn tưởng tôi tên Bạch Lâm.
Sau giờ học, trên đường về phòng tôi và Bạch Lâm đều hạ quyết tâm phải trả ơn Lưu Khải, có cơ hội nhất định mời bạn ấy ăn một bữa.
Thứ bảy tuần này, tôi không cần đền nhà Bành Vũ, và ngày nghỉ của mẹ và tôi cuối cùng cũng đã khớp với nhau. Mẹ đi làm trong một nhà giam nữ cách thành phố A 30km, trường của tôi và nhà giam đó phân biệt nằm ở hai đầu Đông – Tây, cách nhau những tám chín mươi cây số, đi lại rất không thuận tiện. Do đó, tuy là sống trong cùng một thành phố, nhưng mẹ con chúng tôi rất ít gặp mặt nhau.
Rất nhiều người nghĩ rằng cảnh sát chính là công an, công an chính là cảnh sát. Thật ra, công an chỉ là một loại hình trong cảnh sát. Cảnh sát còn có phân ngục cảnh và cảnh sát tư pháp… Mẹ của tôi chính là một ngục cảnh, mặc cảnh phục đi làm, vai đeo huy chương thêu đậm hai chữ “Tư Pháp”.
Bạch Lâm thường ngưỡng mộ mà nói với tôi: “Tiểu Đồng à, mẹ cậu mặc cảnh phục trông phong độ oai hùng thật đó.”
Nhưng mẹ tôi rõ ràng mang thân hình trái lê, “phao bơi” trên vòng bụng đến những ba cái, kiểu nào tôi cũng không thể liên hệ mẹ với bốn chữ “phong độ oai hùng”. Cũng chính vì thế mà tôi cứ luôn ngẫm nghĩ và tự mình kiểm điểm, rằng thật ra trình độ thưởng thức của tôi có vấn đề, hay là họ đều có vấn đề.
Ngày thường mẹ vốn đã bận, công việc ngục cảnh này lại hơi đặc thù, chỉ có thể thay ca nhau, lại phải thường xuyên trực đêm bất kể ngày lễ hay không, do đó bà thường xuyên không về nhà, và tôi cũng ở luôn trong ký túc xá trường, thỉnh thoảng sẽ đi thăm ông bà nội.
Trên đường về, tôi ghé qua chợ mua rau và cá, chuẩn bị làm một bữa trưa thịnh soạn chờ mẹ. Thông thường nếu hôm trước trực ca đêm thì 9 giờ sáng hôm sau mẹ sẽ được về, thu xếp xong hết về đến nhà thì cũng 11 giờ.
Lúc mẹ về đến nhà thì tôi đang làm cá. Thấy bà không thay đồng phục thì đã ra về, tôi hỏi: “Mẹ phải đi ngay à?” Bởi vì thông thường họ sẽ không cho mặc cảnh phục ra về.
“Ừm.” Mẹ rửa mặt rồi nói, “Dì Vương của con vừa đưa một tội phạm nữ vào thành khám bệnh, có vẻ sẽ phải nhập viện vài bữa. Mẹ ăn xong phải qua bệnh viện giúp bà ấy.”
“À….” Tôi the thé đáp lại.
Lúc ăn cơm, mẹ con chúng tôi ngồi đối diện nhau, chỉ nghe thấy tiếng nhai nuốt thức ăn.
Mẹ nói: “Lát nữa mẹ tiện thể qua gửi tiền cho bà nội của con, dư ra bốn trăm mẹ đã để trên bàn, phí sinh hoạt của con tháng sau.”
“Không cần đâu, mẹ cứ giữ đi, tiền con làm thêm vẫn đủ dùng.”
“Cứ lấy đi, con không dùng thì để dành cũng được. Còn không lát nữa hãy mua chút hoa quả đến thăm ông nội.”
Tôi cúi đầu ăn cơm, không nói gì.
Mẹ lại hỏi: “Gần đây trong trường có chuyện gì không?”
“Dạ không, cũng khá ổn.”
Sau đó, không còn lời nào nữa.
Dùng cơm xong, bà vội vàng ra khỏi nhà.
Tôi nhìn bốn tờ nhân dân tệ trên bàn rất lâu, cuối cùng cầm nó lên ra gửi vào ngân hàng, sau đó mua ít trái cây đến bệnh viện.
Lúc tôi vào phòng bệnh thì bà nội không có ở đấy, ông nội vẫn nằm đó, mười năm như một, không hề có dấu hiệu tỉnh lại. Tôi đặt trái cây xuống, ngồi đến bên giường, vuốt máu tóc bạc phơ của nội.
Nhiều lúc ngay cả lần trò chuyện gần nhất của ông và tôi là trong trường hợp nào, tôi cũng không còn nhớ rõ nữa.
Máy hô hấp ở ngay bên cạnh, nhưng lại không sử dụng.
Hai năm trước, nội bị thiếu ôxy não mười phút, từ đó trở thành người thực vật. Giờ đây tình trạng của nội đã tiến triển rất nhiều, máy trợ hô hấp phần lớn đều ngưng hoạt động, bác sĩ tập cho nội khả năng tự hô hấp. Mỗi ngày vẫn sẽ dùng ống dẫn sữa bò và thức ăn xay nhuyễn cho nội.
Bất kể là bà nội
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




