watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7698 Lượt

hay là y tá, đều chăm sóc cho nội rất chu đáo, cơ hồ chưa từng bị loét hoại tử. Dùng lời của bác sĩ để nói thì, ngoại trừ không thể tỉnh lại, sức khỏe của nội trên cơ bản là bình thường.

Nhưng mức viện phí khổng lồ này hoàn toàn do gia đình của tôi và bác hai đảm trách.

“Cạch” một tiếng, cửa phòng mở ra. Bà nội cầm một bình nước đi vào.

“Bà nội!” Tôi đứng dậy chào bà.

“Tới rồi à.” Bà liếc nhanh tôi một cái.

“Để con xách dùm bà.” Tôi chạy tới cầm bình thủy từ tay bà.

“Lúc nãy mẹ con mới đến. Hai mẹ con cũng thật là, lúc thì chẳng thấy người đâu, lúc thì hẹn nhau mà tới.” Bà nói.

Bà nội và mẹ tôi lâu nay không hợp nhau, vì tôi là con gái của mẹ, do đó từ lúc nhỏ thì bà cũng đã không mấy thích tôi, giờ đây thì gặp một lần thấy phiền một lần.

Tôi nói: “Có một phạm nhân nhập viện, mẹ qua đây xem thế nào.”

Bà nội lạnh lùng hứ một tiếng, “Tôi biết, ở ngay trên lầu ba thôi, còn đeo tay còng nữa. Lúc nãy người ta vây nhìn như nhìn thứ gì kỳ quái vậy. Nghe nói chồng của phạm nhân đó bỏ đi theo người đàn bà khác, còn dắt luôn đứa con theo, tội phạm đó hay tin nhất thời nghĩ không thông nên đã lấy tấm chăn trong nhà giam treo cổ.”

“Ồ.” Thì ra.

“Người này cũng thật là, sớm biết như thế thì lúc trước hà tất….”

Tôi thật sự không thích nghe bà huyên thuyên kể chuyện của người khác nên đứng dậy nói: “Con lên lầu ba một chút.”

Trước cửa căn phòng ở cuối hành lang lầu ba, tôi nhìn thấy hai cảnh sát đang ngồi đó, một trong hai người đó tôi có quen biết, đó là dì Vương.

“Là Đồng Đồng sao?” Dì Vương tinh mắt nhìn thấy tôi.

Tôi bước tới chào dì, rồi hiếu kỳ ngó vào trong phòng, khe cửa rất hẹp, cơ hồ chỉ có thể nhìn thấy chân của người phụ nữ đó, quần màu xanh nhạt, tôi đã từng thấy áo tù của họ, toàn thân đều là màu xanh nhạt, mặt sau lưng và phần vai có sọc màu trắng. chân phải của cô ta bị còng chung với thanh sắt của giường bệnh, và người đứng bên cạnh đó, là mẹ tôi.

“Sao con tới đây?” Mẹ nhìn thấy tôi.

“Bà nội nói mẹ ở đây, nên con lên xem một chút.” Mẹ đi ra, dì Vương vào trong.

“Không phải khoa của con 7 giờ tối sẽ điểm danh sao? Còn không về trường?” Mẹ vừa hỏi tôi vừa quay qua cảnh giác đóng cửa phòng lại để tôi không thể nhìn thấy chuyện xảy ra bên trong.

Mẹ luôn như vậy, luôn khắc ý giữ khoảng cách giữa tôi và công việc của bà, không cho tôi tiếp xúc với những người đang trong thời kỳ chịu phạt.

Tôi nói: “Khoa của con đã không có điểm danh nửa năm rồi.”

Nhưng, e là mẹ không hề nghe thấy câu nói này, bởi vì cũng ngay trong lúc đó, một y tá bên trạm y tá gọi lớn: “Cảnh quan Đồng! Bác sĩ Chu mời bà qua gặp một lúc.”

Tôi nhìn mẹ một cái, quay lưng đi xuống lầu.

(4)

Gia đình cũng khó khăn lắm, tôi biết.

Ông nội nằm trong phòng đặc biệt, viện phí mỗi tháng không phải là một con số nhỏ. Công việc của mẹ nói ra thì rất hay, kỳ thực cũng chỉ có thế.

Vốn dĩ trước đây mẹ cho tôi ba trăm một tháng, mỗi ngày mười đồng. Sau này vật giá leo thang, mẹ cho tôi thêm một trăm. Thật ra số tiền đó phần lớn tôi đều gửi tiết kiệm, rất ít sử dụng đến, trừ phi tháng đó không có dạy thêm không có thu nhập gì, tôi mới lấy một ít ra cứu mạng.

Tôi về trường, ăn tối xong thì cùng Bạch Lâm vào giờ tự học, 9 giờ ra khỏi phòng học, thấy hơi đói nên đến căn tin nhỏ trong nhà ăn xem còn có gì lót bụng.

Trong sảnh nhà ăn có treo mấy cái tivi.

Sau 7 giờ rưỡi, tín hiệu trong phòng sẽ bị ngắt, do đó một số người sẽ đến nhà ăn để theo dõi truyền hình.

Và thật ra tivi ở đây chỉ có thể xem đài của tỉnh, nhưng mọi người vẫn ngẩng đầu lên xem rất hứng chí. Vào lúc này, truyền hình vệ tinh của tỉnh đang chiếu tiết mục quy chế pháp luật hàng tuần.

Tôi nhìn lướt qua.

Trong đó đang chiếu cảnh bức tường cao, các phạm nhân nữ xếp hàng trên bãi đất trống thực hiện những động tác thể dục dưỡng sinh kiểu “Lòng biết ơn”, sau đó ống kính chuyển qua bên cạnh, một nữ cảnh sát đang tiếp nhận phỏng vấn.

Đội mũ cảnh sát, cảnh phục màu xanh lá đậm thẳng tắp, trông rất chuyên nghiệp và tỉnh táo.

Phóng viên hỏi: “Cảnh sát trưởng Đồng, năm ngoái bà được Bộ Tư Pháp bình chọn là ‘Cảnh sát nhân dân trại giam kiệt xuất toàn quốc’ và nhận giải thưởng danh dự hạng nhì, bà cảm thấy có áp lực không?”

Nữ cảnh quan cười cười, “Áp lực chắc chắn là sẽ có, nhưng áp lực và động lực là tồn tại cùng với nhau. Huống chi những vinh dự này không phải chỉ thuộc về một mình tôi, mà là thành quả nỗ lực của tất cả đồng nghiệp trong trại giam.”

Bạch Lâm kinh ngạc há to miệng, nhìn vào màn hình, ngưng lại, rồi mới nói: “Tiểu Đồng, đấy không phải là mẹ cậu sao? Lại lên tivi nữa rồi.”

Giọng của nó không lớn không nhỏ, nhưng trong cái căn tin đã qua khỏi giờ ăn cao điểm này, trái lại trở nên thánh thót vô cùng.

Lời nó vừa dứt, những người đang xem tivi đều cùng lúc quay sang nhìn tôi.

Tôi lập tức kéo Bạch Lâm rời khỏi.

Đúng vậy, nữ cảnh sát đó là mẹ tôi.

Lúc trước khi bà lần đầu tiên lên tivi, tôi và ba sẽ ngồi trước màn hình từ sớm để canh chừng, lúc ấy trên thị trường vẫn chưa phổ biến thiết bị thu hình, chỉ có thể dùng máy thu âm thu tiếng lại, cứ đến dịp lễ sẽ lại lấy ra nghe.

Sau đó, chương trình như thế ngày càng nhiều, nhiều đến mức tôi cũng lười đến hỏi mẹ.

Bà là một cảnh sát xuất sắc, đó là sự thật.

Bà dùng lòng chân thành và tinh thần trách nhiệm tuyệt đối của mình thấm sâu vào lòng của những người chịu phạt. Bà xem trọng họ và công việc của mình, duy chỉ không để tôi vào lòng.

Thứ sáu, lại nhận được điện thoại của Bành Vũ, nó nói: “Cô Tiết, ngày mai Bảo tàng khoa học kỹ thuật có một hội triển lãm mô hình hàng không lớn lắm, em có vài vé vào cổng, nên muốn mời cô đi cùng.”

“Ồ. Em không học sao?” Lại bớt thu nhập.

“Chủ nhật học, được không?”

“Được.”

“Cô có thể cho em xin số điện thoại của thầy Mộ không?”

“Mộ Thừa Hòa? Tìm thầy làm gì?”

“Hình như thầy cũng rất thích mô hình máy bay, nên em muốn mời thầy đi chung luôn, cũng để cám ơn thầy lần trước mời chúng ta ăn trưa.”

Tôi ừ một tiếng, suy nghĩ một lúc lại hỏi: “Lúc nãy em nói đi xem cái gì?”

“Mô hình hàng không.”

“Mô hình thì có gì hay mà coi chứ.” Tôi cảm thấy có nhiều lúc hứng thú của phái nam thật là kỳ quặc.

Cũng chẳng biết là Mộ Thừa Hòa quá rãnh rỗi, hay là rất có thiện cảm với cậu nhóc Bành Vũ này, hoặc là hắn thật sự rất có hứng thú với trò này, tóm lại là, hắn nhận được điện thoại thì vui vẻ nhận lời ngay.

Hắn đeo khăn choàng màu nâu đậm, có mặt đúng giờ ngay trước cửa Bảo tàng khoa học kỹ thuật hội hợp với chúng tôi.

Quả nhiên là nơi đây đang có chương trình, hình như là một trong các hoạt động trong tháng về Hàng không của Nga do chính phủ tổ chức.

Lần này mô hình máy bay từ trước đến nay của Nga chỉ nhắm vào thanh thiếu niên có sở thích, tiếp theo còn có lễ biểu dương phi hành gia, và giao lưu học thuật.

Lúc tôi học trung học, viện bảo tàng tỉnh này còn rất cũ, nghe nói sau khi tu sửa lại thì có thêm rất nhiều thứ thú vị. Có sơ đồ số liệu về kỷ Jura và kỷ Creta. Sảnh hàng không thì bấy lâu vẫn trống rỗng, không ngờ hôm nay lại đột nhiên có thêm nhiều mô hình máy bay như vậy.

Người đến tham qua phần lớn đều là con trai và phụ huynh đi theo.

Mô hình nơi đây được phân thành năm loại lớn: máy báy chiến đấu, máy bay ném bom, máy bay vận chuyển, máy bay trực thăng, và các loại máy bay khác. Và phía trước mỗi một mô hình đều có chỉ rõ kiểu loại.

Bành Vũ lấy ra một quyển sổ nhỏ, vừa xem vừa ghi chép. Tôi đoán chắc là nó định về trường khoe khoang với bạn bè đây.

Đứng trước các dãy mô hình giống y như thật này, tôi hoàn toàn không tìm thấy thú vui cuộc sống.

Với tôi, máy bay chỉ có hai loại, một loại có cánh quạt quay vòng gọi là máy bay trực thăng, một loại không có cánh quạt mà có hai cái cánh thật to gọi là máy bay. Hay là cái có hai cánh như trong kia, màu trắng là máy bay chở khách, còn cái màu xám xịt là máy bay chiến đấu?

Với kiến thức nông cạn như thế, tôi thật không dám tùy tiện phát ngôn ở nơi này, mất công bị người khác khinh thường.

Trong lúc quá rỗi tôi tình cờ phát hiện trên máy bay có ghi: Su – 27, Su – 47, Su – 30, tôi hỏi rất tự nhiên: “Su? Không lẽ có nghĩa là Liên Xô?”

Thật không ngờ cái đáp lại tôi lại là tiếng cười khinh bỉ của Bành Vũ, nó chỉ qua cái bên cạnh có chữ “An – 22, An – 70″ rồi nói: “Su là Liên Xô, vậy chẳng lẽ An là Liên An?”

Tôi chau mày, lườm Bành Vũ một cái, “Tôi cứ tưởng là nó phải có ý nghĩa gì.”

“Thì là loại hình thôi, có thể có ý nghĩa gì chứ.”

Mộ Thừa Hòa bật cười, “Thật ra là có hàm ý đấy. Nhưng chữ ‘Su’ đó không có nghĩa là Liên Xô, mà để chỉ người thiết kế ra nó thuộc công ty sản xuất

máy bay Sukhoi (Сухой), tiếng Nga viết tắt là Cy, đọc ra thành ‘Su’. Bất

kể là Liên Xô trước đây, hay là nước Nga bây giờ, thì máy bay được làm ra đều sẽ đặt tên theo chữ viết tắt của viện thiết kế. Ví dụ Viện thiết kế Mikoyan sẽ viết tắt là МГ, đọc ra sẽ giống Miko, máy bay của Viện thiết kể Tupolev làm ra sẽ đánh dấu bằng chữ ‘Ty’.”

“Có

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT