|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Mộ Thừa Hòa là trong sạch, và sự sùng kính của Bành Vũ dành cho Mộ Thừa Hòa tuy là thao thao như nước sông, nhưng nó là con trai, hoàn toàn có thể loại khỏi danh sách tình nghi.
Nếu không rất dễ khiến người ngoài liên tưởng đến câu danh ngôn mang hàm ý sâu sắc — Ba người đi chung, ắt có gian tình.
Ký Ức Độc Quyền – Chương 04
Tay trái vs Tay phải
(1)
Lúc mới vào trường, giáo viên phụ đạo đã nói với chúng tôi, có lẽ so với những môn xã hội khác, ngành ngoại ngữ sẽ tương đối dễ nản hơn. Năm nhất và năm hai tuy không phải sáng nào cũng có giờ học vào tiết đầu tiên, nhưng chúng tôi bức thiết phải có mặt trong lớp vào lúc 7g30 để tự học. Trời còn chưa sáng hẳn đã có thể nhìn thấy sinh viên khoa ngoại ngữ tay cầm đậu nành, đeo tai nghe, vừa đi vừa nghe phát thanh trên con đường rợp bóng trong khuôn viên trường.
Đoạn đường từ ký túc xá đến dãy lầu “Tứ giáo” có một rừng hoa quế. Chúng tôi nhập học vào đúng mùa thu vàng, khi đó mỗi buổi sáng đi ngang rừng hoa quế này, chúng tôi đều vẫn còn ôm ấp mộng tưởng tươi đẹp cho cuộc sống đại học, và cả ước mơ cho tương lai tươi sáng, lúc ấy thật sự cảm thấy đó là một việc vô cùng hưởng thụ.
Tôi cũng đã từng là một thanh niên có ý chí đến thế, nhưng cùng với quá trình từ người mới biến thành ma cũ, con người cũng ngày càng buông lỏng. Có lúc tôi cảm thấy bốn chúng tôi mà dở chứng lười biếng thì thật sự là thần tiên cũng phẫn nộ. Nếu như cuối tuần hay sáng thứ hai, thứ ba không có tiết, bốn chúng tôi không một ai muốn ra khỏi cửa phòng, nhưng lại đói đến không chịu được, lúc này “kéo búa bao” sẽ giúp tôi chọn ra một người xuống nhà ăn. Nhưng nếu như đến trưa mà vẫn chưa muốn ra cửa thì sao? Thì tiếp tục kéo múa bao thôi….
Chỗ chúng tôi ở gần nhà ăn số 3 nhất, do đó thường ngày chỉ hoạt động ở vòng quanh khu vực này. Ngay vị trí bán đậu nành ở gần cửa ra vào nhà ăn, có một cái thùng lớn, một người nhận thẻ, một người lấy đậu nành. Người múc đậu nành đó rất là quái lạ, bắt chúng tôi phải tự mang ly đến, và cho dù ly có to đến mấy, họ cũng chỉ cho 2/3 dung lượng của ly, chưa hề lay động. Thế là, chúng tôi mang loại ly 1.5 lít, mang một ly thì đã đủ cho cả bốn người cùng uống.
Tiết trời ngày càng lạnh, gần đây mọi người đều quấn mình trong chăn nấp trong phòng đọc tiểu thuyết, xem tivi, chơi vi tính, học từ vựng, kể cả cơm trưa cũng lười đi mua. Vậy phải làm sao? Tiếp tục oẳn tù tì.
Thông thường Bạch Lâm là người xúi quẩy nhất.
Hôm nay, lại là nó.
Nó kéo tay tôi, nét mặt tội nghiệp: “Tiểu Đồng, đi chung đi mà.”
Thấy nó một mình cầm bốn hộp cơm, cũng thê thảm thật, tôi đành đi với nó.
Chúng tôi mỗi người cầm hai cái hộp đứng xếp hàng mua cơm ở hai dãy.
Cũng may chưa đến 12 giờ, người đến xếp hàng mua cơm vẫn chưa nhiều. Khi đến lượt tôi, nhìn chú bán cơm khom lưng múc một muôi cơm thật to, sau đó lắc lắc tay một cái, rồi nhìn nhìn, dường như vẫn chưa vừa ý, thế là lại lắc thêm mấy cái nữa, cơ hồ là đến khi chẳng còn bao nhiêu gạo trong đó nữa mới chịu cho vào hộp của tôi.
Tôi lại cạ thẻ một lần nữa, rồi lại đưa vào đó một cái hộp khác. Chú đó lặp lại động tác lúc nãy, lần này còn ít hơn nữa.
Tôi nhìn tay trái của mình, rồi quay qua nhìn tay phải, mếu máo nói: “Chú ơi, chú nhìn con đã ốm như vậy rồi mà chú cho con có bấy nhiêu cơm thôi, chú nhẫn tâm sao?”
Chú đó nhìn tôi, rồi thêm cho mấy hạt cơm với vẻ mặt rất không vui vẻ, sau đó liền xua tay nói lớn với hàng người đứng phía sau tôi: “Mau lên, người tiếp theo.” Miệng vẫn còn lầm bầm: “Mua có 4 xu mà còn muốn thêm bao nhiêu chứ?”
Nghe thấy phía sau có tiếng cười của nam sinh, tôi liền quay đầu lại liếc hắn một cái.
Nhưng, cũng trong một chuyến đi như thế, tôi làm mất thẻ cơm của Bạch Lâm. Tôi vắt óc suy nghĩ lại suy nghĩ, chỉ nhớ là lúc mua cơm, tôi dùng thẻ của tôi trước, tiếp theo là dùng thẻ của Bạch Lâm, sau đó thì không còn thấy cái thẻ đó đâu nữa. Bạch Lâm có rất nhiều tiền trong đó, kiểu nào tôi cũng đến không nổi.
Bạch Lâm không mấy để tâm: “Không sao, mất rồi thì bỏ đi.”
Song tôi vẫn vội vàng kéo nó đến phòng hậu cần báo cáo mất thẻ.
Giáo viên quản lý ở đó nói: “Bạch Lâm năm 3 khoa ngữ văn Anh à? Lúc nãy có người đến hỏi đấy, nói là nhặt được thẻ của em, em đó hỏi thông tin lớp học của em xong thì đi tìm em rồi.”
Hai chúng tôi nhìn nhau, may quá, vậy mà cũng gặp được Lôi Phong.
(Chú thích: Lôi Phong là một chiến sĩ cộng sản hết lòng giúp đỡ mọi người mà người dân TQ đều xem là tấm gương sáng dạy dỗ con mình.)
Buổi tối lại là tiết học tiếng Nga của Mộ Thừa Hòa.
Phòng học có máy điều hòa, học sinh lại đông, hơn nữa còn đóng kín cửa sổ. Hắn giảng bài một hồi, có lẽ là cảm thấy nóng chăng, nên đã xắn tay áo lên. Làm hết tất cả các động tác này, hắn cầm phấn lên viết chữ.
Nhưng không ngờ, hắn lại dùng tay trái.
Hắn quay lưng với chúng tôi, viết xong một chữ, hoặc giả cũng đã sực nhận ra vấn đề, thế là tay hắn ngưng lại vài giây, sau đó tiếp tục viết hết các chữ còn lại.
Tôi biết, nếu như hắn lập tức đổi tay, trái lại sẽ càng khiến mọi người chú ý.
Hắn viết xong một câu, quay lại nhìn xuống lớp học, lúc này mới chuyển phấn qua tay phải. Mọi người đều đang cúi đầu ghi chép, chỉ có vài người còn ngồi ngơ ngẩn, và tôi chính là một trong số đó.
Cơ hồ không có một ai nhận ra sự việc nhỏ nhặt lúc nãy, nếu như không phải tôi biết được thói quen này của hắn, e là cũng không phát giác ra.
Thật ra, tôi cảm thấy Mộ Thừa Hòa không cần phải làm thế, để cho các bạn biết được thì mọi người cũng chỉ là nghị luận một hồi, sau đó sẽ thêm một điểm vào sức quyến rũ của hắn mà thôi.
Giáo viên càng đặc biệt, thì càng làm cho học sinh tò mò.
Dường như nhận ra tôi đang nhìn hắn, Mộ Thừa Hòa mỉm cười với tôi một cái.
Tôi khựng người, cúi thấp đầu, hoảng loạn cầm bút lên viết bài, nhưng viết một hồi thì suy nghĩ lại bay bổng. Tôi nhớ đến bài toán của Mộ Thừa Hòa: 3999 x 6888 = ?
Lúc nhỏ tôi có học bảng cửu chương. Sau này lớn lên lại học thêm bảng bình phương, dạng như đọc theo phản xạ đáp án của 11 x 11, 12 x 12, 13 x 13…. Nhưng đó đơn thuần là vì giáo viên dạy toán yêu cầu chúng tôi học thuộc lòng để nâng cao khả năng tính nhẩm.
“Có ai cố tình chạy đi học đáp án của bảng tính nhân không?” Thừa lúc Mộ Thừa Hòa viết ví dụ trên bảng, tôi lén hỏi Bạch Lâm.
“Bảng cửu chương?” Bạch Lâm hỏi lại.
“Không phải, loại mấy ngàn nhân mấy ngàn ấy.” Tôi nói.
“Học để làm gì?”
“À… để chơi, ví dụ như huấn luyện não cũng nên.” Không phải giáo viên hay nói đầu óc lâu quá không sử dụng thì sẽ rỉ sét sao.
Bạch Lâm lườm tôi một cái, “Luyện não? Não tàn à?”
(Chú thích: “Não tàn” là một cách nói rất phổ biến của người TQ đặc biệt là dân mạng, nó dùng để chỉ những người làm những chuyện quái lạ, những chuyện trên sao hỏa.)
Ờ…. đích thật là không mấy phù hợp quy luật tự nhiên.
(2)
Ngữ văn Nga học hai tiết liên tục, bất luận là Trần Đình hay là những giáo viên khác, hễ tiết học được xếp vào buổi tối thì họ đều chủ trương học liền hai tiết, không nghỉ giữa giờ, nếu như có người muốn đi vệ sinh, thì chỉ cần lẳng lặng đi ra là được. Thật ra làm thế mọi người cũng rất vui lòng, sớm học xong sớm về phòng, ai làm việc nấy.
Nhưng Mộ Thừa Hòa thì không.
Ngày thường hắn là một người khá dân chủ, nhưng trong việc này, bất kể mọi người có phản đối thế nào, hắn cũng nhất quyết phải nghỉ giải lao mười phút giữa giờ.
Hắn nói: “Chúng ta nghỉ ngơi là để có sức lực nghênh đón 45 phút tiếp theo.” Khi nói những lời này, khóe môi giương lên nụ cười làm mọi người mê mệt, đương nhiên là cũng không còn ai có ý kiến.
Sau tiết học thứ nhất, tôi cảm thấy phòng học choáng ngộp vì quá nhiều người, thế là đi ra hành lang hóng gió.
Và đã nhìn thấy Mộ Thừa Hòa cũng đang đứng bên lang cang, như đang suy nghĩ gì đó, không biết hắn đang nghĩ gì trong lòng.
Đêm rất lạnh, nhưng ánh trăng lại sáng vô cùng. Màu sáng bạc ấy rãi xuống từ trên trời, in bóng của hắn lên mặt đất, rất dài, cơ hồ là dài đến chỗ chân tôi.
Tôi thừa thế giẫm vài cái lên đó, sau đó ra vẻ thục nữ đi tới bên hắn.
“Thầy đứng ở đây không lạnh sao? Đang nhìn gì vậy?” Tôi đứng dựa vào lang cang, nói với hắn.
Lần theo ánh nhìn của hắn, là hồ hoa sen ở dãy “Lục giáo” đối diện. Vào mùa hè, nơi đó rất đẹp, màu xanh tươi của lá, màu hồng phấn của hoa, có thể nói là thắng cảnh trong trường. Nhưng hiện giờ đang là mùa đông, chỉ có nhánh cây khô cằn, cả hồ nước trông tiêu điều vô cùng.
Hắn không nhìn tôi, dùng cằm chỉ chỉ về cảnh sắc bên kia lầu, “Cái hồ đó, lúc trước trụ sở chính trường chúng ta cũng có một cái, sau này vì tu sửa thư viện nên đã san bằng, giống y như nhau, đều là hình bán nguyệt.”
“Thư viện cơ sở chính tu sửa? Hình như là lâu lắm rồi mà?” Tôi nhớ chuyện này hình như là rất lâu rất lâu rồi.
“Ừm.” Hắn đáp.
Lát sau lại nói, “Tôi không thường xuyên đến khu Tây, nhưng nhìn thấy nó lại làm tôi nhớ đến hồ nước ở trụ sở chính. Từng có lúc tôi thường xuyên đến đó bắt cá.” Gương mặt của hắn tắm dưới ánh trăng, nở một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




