|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
anh ấy, thì chúng tôi vẫn có cảm tình tốt với anh ấy.
Tôi và Bạch Lâm cùng chạy về phòng lấy sách, rồi chuẩn bị xông tới lớp học. Chạy đến bãi đất trống bên dưới phòng ký túc, nhìn những chai nước suối và bình thủy vỡ vụn, mới nhận ra đêm qua khá kịch liệt. Cũng may, viện nữ sinh có lệnh cấm, không ai dám đi lại trong này nên không có người bị thương.
Sau đó tôi mới biết, bên chúng tôi như thế là hiền rồi. Ký túc xá nam sinh bên kia bờ hồ, có phòng còn gỡ luôn song cửa sổ ra ném xuống sân, bởi thế nhà trường đã xử phạt gấp một tốp người.
Khi mới vào trường sẽ nghe được đủ loại đủ kiểu các hình thức giáo dục, chẳng qua là vi phạm nội quy thì sẽ không được tốt nghiệp, không được cấp chứng chỉ, bla bla. Những quy tắc phong phú của trường được in thành một quyển sổ tay nhỏ, phát cho tân sinh viên mỗi người một cuốn, nhìn nó còn dày hơn bản báo cáo công tác mỗi năm của chính phủ của thủ tướng Ôn, khiến tôi không khỏi nghi ngờ mình có thật sự được thuận lợi tốt nghiệp?
Do đó, cuộc sống đại học đã bị tôi tưởng tượng thành chuyến đi Tây thiên để thỉnh kinh, đợi khi tôi trải qua chín chín tám mươi một kíp nạn thì xem như thành công.
Giờ đây, nhờ sự giúp đỡ của Mộ Thừa Hòa, chúng tôi lại trải qua một kíp nạn rồi.
Đúng lúc hôm nay lại là ngày thời khóa biểu kín nhất. Sáng chiều đều có tiết. Tiết một, hai đọc báo xong, lại phải vào tiết nghe nhìn.
Vì đêm qua lao động vất vả, đến bây giờ thì tôi và Bạch Lâm đã không còn chống cự nổi nửa, ngồi vào phòng lab, chúng tôi đeo tai nghe, vào đúng vị trí của mình, rồi gục đầu ngủ ở phía sau tấm kính.
Cô giáo Ngô dạy môn nghe nhìn của chúng tôi là một mỹ nữ, đi du học về nước vào mấy năm trước. Phương pháp dạy học mà cô thích nhất chính là cho chúng tôi xem phim điện ảnh ít người màng tới của Anh. Cô rất thích bấm ngưng đột xuất, rồi bấm số chọn một người bất kỳ hỏi nhân vật đó vừa nói gì, một khi ậm ừ đáp không được, cô Ngô sẽ vạch một gạch lạnh lẽo lên phiếu theo dõi học tập, cùng với câu nói: “Trừ 5 điểm trong tổng điểm thành tích.”
Mới bắt đầu chúng tôi còn cảm thấy khá mới mẻ và rất gay cấn, dần dà rồi cũng cảm thấy chán, hơn nữa lại còn thấy thấp thỏm trong lòng.
Bạch Lâm thì cao tay hơn.
Một phim điện ảnh thông thường, cộng thêm câu hỏi, có thể cho cô Ngô dạy bốn đến năm tiết. Bạch Lâm lên mạng tải luôn phim đó về tự xem một lần, rồi tiện tay tải luôn kịch bản in ra mang vào lớp để đọc.
Tống Kỳ Kỳ tuy luôn đứng hạng nhất, nhưng kỹ năng nghe lại là nhược điểm.
Bạn ấy cũng xem kịch bản, nhưng khác với chúng tôi, Tống Kỳ Kỳ sau khi đọc xong thì sẽ dùng thời gian rãnh rỗi học thuộc lòng. Động cơ như nhau, nhưng mức độ chịu khó thật khiến người ta nhìn giương mắt ếch.
Tôi lâu nay luôn lập chí làm một học sinh ba tốt, chỉ là thiếu chút nghị lực.
(5)
Lời tuy nói thế, nhưng tôi cảm thấy tôi có thể làm một giáo viên tốt.
Bảng hiệu ‘sinh viên khoa Ngoại ngữ đại học A’ nói ra ngoài là rất có giá, do đó chỉ cần dán một tờ giấy quảng cáo nhỏ ở ngoài đường, ắt sẽ có rất nhiều phụ huynh gọi điện đến mời phụ đạo anh văn cho con họ.
Tôi và Tống Kỳ Kỳ đều có đi dạy thêm.
Xét về cơ bản, thị trường dạy thêm tại nhà có hai thời đoạn nóng, một là trước khi khai giảng, hai là khi gần thi cuối kỳ. Giá thị trường thông thường là 25 đồng một tiếng, sau đó tùy theo cấp bậc mà tăng hay giảm.
Cậu nhóc mà tôi dạy kèm tên Bành Vũ, vừa thi lên trung học, chuẩn bị vào lớp 10. Vào kỳ nghỉ hè, mẹ cậu nhóc sợ con mình bị yếu thế trong ngôi trường phổ thông đầy những cao thủ anh văn, vì bà thấy ngữ pháp của con mình còn yếu, do đó bảo tôi phụ đạo cho hai tháng. Một tuần ba buổi, mỗi buổi khoảng ba tiếng.
Trường đại học rất cổ vũ sinh viên đi dạy thêm, nhưng luôn nhấn mạnh vấn đề an toàn, cũng căn dặn học sinh không được tùy tiện đến nhà đối phương. Song Bành Vũ là do một đồng nghiệp của mẹ tôi giới thiệu, vì vậy tôi không có gì phải lo sợ.
Tháng 9 sau khi khai giảng, mẹ của Bành Vũ bảo cô chủ nhiệm của cậu cũng dạy môn anh văn, bà muốn con mình đến nhà cô học thêm, do đó đã uyển chuyển lựa lời để kết thúc lần hợp tác này.
Tôi rất hiểu, giáo viên trong trường là lớn nhất, đặc biệt là giáo viên chủ nhiệm.
Sau đó, tôi rãnh ra hai tháng, mãi không có học sinh nào thích hợp.
Cho đến ngày thứ năm, Bành Vũ gọi điện cho tôi, bảo học thêm ở chỗ của cô đông người quá không quen, hy vọng tôi có thể tiếp tục giảng bài cho nó.
Tôi suy nghĩ một lúc, nhận lời, điều kiện duy nhất là tôi chỉ có thể dạy một buổi một tuần. Như thế tính ra vẫn thong thả hơn đồng hương Tiểu Bạch đi làm ở quán ăn rất nhiều, nói thế nào cũng đã là giảm nhẹ gánh nặng kinh tế gia đình.
Bành Vũ rất thông minh, mập mạp trắng trẻo, đang trong giai đoạn phát triển, nhiều lúc cảm thấy chỉ một tuần không gặp thôi thì nó đã cao thêm mấy centimét.
Lần đầu tiên khi gặp nó, cảm thấy nó cao hơn tôi một chút, giờ đây, chỉ mới nửa năm không đến, nó đã cao quá rồi.
Nó thường khinh bỉ tôi: “Cô Tiết, không phải là cô thường luyện súc cốt công chứ?”
“Đi chỗ khác chơi!” Tôi nói, “Không biết lớn nhỏ, cô là cô giáo của em.”
Tôi lâu nay nhỏ con, dùng cách nói khuyết đức để hình dung tôi thì chính là sau khi qua thời kỳ thiếu nữ thì tôi dường như không có phát dục nữa. Nhưng mà Bạch Lâm bọn họ cười tôi thì thôi đi, bây giờ ngay cả tên nhóc con này cũng tới chọc tôi.
Vì lý do muốn Bành Vũ hiểu biết thêm về khuôn viên đại học, tăng thêm khát vọng học tập của nó, cô Bàng nói với tôi, cô hy vọng Bành Vũ có thể đến trường tôi hun đúc một chút, cảm nhận chân thật hơn thế nào là trường cao cấp.
Chủ nhật, tôi đứng chờ nó ở cửa bắc, kết quả là chờ nửa ngày trời cũng không thấy nó đâu.
Tôi còn chưa kịp nổi nóng thì nó đã giành trước một bước gọi điện cho tôi, “Cô Tiết, cô không thể làm như vậy đâu, bỏ em đứng ở đây một mình nửa ngày rồi.”
“Thì cô đang đứng đợi em ngay cổng nè.”
“Không thể nào!” Nó tức.
“Sao lại không thể nào chứ!” Tôi còn tức hơn.
Miêu tả nửa ngày trời tôi mới biết, nó đi taxi đến đại học A, tài xế chở nó đến trụ sở chính của trường theo lẽ đương nhiên, và tôi thì cũng tưởng là nó biết tôi ở khu Tây.
Tôi nói: “Em đứng đó, tôi đến tìm em.”
Cũng may có xe buýt đi từ khu Tây đến trụ sở chính, mười phút một chuyến.
Tôi tìm thấy Bành Vũ, vừa định kéo nó lên xe về khu Tây.
Nó nói: “Cô Tiết, không phải là cô giả danh sinh viên đại học A chứ?”
“Tại sao?” Tôi tức tối quay lại nhìn nó.
“Sao cô không học ở đây mà lại đến cái nơi chim cũng không tới để đẻ trứng đó chứ?”
Tôi bực bội giải thích: “Trường của chúng tôi đều như thế, cơ sở chính chỉ có sinh viên năm 4 và nghiên cứu sinh thôi.”
“Nghiên cứu sinh?” Bành Vũ nghe thấy từ này, hai mắt lập tức sáng rỡ, “Tức là thạc sĩ và tiến sĩ rồi?”
“Ừm, cũng gần như vậy.” Tôi gật đầu, cho dù bây giờ không phải, thì sau này cũng phải.
Nó dùng ánh mắt sùng bái nhìn những người ra vào cổng, “Vậy tức là, họ không phải là thạc sĩ thì tức là tiến sĩ rồi?” Cường độ của tia sáng phát ra từ trong mắt nó, còn mạnh hơn khi đồng hương Tiểu Bạch nhìn soái ca.
“Thật ra, tiến sĩ….. họ cũng là người.”
Bắt đầu từ khi làm cô giáo, tôi đã hiểu sâu sắc rằng, một khi gặp phải học sinh vô địch, cô giáo sẽ bất lực đến mức nào.
Sau đó, Bành Vũ sống chết bắt tôi phải dắt nó tham quan trụ sở chính, không thèm đoái hoài tới khu Tây nơi mà tôi đang ở.
Đến thư viện, nó cảm thán: “Thư viện lớn nhất tỉnh chúng ta là đây a!”
Đến nhà ăn, nó kinh ngạc: “Nhà ăn có nhiều thang cuốn nhất trong truyền thuyết là đây a!!”
Đến sân thể thao, nó tán dương: “Hiện trường nơi từng tổ chức Hội thể thao sinh viên toàn quốc là đây a!!!”
Đến cửa khoa Vật lý, nó hô lớn: “Trung tâm nghiên cứu Vật lý thể lỏng lớn nhất của Tổ quốc chúng ta là đây a!!!!”
Nói thật lòng, tôi rất sợ cái cằm của nó sẽ bị rớt mất vì ‘a’, trở về nhà không biết phải nói sao với mẹ nó.
Khả năng phương hướng của tôi không giỏi, thêm vào tôi rất ít khi đến đây trừ khi nào có nhiệm vụ đặc biệt. Do đó tôi rất ngạc nhiên, nó còn hiểu trường tôi hơn cả tôi.
Tôi hỏi: “Cái gì lỏng lẽo?”
Nó khoái chí nói: “Vật lý thể lỏng.”
Tôi nói: “Ồ. Lúc nãy hoảng hồn còn tưởng là trung tâm chảy nước mũi.”
chúthích:vìchữchảynướcmũi流涕
Bành Vũ quay qua nhìn tôi bằng ánh mắt tội nghiệp, nó nói: “Cô ơi, em thật sự cảm thấy bi ai cho cô và cả trường của cô.”
Nhưng mà sau khi đi được một nửa hành trình, Bành Vũ phát hiện ra một hiện tượng. Nó nói: “Em cảm thấy nha, sao chất lượng ngoại hình của nam nữ sinh trường này đều không cao nhỉ.”
Nhóc này, lẽ nào cũng là hội viên của Hiệp hội ngoại hình?
Nhưng giờ đây, ở trước mặt nó, tôi là một cô giáo, thế nào cũng phải giả vờ sâu sắc một chút, tôi bèn nói: “Đó là vì mọi người đều siêng năng học tập, không bỏ tâm trí vào việc trưng diện và chăm chút ngoại hình.”
Cái tư thế của cô giáo là phải bưng ra.
“Ồ.” Nó nói.
Vừa đi được vài bước, nó lại nói: “Nhưng mà cũng có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




