watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7680 Lượt

Mẹ tôi thường nói mắt to thu hút, mắt nhỏ hớp hồn, chẳng biết tên này sinh ra là muốn hớp hồn của ai đây.

Tròng mắt là màu nâu nhạt, sóng mũi rất cao.

Nếu buộc phải tìm một điểm đặc biệt trên gương mặt của hắn, chắc chắn là môi rồi. Môi của hắn dường như sinh ra là đã hơi cong lên như thế, bặm nhẹ môi lại thì cho dù nét mặt đang không có cảm xúc gì cũng sẽ khiến người ta cảm thấy hắn như đang cười.

Và nếu nói theo ánh mắt thẩm mĩ của đồng hương Tiểu Bạch, vậy Mộ Thừa Hòa có thể được xem là một người rất đẹp rồi chăng. Nhưng, tận đáy lòng tôi vẫn cảm thấy ba tôi đẹp trai hơn.

Đèn xanh sáng lên.

Xe lại lăn bánh, hắn hướng mắt trở về, nhìn lướt qua. Ánh nhìn của tôi và hắn bắt gặp nhau thông qua tấm kính chiếu hậu, và có một giây phút ngắn ngủi là giao nhau. Hắn thản nhiên, còn tôi – một đứa lén lút quan sát tướng mạo của người ta nãy giờ bỗng cảm thấy ngượng nghịu, bèn vội vàng nhìn ra ngoài.

“Đang nghĩ gì vậy?” Hắn hỏi.

“Thì ra lúc đêm khuya, một vài cụm đèn giao thông sẽ biến thành đèn vàng chớp chớp, thật là thú vị.” Tôi nói đại, “Em là dân thành phố A lâu rồi, vậy mà trước đây lại không hề phát hiện.”

Hắn cười cười, không tiếp lời.

Tôi lại nói: “Nhưng tại sao lúc nãy lại có đèn đỏ?”

“Em không cảm thấy những ngã tư có đèn đỏ đông đúc hơn những chỗ đèn vàng sao?”

Hắn nói thế tôi mới ngẫm lại, hình như đúng thật là vậy, “Thì ra là thế ạ.”

“Xem ra khả năng quan sát của em kém đấy.” Hắn nói đùa, “Rodin nói: vẻ đẹp đâu đâu cũng có, đối với đôi mắt của chúng ta mà nói, cái nó thiếu không phải là cái đẹp, mà là phát hiện.”

Mẹ tôi khó lắm, tuyệt đối không cho tôi lang thang ngoài đường trễ hơn giờ xe buýt ngừng hoạt động. Do đó mặc

dù đã sống ở đây rất nhiều năm, nhưng tôi rất ít khi nào có mặt ở ngoài đường vào

lúc hai ba giờ khuya.

Bây giờ nghe hắn nói vậy, tôi bèn chăm chú quan sát cảnh đêm trên phố.

Những đoạn đường tấp nập người qua lại vào buổi sáng giờ đây lại yên tĩnh đến lạ kỳ. Ngoài một vài bảo vệ trực đêm đang đi lại ra, cơ hồ không còn ai khác. Vỉa hè rải rác một vài người sống vô gia cư.

Vì chỉ có vài chiếc xe đang lưu thông, do đó những chiếc xe tải buổi sáng không thể vào trung tâm giờ đây ra sức mà đạp ga, chớp mắt đã soẹt qua, cái âm thanh động cơ đùng đùng ấy càng thêm chói tai giữa đêm khuya yên ắng thế này.

Một vài con phố đã bắt đầu có lao công ra quét đường. Con đường màu vàng cam làm cho chiếc bóng của họ bị kéo ra rất dài, len lỏi một cảm giác cực nhọc.

Phía trước quãng trường có công nhân đang thay những chậu kiểng xanh.

Khi chạy ngang ngã tư Đại học Bắc Kinh, nhìn thấy bảng hiệu “Thịt bò nướng” to tướng, tôi bất giác bật cười, chỉ về phía đó, tôi nói với Mộ Thừa Hòa: “Khi em học tiểu học, tiệm thịt nướng đó chỉ là một quán nhỏ bên đường thôi, cánh gà nướng mà bà lão trong đó làm ngon lắm, lúc đó mỗi ngày đi học về em đều vào đó, nhưng nếu em ghé lại lâu quá sẽ bị mẹ la, cho nên lần nào em cũng hối thúc bà ấy. Kết quả là lần nào bà lão cũng giận dỗi quát em: ‘con nít con nôi vội vàng gì chứ, cái này phải nướng từ từ mới ngon.’ “

Hắn mủm mỉm: “Hình như em là người bản địa?”

Tôi gật đầu, “Phải đó.” Đáp xong lại do dự, sửa lại, “Nhưng cũng không phải.”

“Sao lại phải rồi lại không phải?”

“Năm 11 tuổi gia đình em mới chuyển đến thành phố A, lúc ấy nói tiếng địa phương giọng không giống lắm. Người ngoại địa tưởng em là người bản địa, còn người bản địa thì lại tưởng em là người ngoại địa.” Tôi nói lầm bầm, bỗng có hơi thương cảm.

Nhưng hắn lại cười: “Em còn trẻ như vậy mà đã không có cảm giác quy thuộc rồi sao?” Có hơi khinh thường.

Đúng là người không đúng gu nói nửa câu cũng thấy nhiều!

Tôi chau mày, quay mặt qua hướng khác không nói chuyện với hắn nữa.

Lát sau, hắn chợt nói: “Tôi từng sống ở rất nhiều nơi, đến cuối cùng ngay cả bản thân tôi cũng không rõ đâu mới là quê hương của mình. Nhưng lại chưa từng có cảm giác như em.”

Tôi vốn còn đang tức tối, nhưng lại không kìm được lòng, quay qua hỏi: “Tại sao?”

“Từ nhỏ đến lớn, tôi trong mắt người khác đã là khác loài, sớm đã quen rồi.”

“Khác loài? Khác loài thế nào?” Tôi bồn chồn.

Hắn hơi nhướn mắt lên, nhưng lại không trả lời.

Lần này thì tôi tò mò thật rồi, tôi rất thận trọng, rất thận trọng mà quan sát hắn từ đầu xuống chân rồi lại từ chân lên đầu. Tứ chi đầy đủ diện mạo cũng bình thường, mặt không bị hủy hoại, hơn nữa, xem mức độ linh hoạt khi hắn nhìn đèn đường, cũng đâu thể nào là bị mù màu.

Đích thật không phát hiện có điểm nào kỳ lạ.

Tôi suy đi nghĩ lại hồi lâu, rồi hỏi hắn theo kiểu dò thám: “Không phải là… não của thầy có vấn đề chứ?”

Mộ Thừa Hòa nhìn tôi một cái thật sâu, híp mắt lại, cười cái kiểu có cũng như không và nói: “Thật không hổ danh là lớp trưởng môn do tôi đào tạo ra.”

Ý châm chọc rõ ràng thế mà.

Thật ra cái mà tôi muốn hỏi nhất không phải là não, mà là cái khác, nhưng tôi lại ngại nói ra, đồng thời cũng sợ làm tổn thương lòng tự trọng của hắn. Tôi nhân từ cảm thông thế mà chỉ đổi lại một câu châm chọc của hắn.

Nó bất giác làm tôi nhớ đến câu nói bi thương kia — Tôi vốn mang tâm gửi ánh trăng, nào ngờ trăng sáng lại rọi cống rãnh.

Đúng là bi kịch!

(3)

Khi xe chạy đến nhà Mộ Thừa Hòa thì Bạch Lâm cũng đã có lại chút thần trí, và trong cái tình trạng nửa tỉnh nửa mê như thế, nó vẫn có thể chào Mộ Thừa Hòa, công lực nịnh bợ của con nhỏ này đúng là không tệ. Lần này, tôi không dám nhờ Mộ Thừa Hòa ra tay nữa, vội vàng dìu Bạch Lâm vào nhà hắn.

Nhà của Mộ Thừa Hòa không mấy rộng. Đây là một căn nhà vuông mini, nhưng mỗi một gian phòng đều đủ to, phòng khách và phòng ngủ đều hướng ra sông, có thể nói là hộ ngắm cảnh sông tuyệt vời trong thành phố này rồi.

“Nhà này…. đắt lắm nhỉ? Bao nhiêu một mét vuông vậy thầy?” Tôi hỏi theo thói con buôn.

Không ngờ tên này cũng có gia thế ghê.

Hắn bỏ chìa khóa xuống, vừa đi rửa tay vừa nói: “Nhà này của thầy Trần các em, thầy ấy tạm vắng nên bảo tôi qua trông nhà thay.”

“Ồ.” Hóa ra.

Không ngờ họ là bạn thân thật, chả trách chịu dạy thế Trần Đình lâu như vậy.

Tôi và Bạch Lâm ngủ trong phòng, Mộ Thừa Hòa thì ôm gối chăn ra sopha.

Bạch Lâm vốn đã say, nằm xuống giường là ngủ ngay.

Còn tôi, trải qua một trận lúc nãy, dường như đồng hồ sinh học của tôi đã quá giờ rồi, không ngủ được nữa. Tôi lật người qua nằm nghiêng, mặt áp vào áo gối màu trắng.

Cái gối tôi đang nằm vừa hay là gối của Mộ Thừa Hòa.

Đại khái là hắn nhận được điện thoại của tôi, đi gấp quá, nên ngay cả giường cũng không kịp thu dọn. Do đó khi chúng tôi vào phòng, mền vẫn y như lúc mới thức dậy, một cái gối nằm ở một bên, một cái khác thì nhăn nhó, nhìn vào là biết ngay có người mới nằm trên đó.

Bỗng dưng, hình như ngửi được một hùi hương, nhàn nhạt, như có lại như không, là mùi hương của Mộ Thừa Hòa.

Tôi đã từng ngửi được mùi này trên người hắn trong lần hắn dạy tôi phát âm.

Là mùi gì nhỉ?

Tôi tập trung tinh thần hít một hơi, lại ngẫm nghĩ.

Hình như là mùi gỗ thông hay là tùng hương.

Khi còn rất nhỏ, ba tôi từng là thợ mộc, làm đồ dùng gia đình cho người khác, những dụng cụ bằng gỗ chưa được sơn phết chính là có mùi hương này. Có nhiều người không thích mùi này, nhưng tôi bấy lâu luôn cảm thấy nó thơm thơm.

Lúc trước khi Trần Đình đứng lớp, thầy từng nói người Nga rất thích cây bulô. Nhưng, trong khu rừng Siberia, loại cây thường thấy nhất và hữu dụng nhất lại là thông — thông Scots, thông rủ lá, thông trắng, thông đen….

Nghĩ thế, tôi tự nhiên cảm thấy Mộ Thừa Hòa chính là một cây thông sản xuất từ Nga.

Giáo viên lên lớp thường sẽ chống tay lên bàn, còn hắn thì không. Hắn cứ thích một tay cầm sách, một tay để trong túi quần, đứng trước bảng đen, người khác nhìn vào sẽ cảm thấy như rất nhàn hạ. Nhưng sóng lưng hắn lại rất thăng, trông giống như một cây thông giữa đất tuyết, xanh sẫm um tùm.

Nghĩ ngợi vẩn vơ hòa cùng tiếng tích tắc tích tắc của đồng hồ treo trên tường, tôi bắt đầu đếm cừu, rất là thôi miên.

Không biết đã qua bao lâu, Bạch Lâm lật người qua, cánh tay đè lên bụng tôi, làm tôi giật mình tỉnh giấc, những tưởng rằng trời đã sáng, kết quả là khi nhìn lên tường, chỉ mới có một tiếng.

Tôi chợt nhớ ra điện thoại của tôi và Bạch Lâm đều để trong áo khoác, và áo khoác đang treo ở bên ngoài. Nếu không chỉnh chuông báo thức, e là tôi chẳng thể nào ngủ yên giấc.

Đắn đo một lúc, vẫn quyết định đi ra lấy điện thoại, thế là tôi bò dậy, nhón chân khẽ khàng đi ra mở cửa.

Những tưởng phòng khách bên ngoài sẽ tối mịt, kết quả lại hoàn toàn không như tôi nghĩ, Mộ Thừa Hòa chưa ngủ.

Hắn ngồi trên sopha, laptop đặt trên gối.

Không ngờ hắn bị cận, bây giờ chắc là đã lấy kính sát tròng ra, thay bằng kính gọng đen.

Ánh sáng màu lam nhạt phát ra từ màn hình rọi lên mặt hắn, rất rõ ràng.

Mộ Thừa Hòa đang tập trung vào máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, tạch tạch tạch tạch, tiết tấu đều đặn.

Hắn hơi chau mày,

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT