watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7679 Lượt

vòng loại của FIFA, xếp hạng của các tiểu đội khu vực Châu Á là phải căn cứ theo điểm tích lũy, sau đó nếu số điểm bằng nhau thì sẽ xét hiệu số bàn thắng bại. Hôm nay đội Trung Quốc và đội Kuwait chiến thắng đối thủ của mình là điều không cần bàn cãi, quan trọng bây giờ là phải xem hiệu số bàn thắng bại, giờ đây xét về mặt này thì chúng ta đang nằm ở thế yếu.”

Bình luận viên C nói: “Nhưng theo thông tin từ trước khi trận đấu diễn ra, là rất bất lợi đối với đội tuyển Trung Quốc.”

Bình luận viên A bất lực cười nói: “Đội Trung Quốc có lẽ sẽ bị loại, trừ phi có kỳ tích xuất hiện.”

Bình luận viên C nói: “Giờ đây không thể trách người khác, trách đội nhà, có lẽ lại khiến cho những người đam mê bóng đá phải chờ thêm 4 năm đây.”

Nói đến đây, lại bắt đầu quảng cáo, tôi nhìn qua Bạch Lâm. Nó đã ứ đầy nước mắt.

Gần đến phút thứ 90, tình thế càng ngày càng bất lợi. Lúc 10 giờ ba mươi, trận đấu vẫn còn đang tiến hành, nhưng ký túc xá đều đã rơi vào bóng tối. Học sinh tức thì huyên náo, không cho xem thề không bỏ qua.

Một người ở lầu đối diện chạy ra lang cang la lên: “Thầy!!! Còn không cho tụi em coi, em sẽ nhảy lầu đó nha.” Cái thần tình đó, cái khẩu khí đó thật sự là làm không ít người bật cười, cũng làm dịu bớt không khí bi thương xung quanh.

Chỉ năm sáu phút sau, chúng tôi lại được nhìn thấy ánh sáng. Thế là liền bật tivi lên, ngồi trở về vị trí trong tâm trạng nặng nề, mãi cho đến khi trận đấu kết thúc.

Trung Quốc đã thắng, nhưng cũng đã bị loại. Ba bình luận viên đau lòng ngồi phân tích hiện trạng của đội tuyển Trung Quốc. Tôi nhìn thấy, Bạch Lâm khóc rồi.

Nếu phải nói nó khóc, thì chi bằng bảo đó là âm thầm rơi lệ, nước mắt làm ướt cả gò má, nó lấy tay lau đi, vừa lau khô, lệ lại tuôn xuống. Bạch Lâm là một cô gái vô cùng lạc quan và tích cực, ngày thường cũng lớt pha lớt phớt như tôi vậy, chưa bao giờ thấy có chuyện gì có thể khiến nó đau lòng đến rơi lệ ở trước mặt chúng tôi như thế. Tôi chỉ là một đứa xem bóng đá vì ham vui, không thể hiểu được cái tâm trạng hận gang chưa thành thép của nó. Nhưng, lúc này đây tôi đã bị nó cảm nhiễm, trong lòng cũng dần dâng lên một nổi bi thương nào đó.

Tôi đi tới bên cạnh, ôm lấy Bạch Lâm.

“Đừng khóc nữa, Tiểu Bạch.”

“Sau này không xem bóng đá nữa.” Nó nói nức nở.

Đèn, lại tắt rồi. Hoàn toàn trái ngược với lần tắt đèn lúc nãy, cả khuôn viên trường yên tĩnh đến không ngờ, viện nữ sinh không có lấy một âm thanh. Dường như chỉ trong chốc lát, cả thế giới đều rơi vào tĩnh lặng.

Đột nhiên, “Òa…..” một tiếng. Hình như một nữ sinh của lầu khác đã đứng ra lang cang khóc thét lên, tiếng khóc xuyên thủng màn đêm, chói tai vô cùng. Âm thanh này biến thành một chất xúc tác, dẫn dắt mọi người bùng phát cảm xúc của mình ra, có lẽ vì con gái vốn dĩ là nhiều tình cảm hơn chăng, tóm lại, ký túc xá phút chốc đã tràn ngập tiếng khóc.

Một nữ sinh ở tầng trên chạy ra hét lên: “Khóc gì chứ! Không có chí khí! Khóc cho đội bóng đá Trung Quốc? Đúng là uổng phí nước mắt!”

Nó mắng như thế, lập tức có thêm rất nhiều người ra hùa theo.

Bạch Lâm lau nước mũi xong phản bác lại: “Lão nương đây cứ thích khóc đấy, mày làm được gì nào?”

Và rồi, tiếng khóc tiếng cãi vã hòa trộn vào nhau.

Không biết là ai đã dẫn đầu trước, ném nguyên chai nước suối xuống mảng đất trống không có người, “Bằng —”, một tiếng nổ cực kỳ lớn.

Sau đó lại thêm vài người bắt chước làm theo.

Chính ngay trong lúc các phòng hùa nhau ném chai nước suối trút giận, bên dưới đột nhiên vang lên một tiếng nổ rất rất to lấp hết toàn bộ tạp âm, khiến cho trái tim của chúng tôi cũng đập lên thình thịch. Viện nữ sinh lập tức yên lặng. Đại khái là đã bị tiếng động đó làm hoảng hồn rồi.

“Cái gì vậy?” Tống Kỳ Kỳ còn chưa hoàn hồn lại, nó hỏi.

Có người cầm đèn pin rọi xuống đống nát vụn bên dưới, Triệu Hiểu Đường nhìn theo luồng sáng đó rồi nói: “Bình thủy chứa đầy nước, còn đang bốc khói nữa, chả trách nổ thành như vậy.”

Triệu Hiểu Đường vừa dứt lời, lại nghe thấy phòng kế bên vang lên tiếng kêu inh ỏi: “Tiểu Quỳ, cậu tức giận muốn ném bình nước thì ném cái của cậu thôi, mắc gì ném cái của tớ!” Người đó vừa nói xong, chúng tôi đều cười lên, ngay cả Bạch Lâm cũng vừa khóc vừa cười.

Việc này, dường như cũng đã kết thúc tại đó. Bốn chúng tôi tắm rửa leo lên giường ngủ.

Bạch Lâm ngủ ở giường đối diện với tôi, tôi nghe thấy âm thanh lật người qua lại của nó. Không bao lâu, trên tường có một luồng sáng, tôi quay qua nhìn.

Nó đang cầm đèn pin, nằm chóng tay trên gối viết nhật ký. Bóng người thanh mảnh phản chiếu trên mùng, hòa cùng từng cử chỉ nhấc bút viết chữ, đều mang một niềm thương cảm không lời.

Tôi có lòng tự hào dân tộc, cũng có lòng nhiệt tình đối với thắng lợi, nhưng sau khi khóc qua cười qua, cái còn lại chỉ là một ít tâm trạng bị truyền cảm. Tôi không hiểu lý do vì sao những người đam mê bóng đá như Bạch Lâm lại vì một kết quả và một thắng lợi không hề liên quan đến cuộc sống của mình mà đau lòng đến mức này.

(6)

Thiếp đi trong mơ màng, bỗng dưng bị tiếng đóng cửa làm tỉnh giấc. Tôi lập tức ngồi dậy, phát hiện giường của Bạch Lâm đã trống rỗng, liền vội vàng thay quần áo mang giày chạy ra theo nó.

Đi xuống lầu, thấp thoáng trông thấy Bạch Lâm đang đi về phía tường thấp ở đằng sau viện nữ sinh. Tôi muốn gọi nó, nhưng lại sợ bị phát hiện, cố hạ thấp giọng gọi hai tiếng, Bạch Lâm vẫn không nghe thấy, chỉ cắm đầu đi đến chân tường, chuẩn bị leo ra.

Nó cao hơn tôi, leo tường dễ hơn tôi. Nếu như nó qua rồi, còn lại một mình tôi căn bản không thể nào nhảy ra, thế là tôi tăng nhanh tốc độ, chạy tới nắm gót chân nó lại khi nó đang cố gắng vượt tường.

Bạch Lâm giật mình, sau khi nhìn thấy là tôi, nó mới thở phù: “Tiểu Đồng, cậu làm mình hết hồn.”

Tôi tức lên: “Để bắt được là sẽ bị phạt đó!”

Nó đã ngồi trên đó, một chân bị tôi kéo lại, ở trên cao nhìn tôi nói: “Mình ngủ không được, muốn ra ngoài thư giãn một chút.”

“Khuya như vậy rồi, một mình cậu rất nguy hiểm.”

“Không sao đâu, lúc học phổ thông mình cũng thường xuyên đi thuê sách như thế.”

”Không được!” Tôi kiên quyết.

“Vậy cậu nói đi phải làm sao?” Bạch Lâm đầu hàng.

“Vậy…..” Tôi cân nhắc, “Mình đi với cậu.”

Và sau đó, nó như kéo xác heo mà kéo tôi vượt ra ngoài tường, danh chính ngôn thuận đi ra cổng đại học.

Tôi hỏi: “Cậu định đi đâu?”

Bạch Lâm nhún vai: “Dạo phố thôi.”

Tuy là nói thế, nhưng với cái chỗ chim không đẻ trứng thế này, không có gì để dạo đâu. Rạp chiếu phim mà chúng tôi thường đến đã đóng cửa rồi. Sau khi lượn một vòng, chúng tôi quyết định đi karaoke.

Phía cửa nam ở khu Tây có vài quán karaoke, chất lượng bình thường thôi, tính phí theo giờ, và mức tiền đó học sinh hoàn toàn có thể chi trả. Hơn nữa nếu như bao cả phòng sau 10 giờ tối, sẽ càng rẻ hơn, do đó mỗi khi đến cuối tuần hay ngày lễ, bốn chúng tôi luôn ưu tiên cho tiết mục karaoke thâu đêm. Mỗi lần nhắc đến chuyện đó, những bạn nữ khác trong lớp chúng tôi đều lắc đầu cảm thán: “Người trong phòng 407 quả nhiên toàn là giáo chủ micro.” Vì thế, khi Bạch Lâm quyết định bao phòng, tôi lập tức hối hận vì sao không gọi luôn Tống Kỳ Kỳ và Triệu Hiểu Đường.

Hai chúng tôi kêu bia, vừa uống vừa hát. Bạch Lâm thay đổi hẳn phong cách thục nữ mà ngày thường cố gắng tạo ra, hát từ “Tinh trung báo quốc” cho đến “Mượn ông trời thêm 500 năm“.

Khi hát đến câu cuối cùng: “Tôi thật sự muốn sống thêm 500 năm.” Tôi phì cười, gõ đầu nó nói: “Tiểu Bạch, suy nghĩ này của cậu vô cùng đúng đắn. Cậu mà không sống thêm 500 năm, chắc chắn sẽ không thể nhìn thấy ngày bóng đá đội nhà vươn lên.”

Sau khi chia đôi một tá bia, Bạch Lâm bắt đầu không chịu được, nó ngã ra sopha ngủ gật. Tôi là một người không ngủ quen chỗ lạ, huống chi, lúc nãy toàn là nó hát, tôi còn chưa hét đã, bèn cầm micro lên tự mình biểu diễn. Hát hết Vương Phi, hát qua SHE, sau đó lại qua Lương Tịnh Như, chính ngay trong lúc tôi rống cao cổ: “Yêu là cần phải có dũng khí, để tin rằng có thể đến với nhau“, vài người đã đẩy cửa vào và nói: “Cô bé, công an kiểm tra chứng minh nhân dân.”

Ngay từ nhỏ mẹ đã dạy tôi, không thể lúc nào cũng mang chứng minh nhân dân bên người, mà phải cất giữ trong hộc tủ an toàn nhất, chí ít cũng phải đặt chung với hộ khẩu ở đáy ngăn tủ cuối cùng, giống như là làm mất chứng minh thư thì sẽ biến thành hộ ở chui, bị khai trừ khỏi quốc tịch Trung Quốc vậy. Do đó, là một sinh viên đương đại, thói quen của tôi là không bao giờ mang chứng minh nhân dân bên mình. Kết quả không cần suy nghĩ cũng biết rồi đấy.

Chú công an đó ngồi xuống trước mặt tôi, nhìn nhìn tôi, rồi lại nhìn nhìn Bạch Lâm đã say rượu nằm ở kế bên, không biết là đang suy nghĩ điều gì.

“Quán karaoke này kinh doanh phi pháp, cô bé không biết sao?”

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt, “Chú công an, lúc trước tụi cháu đã từng tới đây, nên không có nghi ngờ. Hơn nữa, chẳng lẽ trước khi vào đây cháu bắt ông chủ phải lấy giấy phép kinh doanh cho cháu kiểm tra sao?”

“Vậy hai cháu có biết, phòng bên cạnh có người

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT