watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7684 Lượt

luôn dẫn đầu và liên tục giành giải thưởng toàn quốc, trái lại ngành xã hội thì không mấy nổi bật. Rất khó tưởng tượng một người có điểm thi cao nhất hệ như Tống Kỳ Kỳ lại thi vào khoa tiếng Anh, nhiều lúc tôi cũng thay bạn ấy cảm thấy uất ức. Có lần tôi hỏi Tống Kỳ Kỳ, và cậu ấy đã điềm nhiên trả lời tôi rằng: “Đại học A rất tốt, là trường trọng điểm toàn quốc, hơn nữa từ nhỏ mình đã thích học ngoại ngữ, nên đến đây thôi.”

Tôi ngồi phịch xuống sopha, “Bấm cho mình bài ‘Ai cũng bảo quê hương em đẹp’.”

“Cậu hát?” Triệu Hiểu Đường hỏi.

“Không, chúng ta nghe.” Tôi nghiêm khắc nói.

Triệu Hiểu Đường chẳng hiểu gì.

Bạch Lâm cười nói: “Nhiệm vụ thầy Mộ giao cho.”

“Ai là thầy Mộ?” Mộ Hải xen vào, tưởng chúng tôi đang nói đến hắn.

“Đi chỗ khác. Không phải nói anh.” Bạch Lâm nói.

Tôi bấm nút nghe giọng ca sĩ, tiếng hát của dì Bàng từ từ truyền đến.

“Núi non cao cao liền kề nhau
Từng áng mây trôi vòng quanh núi
Những mẫu ruộng thang lớp lớp xanh
Từng câu ca vang vọng trong gió……….”

Tôi biết bài hát này và cũng đã nghe qua rất nhiều lần, nhưng trước giờ chưa từng chú ý xem lời bài hát có gì đặc biệt, thế là tập trung tinh thần nhìn phụ đề trên màn hình, xem xét từng câu chữ. Đến khi dì Bàng hát: “A…. ai cũng nói quê em rất đẹp, tơ ra ơ yo tơ ra ơ yo……”

Âm bật hơi của dì Bàng quả là rất du dương, ý vị vô cùng. Bạch Lâm tức thì hiểu ra, lập tức ôm bụng cười sặc sụa.

Tôi tức điên lên: “Tiều Bạch!!! Cười nữa đi!”

(3)

Tôi là một người vô cùng thích hát, bất kể là tiếng Hoa, tiếng Anh, tiếng Quảng, nhạc dân tộc, chỉ cần nghe thấy thuận tai thì tôi sẽ ngâm nga vài ba câu. Sau một công đoạn so sánh tỉ mỉ, tôi phát hiện bài dân ca Sơn Đông ‘Ai cũng bảo quê hương em đẹp’ này, ngoại trừ phiên bản chính của cô Nhậm Quế Trân ra là cũng còn rất nhiều phiên bản. Đại khái là vì nhạc hay, lại rất có tiếng, do đó rất nhiều người đã hát lại. Và phiên bản của dì Bàng mà Mộ Thừa Hòa bảo tôi nghe, đích thật là bản có âm bật nghe dễ chịu và nhẹ nhàng nhất.

Cũng trong quá trình tìm kiếm ấy, tôi phát hiện rất nhiều nhạc dân ca đều vận dụng âm bật hơi như thế, ví dụ như bài hát mà ta thường hát lúc nhỏ “Chiêng trống Phụng Dương”, trong đó có một đoạn thế này: “Tay trái cầm chiêng tay phải cầm trống, tay cầm chiêng trống để hát hò. Bài hát khác em không biết đâu, em chỉ biết hát Phụng Dương thôi. Hát Phụng Dương a da da da, tơ ra lang tang ta phất ta phất, tơ ra lang tang ta phất ta phất….” Một thời gian sau, bài hát “Phiêu Di” của Châu Kiệt Luân cũng đã dùng thủ pháp này, khiến cho xóm làng đều hát “tơ ra phiêu, tơ ra phiêu”.

Trong một buổi sớm tinh mơ xao xác gió thu, tôi dụi mắt đứng dậy đi đánh răng, vừa lấy kem đánh răng vừa hát theo thói quen: “Ai cũng bảo quê hương em đẹp, tơ ra ơ yo …….”

Ban đầu tôi cũng không phát hiện ra điều gì, cho đến khi Bạch Lâm đang đứng rửa mặt ở bên cạnh bất chợt quay sang nhìn tôi với nét mặt vô cùng kinh ngạc, “Tiểu Đồng, hát lại xem!”

Tôi lại hát “Tơ ra ơ yo…” Mặc dù đầu lưỡi còn chưa linh hoạt lắm, nhưng những âm bật ra và run run đó thật sự là vô cùng rõ ràng trong buổi sớm gió lạnh này.

Tôi hét lên, ôm chầm lấy Bạch Lâm. “Tiểu Bạch, mình thành công rồi! Thành công rồi! Cuối cùng cũng không bị khinh bỉ nữa rồi!”

Dẫu rất vui mừng, nhưng tôi cũng rất hiểu cái đạo lý: thuyền đi ngược dòng, không tiến ắt lùi, do đó suốt đường đi tôi vẫn cứ mãi lắc lư cái đầu “tơ ra ơ yo tơ ra ơ yo”, những người đi ngang đều dùng một nét mặt quái lạ để nhìn tôi. Sau đó, tôi lại làm theo cách mà Mộ Thừa Hòa hướng dẫn, lược bớt cái “tơ” phía trước. Vài ba hôm sau, cuối cùng tôi cũng phát ra được một âm

dễ chịu, thậm chí còn có thể bắt chước Mộ Thừa Hòa kéo dài âm đọc nữa. Từ đó, ngày nào tôi cũng biểu diễn âm bật hơi trong phòng ký túc. Chỉ cần gặp được người học khoa tiếng Nga hoặc là bạn học ngoại ngữ hai môn tiếng Nga, tôi sẽ bắt họ lại thi đọc âm bật hơi với tôi. Bất kể là xét từ độ dài thời gian âm bật ra từ đầu lưỡi, hay là các cảm giác nghe mà mọi người yêu cầu, tôi đều chiến thắng.

Chưa đến ba ngày thì tôi đã không còn địch thủ nữa.

Và Bạch Lâm, người đến nay cũng chỉ có thể run ra được vài hơi cuối cùng cũng đã không nhẫn nhịn nổi, nó giận đùng đùng mà nói với tôi: “Nhìn cái mặt đắc ý của cậu kìa, đúng là tiểu nhân mà!”

Tôi ngồi xuống, chóng cằm, thở dài, “Haiz…. thật là cô đơn như tuyết mà….”

Thứ 2, Triểu Hiểu Đường mang về một chậu cá cảnh thủy tinh, trong đó còn có hai con cá màu cam đỏ, chúng đang trợn hai con mắt lên, chắc lại là người bạn trên mạng nào đó tặng cho nó đây.

Tình trạng không biết gì về lúa thóc lại không thèm vận động của Triệu Hiểu Đường còn nghiêm trọng hơn cả tôi, nó có thể nuôi sống chúng?

Nhìn hai con cá nhỏ yếu ớt ấy, tôi lắc đầu nói: “Cậu nuôi được sao? Mình dám nói, không cần đến một tuần, chúng sẽ bị cậu làm toi mạng.”

Bạch Lâm vừa đúng lúc bước vào nghe thấy nửa câu sau, liền kêu lên kinh hoàng: “Ai bị ai làm toi mạng?”

Triệu Hiểu Đường lườm nó một cái, không nói tiếng nào.

Tống Kỳ Kỳ dở khóc dở cười mà nói: “Tiểu Đồng à, cậu đừng có nói cái gì cũng dùng động từ ‘làm’ có được không?”

Buổi chiều, bốn chúng tôi ôm sách cùng vào học tiết đọc hiểu. Tiết học mới bắt đầu được mười phút, thầy giám thị đã đến gõ cửa gọi thầy đọc hiểu ra ngoài, lát sau thầy trở về và mang đến cho chúng tôi một thông tin có thể khiến cho tất cả mọi người phấn khởi.

“Hai hôm nay sẽ có lãnh đạo đến học viện ngoại ngữ chúng ta tuần tra, nhà trường thông báo các lớp học chiều nay được nghỉ để làm vệ sinh.”

Lời của thầy vừa dứt, chúng tôi đều vỗ tay hoan hô. Quả là trời ban tin tốt lành, tự nhiên được nghỉ hai tiết đọc hiểu. Tiết đọc hiểu của chúng tôi lần nào cũng như lần nấy, đầu tiên thầy bảo chúng tôi xem bài, sau đó mỗi người đứng dậy dịch một đoạn, rồi sau đó nữa thầy sẽ sửa. Nhạt nhẽo vô cùng.

Bạch Lâm khá kích động, vừa thu dọn sách vở vừa nói: “Các vị lãnh đạo, em yêu nhiều!”

Thầy dạy đọc hiểu đẩy đẩy gọng kiếng lên, “Ta nói…..”

Thầy vừa mở lời, chúng tôi lập tức im phăng phắc.

“Các trò thích lao động vậy sao?”

Chúng tôi đều ngượng ngùng mà cười hì hì.

Thầy cũng cười, “Các em không phải là thích lao động, mà là không thích học.”

Đâm ngay yếu huyệt!

Tiết học tiếng Nga tối hôm đó, vẫn giữ nguyên như ngày thường.

Mộ Thừa Hòa còn chưa vào lớp học thì đồng hương Tiểu Bạch cùng những bạn khác đã vuốt cánh xoa tay, cử động cho gân cốt linh hoạt, hoàn toàn là bộ dạng “bằng nào cũng phải thành công” đối với câu hỏi của Mộ Thừa Hòa hôm nay. Vừa vào tiết, Mộ Thừa Hòa bảo mọi người lật đến trang từ vựng của tiết học trước, sau đó nói: “Trò nào đồng ý….”

“Em đồng ý!” Tôi giơ thẳng tay lên.Hắn chỉ mới nói được nửa câu thì đã bị tôi bất chợt ngắt ngang.

Đồng hương Tiểu Bạch mang đầy kiên quyết ấy không cam tâm, nó chích chích tôi, “Trò à, phản ứng đúng nhanh đấy, chí ít cũng cho người ta một cơ hội chứ.”

Mộ Thừa Hòa hơi híp mắt lại, bảo tôi đứng lên, hắn hỏi: “Trò lớp trưởng môn, tôi còn chưa nói xong mà em đã đồng ý?”

“Dạ đồng ý!” Tôi gật đầu rất khẩn thiết.

Thì chỉ là đọc từ vựng thôi mà, khó khăn lắm tôi mới đọc được âm bật hơi, đương nhiên là

phải biểu diễn trước lớp để rửa mối hận trước đó rồi.

“Điều tôi muốn nói là,

sau giờ học hôm nay có em nào đồng ý giúp tôi quét dọn văn phòng, nghe nói ngày mai có thanh tra đến. Bây giờ thì tốt rồi, thật là cám ơn em.” Khóe môi hắn cong lên, nhìn tôi cười rạng rỡ.

“…….. không phải đọc từ vựng, mà là tổng vệ sinh?” Tôi hỏi.

“Lần nào cũng kêu các em đọc từ vựng, chán lắm. Dạy học là phải có sáng tạo, có sáng tạo mới có thể làm cho học sinh cảm thấy hứng thú, hứng thú là động lực tốt nhất để thúc đẩy tinh thần học tập, có đúng không?” Hắn lại cười.

“Dạ đúng, thầy Mộ nói hay lắm!” Đồng hương Tiểu Bạch dẫn đầu vỗ tay.

Lập tức, phòng học tràn ngập tiếng vỗ tay.

Cuối cùng Mộ Thừa Hòa cũng chú ý đến đồng hương của Tiểu Bạch, “Trò thắt bím ngồi phía trước lớp trưởng môn, trò đến từ khoa Số học ấy. Đúng rồi, chính là em.”

Đồng hương Tiểu Bạch vì được chú ý đến mà giật mình, cô ấy đứng lên, nét mặt tràn đầy hạnh phúc. Tuy chỉ là học chui, nhưng mỗi buổi học, ngoài việc ngắm Mộ Thừa Hòa ra, cô ấy cũng không hề lãng phí thời gian, bấy lâu vẫn rất nghiêm túc học tập. Nhưng điều khiến tôi kỳ lạ là, tại sao Mộ Thừa Hòa lại biết cô ấy học khoa Số học?

Mộ Thừa Hòa rất thân thiện mà nói với cô ấy: “Mời trò đọc đoạn đối thoại ở trang 55.”

Lòng vòng nửa ngày trời, cái được hắn cho là “có sáng tạo” chính là gọi một sinh viên học chui của khoa khác, không đọc từ vựng mà là đọc đối thoại, và kêu tôi, một đứa rốt cuộc cũng lấy hết dũng khí hy vọng được đọc từ vựng, đi tổng vệ sinh văn phòng cho hắn….

Giây phút này, nếu có ai hỏi tôi, trên đời này có tình cảm nào là sâu đậm hơn tình yêu, và lâu dài hơn tình thân?

Tôi sẽ không do

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT