watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7667 Lượt

giặt chăn?” Tôi còn chưa hồi thần.

Bạn ấy nhìn tôi cười: “Chính xác, toàn là mùi mồ hôi, ngay cả bông gòn ở trong đó cũng làm mình cảm thấy dơ dơ, nên mình giặt hết luôn.”

Một tuần tiếp theo đó, tấm chăn của Triệu Hiều Đường vẫn chưa khô, nên đành ngủ chung với Tống Kỳ Kỳ. Tấm chăn treo bên cửa sổ ấy đã trở thành giai thoại của toàn khoa. Và đấy cũng chính là ấn tượng đầu tiên mà Triệu Hiểu Đường dành cho tôi.

Giờ đây, Triệu Hiểu Đường đắm chìm trong thế giới internet, thích giao kết bạn bè trên mạng, hết người này đến người khác. Mỗi lần ra gặp bạn trên mạng đều sẽ kéo theo ba chúng tôi. Có mỹ sắc của Triệu Hiểu Đường làm mồi, chúng tôi sẽ gạt đối phương một bữa ăn ngon một cách vô tư, xem như là giải vây cho bản thân thoát khỏi bữa ăn ngán ngẫm trong căn tin.

Và lúc này đây, trong quán ăn “Tất Thắng”, chàng trai đeo mắt kính ngồi ở phía hơi xéo với tôi cũng là một trong số bạn trên mạng của Triệu Hiểu Đường. Cũng may bàn ăn của “Tất Thắng” khá to, thêm ghế vào ngồi năm người thì cũng còn rộng.

Tôi và Tống Kỳ Kỳ ngồi một bên, Bạch Lâm và Triệu Hiểu Đường ngồi ở đối diện, anh mắt kiếng ngồi ghế phụ.

Bạch Lâm cười hi hi với anh mắt kiếng: “Anh đoán thử xem trong bốn tụi em ai là Tiếu Tiếu?”

Triệu Hiểu Đường quen anh bạn này khi chơi “Ảo mộng tây du”, cô lấy tên ở trong đó là Tiếu Tiếu, và ID của anh mắt kiếng là Mộ Dung Thanh Phong. Khi nhìn thấy anh mắt kính, rồi liên tưởng đến tên Mộ Dung Thanh Phong, tôi thật sự có hơi cảm thấy ảo mộng tiêu tan.

Mộ Dung đại ca bỗng dưng ngượng ngùng, anh ấy lướt mắt nhìn bốn chúng tôi, cuối cùng dừng lại ở chỗ của tôi.

“Em là Tiếu Tiếu?” Anh ấy dịu dàng đặt câu hỏi.

“Hở?” Tôi suýt bị sặc.

Nhưng, trước đó bốn chúng tôi đã hẹn với nhau, anh ấy nói ai là Tiếu Tiếu thì người đó sẽ phải nhận vai, tuyệt đối không được phản bác, đấy là cách đền đáp ơn có phúc cùng hưởng của Triệu Hiểu Đường.

Ba người họ nhìn tôi cười xảo quyệt, khóe môi của tôi bất giác giựt giựt, đành nhận thôi. Xem ra hôm nay đã quên tra vận may trong ngày khi ra khỏi cửa rồi.

Thấy tôi không phủ nhận, Mộ Dung đại ca rất vui, tiếp đó liền chăm sóc tôi rất ân cần. Tôi chưa bao giờ chơi game online, nên để tránh bị lộ tẩy khi trò chuyện, chúng tôi đều cố gắng nói về những chuyện khác, một khi đề tài có dính đến “chuyên ngành”, Bạch Lâm hay Triệu Hiểu Đường sẽ phụ trách dẫn qua.

Nhưng, Mộ Dung đại ca vẫn cứ mãi lưu luyến với võng du, nên lại bắt tôi cùng hồi ức cảnh tượng lần đầu gặp nhau của “Tiếu Tiếu” và “Mộ Dung Thanh Phong”.

Triệu Hiểu Đường nhanh nhảu lái sang đề tài khác: “À phải rồi, tại sao anh lại lấy họ Mộ Dung? Anh họ Mộ Dung sao?”

Mộ Dung đại ca vừa nghe thấy câu hỏi này hứng chí lại càng thêm lớn, anh nói đĩnh đạc: “Không phải, thật ra anh họ Mộ. Nếu phải tìm về cội nguồn của cái họ này, thì tiền thân của họ Mộ chính là Mộ Dung, người sau sửa lại chỉ là để giản thể hóa thôi, còn nếu tìm về tổ tiên thì anh thuộc tộc Tiên Ti.”

Bạch Lâm gật gù như đã hiểu: “Ồ, tụi em có một người thầy cũng họ Mộ, vậy cũng tức là xuất phát từ Mộ Dung rồi.”

Nó không nói thì thôi, nhắc một cái là tôi lập tức nghĩ đến Mộ Thừa Hòa, liên hệ với họ cội nguồn, vậy tên của hắn sẽ thành Mộ Dung Thừa Hòa, nếu trở về cổ đại, bắt hắn để tóc dài, rồi cột lên, sau đó bảo hắn nhướn mắt lên nhìn tôi cười một cái.

Tôi bỗng dưng rùng mình. Gương mặt hắn như thế, thật đúng là nỗi bi ai của phụ nữ, nỗi sỉ nhục của đàn ông.

Mộ Dung đại ca nhìn thấy nét mặt quái lạ của tôi, khẽ hỏi ba người họ: “Tiếu Tiếu sao vậy?”

Bạch Lâm nói: “Anh làm nó mơ màng rồi.”

“Mơ màng?”

“Đại ca tên Mộ Dung Thanh Phong, sư phụ tên Mộ Dung Thừa Hòa, công tử nhà Mộ Dung thật là khiến bạn ấy khó chọn mà.”

“Sư phụ? Cũng quen trên ‘Tây du’ sao?” Anh ấy hỏi.

Tôi làm vẻ giận dỗi gõ đầu Bạch Lâm, “Đừng có tin lời bạn ấy.”

(2)

Tên thật của Mộ Dung đại ca là Mộ Hải, quả nhiên là khác xa ID Mộ Dung Thanh Phong. Anh học ngành thiết kế nội thất, nay đang làm việc trong một công ty trang trí nội thất.

“Vậy anh là nhà thiết kế rồi?” Tống Kỳ Kỳ hỏi.

“Gì mà thiết kế chứ,” Mộ Hải tự cười trêu, “Bây giờ tu sửa nhà cửa, chủ nhà đều yêu cầu phải tiết kiệm, phải đẹp, phải thực dụng, nhưng lại không chịu bỏ tiền vào khâu thiết kế. Thông thường họ chỉ ước tính trong khoảng 200 ngàn, căn bản không thể nói là có phong cách thiết kế hay không. Cũng chỉ là toilet, nhà bếp, tường tivi, đâu đâu cũng thế.”

Nghe Mộ Hải nói thế, tôi đột nhiên nhận thấy thật ra người này cũng không tệ như chúng tôi đã dự đoán.

“Haiz…..” Tống Kỳ Kỳ cũng thở dài, “Năm sau nữa là chúng ta cũng tốt nghiệp rồi, đúng là khó thật, chẳng biết làm gì nữa.”

Bạch Lâm cúi đầu: “Mẹ mình bảo mình về quê tìm việc, mẹ nói ở thành phố A này không quen biết ai, khó lắm.”

Triệu Hiểu Đường nói: “Vẫn là Tiểu Đồng sướng, nhà ở ngay đây.”

Tôi há miệng, nhưng không nói gì. Thật ra, mỗi nhà đều có một câu chuyện riêng.

Mới chớp mắt đã là sinh viên năm 3, sống lơ mơ qua ngày, nghĩ đến ngày phải đi khỏi ngưỡng cửa nhà trường bước ra xã hội, trong lòng thật không dễ chịu. Bàn đến đề tài này, bốn chúng tôi đều bỗng dưng im lặng.
Mộ Hải thanh toán xong, thấy tâm trạng mọi người không vui, nên lại rủ đi hát.

Vốn dĩ những chuyện gặp gỡ bạn trên mạng thế này, một cô gái là không nên đi, nhất là đến phòng karaoke. Nhưng bốn người đi chung với nhau, gan to hơn nên cũng không sợ nữa, dù gì cũng đang rãnh rỗi, vậy cứ nghe ý kiến của Mộ Hải.

Tôi hét khô cả cổ họng, ra khỏi phòng để đi toilet, bất ngờ bắt gặp Mộ Thừa Hòa. Tuy chỉ là nhìn thấy bóng lưng, nhưng hắn có hóa thành tro thì cũng không thoát nổi cặp mắt của tôi.

Hắn đứng nhìn ra cửa sổ, hình như là đang nghe điện thoại.

Tôi nhấc từng bước chân khẽ khàng tiến gần vài bước, định nghe lén xem hắn đang nói gì để về lớp kể với mọi người, ngờ đâu chỉ có khoảng cách độ hai mét thôi, thì hắn đã cúp máy quay đầu lại.

Tôi vội vàng quay lưng, giả vờ như đang đi, đối lưng với hắn, sau đó cầu nguyện trong lòng: “Ông không thấy tui, ông không thấy tui…..”

Chính ngay lúc này, Bạch Lâm mở cửa bước ra, nhìn thấy tôi, cũng lập tức nhìn thấy Mộ Thừa Hòa, nó liền đứng nghiêm kêu lên: “Chào thầy Mộ, thật là trùng hợp quá!” Sau đó Bạch Lâm chuyển góc độ khác quay sang nhìn tôi: “Tiểu Đồng, cậu không thấy thầy Mộ sao? Ở đằng sau cậu kìa.”

Tôi xoa trán, không còn cách nào khác, quay lại nói: “Mộ… chào thầy ạ!”

“Hai em đến hát à?” Hắn hỏi.

Rõ thừa, tới quán karaoke không hát, chẳng lẽ để ăn cơm.

“Dạ phải.” Bạch Lâm ngoan ngoãn gật đầu, “Bạn cùng phòng ký túc xá của tụi em gặp gỡ bạn trên mạng.”

“Bạn trên mạng?” Mộ Thừa Hòa nhìn vào căn phòng Bạch Lâm vừa bước ra, nét mặt cảnh giác, “Bạn trên mạng của ai?”

“Dạ….. của Tiết Đồng.” Bạch Lâm lại lắc đầu, “Không không không, của Triệu Hiểu Đường.” Hình như câu trả lời này vẫn không ổn lắm, thế là nó ngẩng cao đầu nói với tư thái đại nghĩa lẫm liệt: “Không, thật ra, là của em ạ.”

Triệu Hiểu Đường chọn học tiếng Pháp, không vào lớp Mộ Thừa Hòa, đương nhiên là hắn không quen biết bạn ấy. Nhưng Bạch Lâm đổi khẩu cung liên tục hai lần kiểu này, người ngoài nghe vào hoàn toàn là như đang giúp tôi thoát tội.

Mộ Thừa Hòa e là cũng không tin, hắn nhìn tôi một cái, “Chẳng phải nhà trường đã nhắc nhở rất nhiều lần, bảo các em không được tùy tiện ra gặp bạn trên mạng sao, an toàn là rất quan trọng!”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy hắn nói chuyện nghiêm khắc như thế ngoài giờ học, trông giống như một ông cụ non vậy.

Bạch Lâm cười hi hi nói: “Thưa thầy, tụi em đảm bảo sẽ bảo vệ tốt bản thân. Lần này thì xin thầy tha cho ạ, lần sau tụi em không dám nữa.”

Dẫu rằng Bạch Lâm đã đại diện cho chúng tôi đứng ra đảm bảo, nhưng Mộ Thừa Hòa vẫn không an tâm, hắn để lại số điện thoại cho tôi và Bạch Lâm rồi nói: “Tôi phải đi trước rồi, nếu có gặp chuyện khẩn cấp, nhất định phải gọi cho tôi.”

Hắn đi nhanh vài bước rồi lại quay trở về: “Trò à, cho em một ý kiến này.”

“Là?”

“Nếu như em thích hát, em có thể chọn bài ‘Ai cũng bảo quê hương em đẹp’ để hát.”

“Tại sao?”

“Em nghe thử là biết chứ đâu.” Hắn cười cười, “Nhớ phải chọn phiên bản của Bàng Lệ Viện.”

Không lẽ người này là fan hâm mộ của dì Bàng?

Sau khi trở về phòng, thấy Tống Kỳ Kỳ đang cầm micro ngâm nga khúc hát. Giọng bạn ấy rất hay, nghe nói khi còn trẻ mẹ của bạn ấy nằm trong bộ tuyên truyền văn nghệ của xưởng, có lẽ vì thế mà bị ảnh hưởng. Do đó, Tống Kỳ Kỳ hát nhạc dân ca đặc biệt hay.

Bắt đầu từ ngày vào trường thì Tống Kỳ Kỳ đã khác với ba chúng tôi. Bạn ấy học giỏi, tính tình dễ chịu, hiền lành, mỗi năm đều nhận được học bổng cao nhất của trường, học kỳ này còn gia nhập Đảng, nghe nói ngay cả đàn piano cũng là thuộc cấp 8. Tóm lại là bất kể xét từ phương diện nào, Tống Kỳ Kỳ đều là nằm xa tầm với của chúng tôi.

Trường chúng tôi nổi tiếng với khoa tự nhiên, đặc biệt là môn Vật lý,

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT