watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7683 Lượt

vấn đề chính, hắn hỏi tôi: “Vậy tại sao lại không thể phát âm

?”

“Trời sinh thế, có gì lớn lao đâu, người ta Lênin cũng đâu có biết.” Tôi nhớ đến lời an ủi của Bạch Lâm, liền lấy ra nói.

“Em có thể so sánh với Lênin?”

“Không thể….”

“Thêm vào phía trước một âm răng [T"> hoặc [д">, thử lại xem sao.” Hắn nói.

Tôi vẫn cứ “Tờ rờ” nửa ngày trời, cũng không bật ra được.

Hắn đứng dậy, như không vui, ngoắc tay với tôi: “Qua đây.”

Tôi bồn chồn, không động đậy, tôi lại đã làm gì rồi?

Thấy tôi không dời bước, hắn đành vòng qua bàn đi tới trước mặt tôi, “Đừng tưởng là chuyện nhỏ, tự nhiên chữ

của người ta bị em nói thành [л">, em không biết là nghe vào nó kỳ cục cỡ nào đâu. Nhìn miệng của tôi.” Hắn ra lệnh cho tôi ngước mặt lên, sau đó mở miệng, bảo tôi nhìn rõ vị trí đặt lưỡi.

“Lưỡi cong lên, chắn lên ngạc trên, sau đó thổi hơi ra ngoài.” Hắn vừa nói vừa bảo tôi quan sát cử động đầu lưỡi của hắn, nhẹ nhàng phát ra một âm bật hơi, xong, hắn hỏi: “Có cảm nghĩ gì?”

“Hải Ly tiên sinh.” Tôi không cần suy nghĩ, lập tức nói ra.

“Hở?”

“Quảng cáo Colgate.” Hải Ly tiên sinh, sao răng của ngài lại trắng đến thế.

“…….” Hắn nhìn tôi một cái, đôi mắt hơi dữ, “Trò, tôi nổi giận lên là rất khủng khiếp, đừng có chọc tôi.”

Xét trên thân phận của hai bên, thì tôi thuộc quần thế mềm yếu, hảo hán không để mình chịu thiệt, tôi đành cúi đầu xuống, làm ra vẻ biết lỗi. Hắn chợt híp mắt lại cười nói: “Bé ngoan, sợ rồi phải không. Thầy giáo Mộ đây rất khoan dung độ lượng, chưa từng nổi nóng với học sinh đấy.” Sau đó hai ngón tay hắn nâng cằm tôi lên, lại bắt tôi phải ngẩng đầu lên nhìn hắn. Rồi hắn lại diễn thêm 2, 3 lần, cuối cùng bảo tôi làm cho hắn xem.

“Đầu lưỡi, quan trọng là đầu lưỡi, đừng quá cứng, phải thả lỏng, sau đó nén hơi.” Hắn nói.

“Tiểu Đồng, xong chưa?” Chính ngay lúc này, Bạch Lâm đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng. Tình huống hiện giờ, tôi đang ngẩng đầu lên, nhìn vào mặt Mộ Thừa Hòa. Còn Mộ Thừa Hòa thì đang dùng ngón tay của hắn nâng cằm tôi lên, dùng giọng nói mê hoặc lòng người nói với tôi: “Lưỡi thả lỏng, hãy làm nó mềm lại, rồi từ từ bật hơi ra.”

Bạch Lâm há hốc miệng đứng sững người bên ngoài, rồi lập tức hồi thần lại, phản ứng siêu nhanh: “Tiếp tục, thưa thầy, cứ tiếp tục. Em không nhìn thấy gì cả.” Tiếp đó liền chạy như bay ra ngoài.

“Sao rồi? Tiểu Bạch.” Tiếng của đồng hương Tiểu Bạch vọng lên ở đầu kia hành lang.

“Chẳng có gì, người ta thầy Mộ đang dạy Tiểu Đồng làm bài.”

Câu cuối cùng mà tôi nghe thấy là thế, sau đó thì hàng lang không còn tiếng người nữa.

“Lạ thật, sao nó lại chạy?” Tôi hồ nghi.

“Phải đó.” Mộ Thừa Hòa phụ họa theo, “Nào, chúng ta tiếp tục.”

Cuối cùng, tôi tổn hao hết toàn bộ sức lực trong người cũng chỉ có thể làm cho đầu lưỡi bật được hai ba lần.

“Ghi nhớ phương pháp, trở về cố gắng luyện tập, việc học là một thể một bước lên tiên.” Mộ Thừa Hòa nói.

“Ừm.” Tôi lau mồ hôi, cuối cùng hắn cũng chịu tha cho tôi rồi.

“Tuần sau, tôi vẫn sẽ chờ em ở đây.” Mộ Thừa Hòa bổ sung một cách rất tự nhiên. Rạch — dường như tôi đã nghe thấy âm thanh rạn nứt của tâm linh.

Hắn lại gọi tôi: “Trò à.”

“Dạ có.”

“Em tên?”

“Tiết Đồng.” Tôi nói.

“Tiết Đồng.” Hắn vừa đọc lại một lần trong miệng, vừa cầm danh sách lên tìm tên của tôi.

“Tiết của Tiết Bảo Sai, Đồng của cây ngô đồng.” Tôi giải thích.

“Ngô đồng?” Hình như hắn đã cười một cái, “Phụng hoàng chẳng đáp chân nơi khác ngoại trừ ngô đồng?”

“Không phải,” Cha

mẹ của tôi mới không có văn hoa như thế, “Ba em họ Tiết, mẹ em họ Đồng, nên đã đặt

tên em là Tiết Đồng. Sau này có người xem bát tự nói em ngũ hành khuyết mộc, nên ba đã đổi chữ ‘đồng’ trong tên của em thành chữ ‘đồng’ của cây ngô đồng.”

“Ngũ hành khuyết mộc ư?” Hắn nghe tôi nói thế thì cười he he, “Vậy thì tôi cảm thấy có một cái tên thích hợp với em hơn.”

“Là?” Tôi ngẩng đầu lên.

“A Đồng Mộc.” 0

“%&*¥#……”

Vừa mới có chút xíu thiện cảm, lập tức lụi tàn.

***

Tôi trở về ký túc xá, vừa bước vào phòng thì Bạch Lâm đã nhảy từ trên ghế dậy, vồ tới ôm lấy tôi và hỏi: “Thế nào? Thế nào?”

“Còn dám hỏi, không chịu chờ mình mà chạy về trước.”

“Thì mình ngại mà.” Mặt của Bạch Lâm đỏ lên, cúi đầu xuống. Lát sau, nó lại tiếp tục hỏi: “Rốt cuộc là thế nào?”

Tôi nhớ lại nét mặt của Mộ Thừa Hòa khi đặt tên cho tôi, nướu răng khó chịu, bất giác nói: “Mộ Thừa Hòa, mình và hắn không đội trời chung!”

“Ta nói, Tiểu Đồng à, tuy có câu đánh là thương mắng là yêu, nhưng mà những chuyện thế này, vẫn nên giản dị thì hơn. Dù gì thì cũng là thầy trò với nhau…. cái đó đó mà.” Bạch Lâm ra vẻ thần bí mà đá chân mày với tôi.

“Cái đó nào?” Tôi chẳng hiểu.

“Hì! Thì tức là cái đó đó.” Bạch Lâm tự nhiên thẹn thùng vỗ tôi một cái.

(6)

“Rầm” một cái, người thứ hai phá cửa chạy vào là Triệu Hiểu Đường, bỏ đồ đạc xuống đất xong liền nói: “Mau mau mau, hội sinh viên đến tuần tra vi phạm nguồn điện kìa.” Tống Kỳ Kỳ đang ngồi luyện nghe chợt “vút” một cái đứng lên, vội vàng giật giắc cắm nồi cơm điện ra, đổ hết nước xuống bồn rửa tay.

“Để trong toilet, để trong toilet.” Tôi kêu lên.

“Không được! Lần trước họ soát cả toilet luôn đó.” Triệu Hiểu Đường nói.

“Tới rồi, mình nghe thấy tiếng chìa khóa rồi, nhanh lên!” Bạch Lâm đi thám thính tình hình địch chạy về nói.

“Vậy mình vô đó luôn.” Nói xong, Tống Kỳ Kỳ ôm nồi cơm điện chạy vào phòng vệ sinh.

Trường quy định, không được sử dụng các thiết bị điện nấu nướng có công suất cao, hội sinh viên rất thích làm những cuộc tập kích đột xuất như thế. Một khi phát hiện ra, không chỉ sẽ bị tịch thu, mà còn bị thông báo lên khoa, đến lúc truy cứu phạt tội, cả phòng đều sẽ gặp rắc rối. Nhưng, cùng với thời tiết ngày càng chuyển lạnh, mọi người trong ký túc xá đều không muốn xuống phòng nước để lấy nước nữa, một là vì lười, hai là vì không đủ dùng. Thêm vào chúng tôi đã lăn lộn đến năm 3 rồi, đã thuộc cấp bậc cao nhất ở trụ sở khu Tây này rồi, khó khăn lắm con dâu mới được thành mẹ chồng, thành dầu chao quẩy, không còn nhút nhát sợ sệt như hồi năm 1, năm 2, do đó, cũng đã hoàn toàn chẳng xem quy tắc ra gì.

Đội kiểm tra kỷ luật đeo cờ đỏ trên tay áo, cầm theo xâu chìa khóa đẩy cửa đi vào, giọng nói lạnh băng: “Chúng tôi đến kiểm tra vi phạm điện khí.” Nhóm mấy người họ nhìn đây nhìn đó, không tra ra được gì. Một nữ sinh trong nhóm tuần tra đi ra lang cang định mở cửa phòng vệ sinh.

“Có người!” Tống Kỳ Kỳ ở bên trong la lên.

Cung tiễn đội sao đỏ ra khỏi phòng đi lên lầu, chúng tôi mới thở phù nhẹ nhõm, xem như đã thoát.

“Lần sau phải cẩn thận hơn rồi.” Tống Kỳ Kỳ đi ra phòng vệ sinh.

“Có cách gì chứ,” Bạch Lâm le lưỡi, “Họ chỉ cần đến phòng quản lý ký túc xá lấy chìa khóa, thì mình có khóa cửa cũng chẳng ích gì.”

Tôi nhìn chăm chăm vào cửa phòng.

“Nhìn gì vậy?” Tống Kỳ Kỳ thụng vào người tôi.

“Tụi mình gắn thêm một cái chốt cửa là được chứ đâu.” Tôi nói

“Phải ha!” Tống Kỳ Kỳ nói.

“Nhưng tìm ai gắn đây?” Bạch Lâm hỏi.

Tôi cắn một miếng táo, nhìn tiểu thư Bạch Lâm vừa mới đặt ra câu hỏi. Triệu Hiểu Đường và Tống Kỳ Kỳ cũng đồng loạt nhìn cô.

“Mấy cậu nhìn mình làm gì chứ?” Bạch Lâm vén tóc rũ trên trán vào mang tai.

“Cậu nói xem?” Tống Kỳ Kỳ cười.

“Cuối tuần khi sư huynh của cậu đến thăm, bảo anh ấy mang theo đinh và chốt.” Tôi nói

Bốn người chúng tôi đều chưa có bạn trai, không phải vì tỏ vẻ thanh cao, mà vì người có thể tìm được trong ngành ngoại ngữ thật sự không nhiều, nam sinh trong khoa khác thì cơ hội lại quá nhỏ. Chỉ có Bạch Lâm là có một sư huynh khá thân. Thật ra, nếu phải nói khá thân, thì chi bằng nói sư huynh ấy có ý với Bạch Lâm. Vị sư huynh này họ Lý, Bạch Lâm quen biết khi tham gia vào hội ghita, sư huynh học khoa Vật Lý. Lý sư huynh là sinh viên năm 4, đã về trụ sở chính, nhưng anh theo đuổi Bạch Lâm thì vẫn siêng năng như ngày nào, cứ đến cuối tuần là lại xách theo trái cây đến báo cáo ở trước lầu ký túc xá nữ sinh. Và vì thế nhiệm vụ này đành giao cho Bạch Lâm thôi.

Trong điện thoại, Lý sư huynh hỏi: “Tụi em muốn gắn chốt để làm gì?”

“Kệ tui.” Bạch Lâm nóng.

Triệu Hiểu Đường đứng nghe lén ở bên cạnh ho khèm, “Tiểu Bạch, chú ý thái độ của cậu.”

Bạch Lâm nuốt lửa trở vô, thay đổi ngữ khí, trở nên nũng nịu: “Tụi em cứ có cảm giác ổ khóa trong phòng không an toàn, buổi tối không thể ngủ yên giấc, ghê lắm, nên nghĩ gắn thêm một cái chốt sẽ tốt hơn.” Tôi giơ ngón cái lên chìa tới trước mặt Bạch Lâm. Con nhỏ này, có tiền đồ.

“Được, không thành vấn đề, giao cho anh.” Lý sư huynh lập tức nhận lời.

Sáng ngày thứ bảy, Lý sư huynh quả nhiên có mặt đúng giờ trước lầu ký túc xá nữ sinh, nhưng bà thím canh cửa sống chết cũng không cho anh vào. Dùng quan điểm của tôi để khái quát thì chính là: cho dù có một con ruồi muốn bay vào viện nữ

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT