|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
sinh, thì nó cũng nhất thiết phải là con ruồi cái.
Bạch Lâm kéo Lý sư huynh tới trước mặt bà thím, nói rất thành khẩn: “Dì à, đây là anh của cháu, đến để giúp cháu mang đồ về nhà ấy.”
“Người xách hành lý lần trước đã là anh hai rồi, lần này lại là anh?” Chuyện của bao nhiêu năm trước rồi, vậy mà thím còn nhớ sao.
Tôi giành nói: “Đây là anh họ, lần trước là anh ruột, anh ruột.”
Người quản lý bán tin bán nghi, bà nhìn nhìn Bạch Lâm, rồi lại nhìn nhìn Lý sư huynh ốm như cây tre, “Dáng vóc khá giống đó, nhưng mặt không giống.”
Bạch Lâm nhón chân lên, cố gắng để mặt của mình và mặt của Lý sư huynh gần nhau, “Chỗ nào không giống đâu ạ, dì xem đi thật sự là rất giống!”
Tôi gật đầu phụ họa theo: “Phải đó, dì ơi, dì xem nè giống lắm chứ, hai anh em đều có một cái mũi hai con mắt.”
Bạch Lâm: “…….”
Cuối cùng rồi Lý sư huynh cũng không thể trà trộn vào, thất bại trở về.
Khu nữ sinh và khu tân sinh ở bên kia hồ không giống nhau, bên này chưa từng thay đổi đường dây điện, lại không có gắn đồng hồ điện trong từng phòng, do đó cứ đến 11 giờ mỗi ngày, sáu tầng lầu trong ký túc xá sẽ ngắt điện, tắt đèn. Nhưng, ngày cuối tuần, thì 10 giờ rưỡi cũng có nghĩa là sinh hoạt đêm chỉ mới bắt đầu. Triệu Hiểu Đường ngồi ngoài lang cang giặt quần áo trong hoàn cảnh tối thui, tôi và Bạch Lâm nghe FM, Tống Kỳ Kỳ bật đèn pin viết nhật ký. Và nữ sinh ở lầu đối diện, hình như đang thắp đèn cầy ngồi đánh bài.
Đột nhiên một ánh đèn từ bên ngoài rọi vào, bên dưới có tiếng nam sinh vọng lên: “Bạn này, mau tắt đèn, chúng tôi trừ điểm đấy.” Những tên đeo vải đỏ trên tay áo đi tuần tra vào buổi tối có thể nói là những động vật giống đực duy nhất có thể vào viện nữ sinh rồi. Nhớ lại Lý sư huynh bị ngăn cản sáng nay, bốn chúng tôi bất giác tức tối.
“Thật là muốn đổ nước xuống dưới.” Tôi nói.
“Còn phải là nước rửa chân.” Bạch Lâm bổ sung.
“Phòng số 2 lầu 4, mau thổi tắt đèn cầy, nếu không ngày mai sẽ báo lên khoa.” Đèn pin của đội kiểm tra kỷ luật lại rọi lên căn phòng đang đánh bài. Ngờ đâu đối phương không những không tắt đèn, trái lại còn ló đầu ra, mắng nhiếc dữ dằn: “Tối khuya kiểu này cầm đèn pin rọi rọi gì chứ!”
“Bảo mấy người tắt đèn!” Nam sinh nói.
“Tao có tắt đèn hay không có cần mày lo sao? Chỗ này là viện nữ sinh, vậy mà mấy tên đàn ông tụi bây cũng dám vác mặt vào!”
Rất nhiều người đã nghe thấy động tĩnh, đồng loạt ló đầu ra xem kịch như bốn chúng tôi.
“Chúng tôi là đội kiểm tra kỷ luật.” Nam sinh bắt đầu yếu thế hơn.
“Kiểm tra giống gì, đêm khuya thế này cầm đèn pin rọi vào phòng con gái người ta, kiểm gì mà kiểm! Nếu còn nói nữa, tụi này cùng kêu vô lễ!”
Mọi người phá lên cười, nói sao cũng gọi là xả được một hơi rồi.
Tôi lau lau nước mắt, dùng thái độ nghiêm túc để tổng kết: “Quả nhiên, thế giới này không có hung hãn nhất, chỉ có càng hung hãn.”
Bạch Lâm ôm bụng cười nói: “Đúng đúng đúng!”
Tống Kỳ Kỳ hỏi: “Bên kia là khoa nào vậy?”
“Khoa Trung thì phải.”
“Nữ sinh khoa tiếng Trung, quả nhiên không nên đụng.”
(7)
Sự xuất hiện đột ngột của Mộ Thừa Hòa, làm cho số lượng đến dự lớp tiếng Nga đang ngày càng tiêu điều bất chợt cao lên lại, thậm chí có thể nói là tăng vọt liên tục. Lần này đợi đến khi hắn yêu cầu đọc từ vựng, qua la la biết bao cánh tay trắng nõn giơ lên chỉ để xin được trả lời.
Hắn cười điềm đạm: “Lần trước trò lớp trưởng môn không biết đọc, tôi xem như là vi phạm lần đầu nên đã tha cho. Lần này nếu như ai còn không biết đọc, tuyệt đối không tha, một chữ chép phạt 20 lần.” Lời vừa dứt, rừng tay lại lập tức biến mất.
“Hết rồi?” Mộ Thừa Hòa đảo mắt nhìn hết lớp, bờ môi mỏng khẽ mở, nói với giọng hơi tiếc: “Vậy thì… vẫn là mời trò lớp trưởng môn vậy.”
Tôi hừng hực đứng lên, phẫn nộ vô cùng, hai tay nắm thành quyền. Bạch Lâm vội vàng kéo tôi lại, “Tiểu Đồng, đang trong giờ học đó. Đừng nóng nảy.”
Tôi nén cái dục vọng muốn vồ tới bóp cổ hắn trở lại, hít sâu một hơi, đáp: “Em chủ động xin chép phạt 20 lần, tuần sau em sẽ nộp cho thầy.” Tôi nhịn!
Hắn nhướn mày lên, “Vẫn chưa biết bật?”
“Không biết.” Tôi trả lời cứng đơ.
“Thế đành làm vậy thôi,” Hắn thở dài, “Vốn dĩ tôi không thích người Trung Quốc đặt tên nước ngoài, nhưng nhiều lúc nó cũng có ích lắm, tôi đặt cho em một cái tên tiếng Nga mang âm bật hơi, sau này gặp ai thì em cứ đọc một lần.”
Tôi khinh khỉnh, không trả lời.
Mộ Thừa Hòa suy nghĩ một lúc, “Tuy tướng mạo của trò Tiết Đồng không nổi bật trong khoa ngoại ngữ, nhưng nếu mang đi so với khoa Vật Lý thì cũng có thể xem là một đóa hoa, vậy thì tên Роза vậy.”
Hắn cười nhẹ bổ sung thêm: “Nhưng em phải năng tập âm bật hơi đấy, nếu không thì hoa hồng sẽ biến thành cành liễu.”
[Tips tiếng Nga của Mộc Đầu: Роза có nghĩa là bông hồng, trong đó có âm bật hơi
, Mộ Thừa Hòa đặt cho Tiết Đồng cái tên này là để cô phải đối mặt với vấn đề nan giải mỗi ngày, nếu như cô không bật âm ra được, thì chữ Роза sẽ biến thành лоза, và лоза thì có nghĩa là cành liễu mảnh.">
Đồng hương Tiểu Bạch đang ngồi ở bàn sau lại kéo tay tôi lần nữa, nói như là muốn khóc vậy: “Bạn à, số bạn tốt thật. Lần trước Thừa Hòa đã phụ đạo riêng cho bạn rồi, lần này còn đích thân ban tên, sớm biết như thế thì có phạt tôi chép 200 lần tôi cũng giơ tay.” Nữ sinh ngồi bên cạnh cũng lũ lượt tự ra quyết tâm, lần sau cho dù có lên núi đao xuống chảo dầu cũng tuyệt đối không rút lui.
Bắt đầu từ đó, khoa ngoại ngữ lưu truyền một câu danh ngôn đại học A, chỉ cần muốn hình dung một người hơi thiếu xinh đẹp, ta có thể nói: Người này trông như hoa hồng vậy.
Thế là cuộc sống đại học thư thái của tôi bắt đầu trở nên bi kịch, và điểm mốc chính là Mộ Thừa Hòa.
Ký Ức Độc Quyền – Chương 02
Mộ Dung Thừa Hòa công tử vs Tiểu thư hoa hồng
(1)
Chủ tịch Mao từng dạy chúng ta: “Người Trung Quốc ngay cả chết cũng không sợ, còn sợ khó khăn sao?”
Tôi được hun đúc trưởng thành cùng với câu nói này, chăm chỉ học tập, cố gắng vươn lên, bởi thế, tôi vô cùng hiểu cái đạo lý nhờ người ta thì chi bằng nhờ bản thân.
Thế là, tôi và Bạch Lâm đã bỏ ra một tiếng đồng hồ để tìm kiếm công cụ và thiết bị, đóng chốt cửa lên. Xoa xoa ngón tay bị đập trúng, tôi kêu than bằng giọng… hứng khởi: “Cuối cùng cũng thấy an toàn rồi!”
Tống Kỳ Kỳ cười cười, bước tới kiểm tra, rồi thì vỗ tay: “Khá nhỉ.”
Tống Kỳ Kỳ là cô gái chín chắn nhất trong phòng chúng tôi, đến từ phương Bắc, học rất giỏi, học kỳ nào cũng nhận học bổng. Và Triệu Hiểu Đường thì, hoàn toàn trái ngược với cô.
Triệu Hiểu Đường, dùng câu nói nguyên văn của Bạch Lâm là — Triệu Hiểu Đường không phải người của trái đất. Triệu Hiểu Đường có bệnh ưa sạch sẽ, và cái mức độ ưa sạch sẽ đó là chúng ta không thể nào sánh bằng.
Còn nhớ lúc học quân sự, nhà trường đưa tân sinh viên khóa của chúng tôi đến doanh trại quân sự vừa được xây lên ở ngoại ô thành phố A. Đó là nơi mà ngay cả con chim cũng không bay đến. Cái được gọi là phòng ngủ ở đó, chẳng qua chỉ là dạng hộ ở lều không có gì bên trong. Chúng tôi chỉ có thể ngủ trên chăn gối do mình tự mang đến.
Đừng nói là tắm, cho dù là muốn đi vệ sinh cũng phải xếp hàng rất lâu. Chúng tôi đứng chịu trận dưới cái nắng tháng chín, một tuần không tắm, cũng không dám thay quân trang.
Thầy huấn luyện nhìn nhóm con gái bị giày vò như thế, khá là đau lòng, nên đã đến thương lượng với sĩ quan giáo viên, dắt chúng tôi đến một thị trấn cách doanh trại mấy cây số, thuê một phòng tắm lớn, sau đó lại dẫn đội trở về.
Khi tắm, mọi người phát hiện quân phục bị thấm mồ hôi làm bay màu và dính lên da thịt, bông tắm và nước nóng lau lên người, cả nhóm cùng lúc lột da xanh.
Nửa đêm, đến phiên tôi và Bạch Lâm trực ở cửa lớn doanh trại, thấp thoáng như nghe thấy ai đang giặt giũ gì đó. Tôi ôm cộc súng lên, tiến tới xem coi đó là gì. Ngờ đâu lại trông thấy một cô gái ngồi vọc nước bên khe suối. Mái tóc dài của cô ấy xõa xuống vai, làn da trắng nõn càng thêm ngọc ngà dưới ánh trăng sáng, trông như một mỹ nữ xà.
Tay Bạch Lâm run cầm cập, kéo tôi lại và nói: “Thôi bỏ đi, không chừng bị chết đuối ở đây đó.”
Tim tôi thót lên, cũng có hơi hơi sợ. Nhưng vẫn cứng đầu nói: “Tớ cái gì cũng nhỏ, chỉ có gan là to nhất. Mình mới không sợ đó!”
“Vậy được, giao cho cậu đó. Tiểu Đồng cậu đi đi, sáng mai mình tới nhặt xác cho cậu.” Bạch Lâm vỗ vai tôi, quay đầu chuẩn bị đi về.
“Không được!” Tôi kéo nó lại, “Cậu…. một mình cậu về đó đứng canh, mình…. không an tâm.”
Thế là tôi nắm chặt nấm tay, men theo tường từ từ tiến về phía đó, Bạch Lâm bị ép phải đi theo sau. Đợi đến khi tôi cách cô gái đó chỉ còn vài bước, thì đối phương như chợt nhận ra tiếng động từ phía sau vậy, quay đầu lại nhìn chúng tôi, mỉm cười. Đó là một mỹ nữ, nhưng không phải là xà, mà là cô bạn cùng phòng Triệu Hiểu Đường. Và đây chưa phải là điều đáng kinh ngạc nhất, cạnh chân bạn ấy là một cái thau, và trong thau là tấm chăn vừa mới được giặt xong….
“Cậu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




