watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7673 Lượt

dự mà đáp rằng: chắc chắn là nổi hận của tôi đối với Mộ Thừa Hòa.

(4)

Văn phòng mà Mộ Thừa Hòa đang sử dụng nằm ở cuối hành lang lầu 7. Phòng không lớn, diện tích sử dụng chỉ khoảng 10 mét vuông, có ba bàn làm việc và hai máy vi tính, còn có một tủ đựng hồ sơ, bên trong là lý lịch của toàn bộ sinh viên trong học viện. Bên ngoài cửa có treo biển “Ủy viên Đoàn học viện ngoại ngữ”.

Trong học kỳ này, Trần Đình ngoài việc là giáo viên dạy tiếng Nga cho chúng tôi, còn là phó bí thư Đoàn trường. Đừng xem thường nơi này, từ việc nhỏ nhặt như chuyện lặt vặt của sinh viên, cho đến việc lớn như tiến cử sinh viên xuất sắc vào Đảng, đều do bộ phận này giải quyết.

Thông thường Ủy viên Đoàn trường sẽ phân làm ba chức vụ, một chức trưởng và hai chức phó. Trong đó có một chức phó là do sinh viên đảm nhận, cứ cách hai năm Đoàn hội sẽ bầu ra người mới. Thư ký chính hiện giờ là cô Lý, cũng không còn trẻ, đã gần bốn mươi, lâu nay chỉ làm việc ở trụ sở chính. Do đó, trụ sở khu Tây bên này là do Trần Đình phụ trách.

Giờ đây, Trần Đình đã đến nơi khác đào tạo, nghe nói phải mấy tháng mới trở về, vì thế công vụ ở khu Tây này đều giao hết cho phó bí thư sinh viên quản lý, khi có thời gian thì cô Lý sẽ qua kiểm tra.

Gian phòng mà Mộ Thừa Hòa đang chiếm hữu bây giờ chính là căn phòng đó.

Tôi đứng ngoài cửa phòng dò xét xung quanh, rồi nói một cách rất không khách khí: “Thưa thầy, thầy muốn em quét chỗ nào?”

Mộ Thừa Hòa đặt quyển sách và hồ sơ xuống bàn, “Thật ra cũng không có gì nhiều, em vứt bao rác này đi.”

Đơn giản thế thôi ư?

Tâm trạng của tôi lập tức nhẹ nhõm hơn, đi tới thùng rác cột bao ni lông lại, sau đó vui vẻ đem vứt nó đi. Khi tôi trở về, Mộ Thừa Hòa đang ngồi thao tác trước máy vi tính, ngón tay nhảy múa cực nhanh. Nhận ra tôi đã trở lại, đôi mắt của hắn vẫn không hề rời khỏi màn hình vi tính, “Về rồi à?”

“Dạ.” Tôi gật đầu.

“Đọc một âm bật hơi nghe xem.” Hắn vừa gõ chữ vừa nói. Đối với nhiệm vụ này, tôi càng vui vẻ nhận lời hơn, rất đắc ý mà đứng biểu diễn thành quả của mình.

Ngón tay hắn ngừng lại, quay đầu qua nhìn tôi, cười, “Học nhanh đấy chứ.”

Tôi quay đầu qua hướng khác, không thèm: “Đó là vì em thông minh.”

Hắn nói: “Đáng được biểu dương.”

Tôi bắt đầu mừng thầm, “Đương nhiên ạ.”

“Kỳ thi lần trước, tôi đã biết em nhất định không phải là một học trò hư, chỉ là nhất thời sai lầm, nên đã không báo lên khoa.” Hắn chợt nói.

Tim tôi bỗng giật thót lên.

Kỳ thi lần trước….

Hắn vẫn còn nhớ chuyện đó, hơn nữa vẫn còn nhớ tôi, chả trách cứ đối xử quái đản kỳ quặc với tôi.

[Mộc Đầu nói: Tiểu Đồng à, thầy Mộ người ta làm vậy là muốn đưa em về chính đạo, làm gì mà có quái đản kỳ quặc…..">

“Ồ, thì ra thầy chính là giáo viên tuần tra hôm đó ạ?” Tôi cố tình làm ra vẻ kinh ngạc, để tránh hắn tưởng tôi cố ý tỏ ra không quen biết hắn, còn lén lút nguyền rủa hắn.

“Tôi còn tưởng, tôi có hóa thành tro thì em cũng nhận ra chứ.”

“Làm gì có ạ.” Tôi chột dạ.

Hắn nhìn tôi, rất nghiêm túc, một lúc lâu sau mới nói: “Từ nay phải cố gắng học tập.”

Tôi nhìn qua. Hình bóng trong con ngươi của hắn, trong cái u ám toát ra sự trầm tĩnh, trông như một bức tranh sơn thủy mực nhạt.

Thật ra nếu xét kỹ lại, thì cũng là lỗi của tôi trước. Là một sinh viên trường trọng điểm, hơn nữa còn là một người có tinh thần cầu tiến như tôi, lại muốn giở trò quay bài trong giờ thi Khái luận Mao. Bị hắn bắt được, tuy đúng là có hơi oan, nhưng đích thật tội chứng rành rành, không thể phản bác. Thầy không trình báo tôi lên khoa, mà chỉ chấm dứt mọi việc ở chỗ của thầy, để tôi được tiếp tục học tập trong thân phận trong sạch. Sau khi làm giáo viên dạy tiếng Nga cho tôi, biết tôi không phát âm được, liền giám túc khích lệ, hết mình hướng dẫn. Mà tôi thì lại có ơn không biết đền đáp, còn ôm hận trong lòng.

“Sao vậy?” Thầy hỏi.

“Thưa thầy, em xin lỗi thầy, trước đây em đã không hiểu được tấm lòng của thầy.” Lương tâm thức tỉnh, cảm động vô cùng. Tôi ngẩng đầu lên, mắt lóng lánh lệ, phát hiện thầy đã rời khỏi chỗ ngồi tự lúc nào, và đã bước tới trước mặt tôi.

“Không sao, em hiểu được tấm lòng của người làm thầy này là được rồi.”

“Dạ.” Tôi quyết định làm hòa với thầy.

“Trò à.” Hắn cúi đầu nhìn tôi và cười nói: “Em đã hiểu được khổ tâm của giáo viên là điều rất đáng quý, vậy bây giờ em hãy lau sạch văn phòng này đi, sau đó lau chùi cửa lớn, cửa sổ, tủ và bàn nữa.” Hắn chỉ trỏ xung quanh, sau đó nhỏ nhẹ bổ sung thêm: “Nếu như có thể, tháo luôn rèm cửa sổ xuống, mang về ký túc xá giặt sạch cũng được.” Nói xong, lại trở về bàn tiếp tục nhìn máy vi tính.

Tôi đứng đờ người, nhất thời không kịp tiêu hóa những mệnh lệnh mà hắn vừa đặt ra.

“Trò ơi……..” âm cuối của hắn cao lên, “Còn không nhanh lên, qua 10 giờ sẽ tắt đèn đấy.”

Trò trò trò! Lại là trò! Phải biết rằng, cả đời này tôi ghét nhất người khác gọi tôi là trò.

Trường đại học không phong trào gọi người đẹp, thông thường chỉ toàn gọi “Trò, thế này thế kia….”, “Trò, sao vậy….”, trong những trường hợp bình thường, tôi sẽ nhịn, nhưng nếu gặp phải tên nam sinh nào đó gọi thêm vài tiếng, tôi sẽ nổi da gà. Vậy mà tên Mộ Thừa Hòa này lại cứ suốt ngày trò này trò kia, nếu không phải nể tình thầy trò, tôi đã sớm dọng qua đó rồi.

Khi mới bắt đầu Bạch Lâm bọn họ cũng không hiểu vì sao tôi lại phản cảm với cái cách xưng hô vừa thân thiện lại vừa trong sáng thế này, cho đến một ngày kia khi vô tình đọc ngược tên của tôi, họ mới hiểu ra. Lúc nhỏ khi học tiểu học, có một lần cô giáo nói nhịu, từ đó từ “trò” đã biến thành biệt danh của tôi. Và biệt danh này, đã từng là ám ảnh tâm lý suốt thời tiểu học của tôi. Nhưng Mộ Thừa Hòa lại cứ như là cố ý vậy, thành tâm gợi lại chuyện thương tâm của tôi mà. Thông thường, hắn chỉ gọi tôi bằng ba cách: Trò! Lớp trưởng môn! Trò lớp trưởng môn!

Chúthích:trongtiếngHoa,từ同学tứcbạnhọc,trò,đượcđọclà

Liếc nhìn bóng lưng của hắn, tôi thật là muốn cắt vài lạng thịt từ người hắn xuống. Nhớ lại những gì hắn làm, tôi thật muốn hỏi hắn: “Thầy ơi, thầy quên mang theo nhân tính ra đường sao?”

Sau đó, trở về ký túc xá, tôi giận đùng đùng mà phát biểu những lời nói hào hùng kiểu như khoa ngoại ngữ này có Tiết Đồng sẽ không có Mộ Thừa Hòa.

Bạch Lâm nói: “Chà….. cậu cũng muốn chơi kiểu một núi không ở hai hổ à.”

Triệu Hiểu Đường phì cười, “Tiểu Bạch, câu tục ngữ này của cậu, nếu thêm câu sau vào nữa sẽ càng hợp với Tiểu Đồng hơn.”

Tôi bồn chồn: “Câu sau nào hợp với mình?”

Triểu Hiểu Đường nín cười: “Một núi không ở hai hổ, trừ phi đó là một đực một cái.”

Tôi: “……..”

(5)

Một ngày nào đó của giữa tháng 11, sân trường chất đầy một không khí lạ kỳ.

Buổi chiều sau giờ học, giám thị đích thân đến khu ký túc xá của khoa chúng tôi tuần tra, nghe nói là do phòng điều hành ra chỉ thị, xét xem có học sinh tàng trữ rượu bia hay không. Bởi vì, tối nay sẽ diễn ra trận bóng đá vòng loại cuối cùng của đội tuyển Trung Quốc trong cuộc thi World Cup, bất kể là thắng hay thua đều có khả năng đánh mất cơ hội tiến quân vào giải FIFA.

Bạch Lâm là một đứa si mê bóng đá, bởi thế mà ba người còn lại cũng tự nhiên bị ảnh hưởng, mỗi tuần đều ngồi xem tình hình thi đấu của Giải vô địch bóng đá Đức và Ý.

Mỗi phòng ký túc xá nữ sinh đều có gắn một tivi 21 inches. Đường truyền hữu tuyến là mở 24/24 vào cuối tuần, do đó có thể xem chương trình cho đến khi tắt đèn. Nhưng bình thường, mỗi ngày chỉ có hai thời đoạn là có tín hiệu: 12:00PM – 1:30PM và 5:00PM – 7:30PM, qua khỏi thời gian, phòng điều khiển của trường sẽ tự động ngắt tín hiệu ra.

Nhưng, mọi việc là luôn có ngoại lệ.

Không phải trận đấu mang ý nghĩa to lớn nào cũng chiếu trực tiếp vào những giờ mà chúng tôi có thể xem, hoặc là lúc không tín hiệu, hoặc là đúng ngay giờ tắt đèn, huống chi thời này vi tính vẫn chưa phổ biến đến mức mỗi người trong trường đều có một máy. Vậy thì, đây đã là lúc học sinh biểu tình phản kháng.

Thường sẽ là tất cả mọi người cùng chạy ra lang cang, đồng thanh la hét vào khu trường tối mực: “Điện đâu! Mau có điện!” Còn không thì là, “Tôi muốn xem đá banh! Mau mở tivi!” Thậm chí còn có người cầm muỗng nĩa, hộp đựng cơm, thau rửa mặt, vừa gõ gõ tạo ra âm thanh cực kỳ lớn, vừa phát ra những kháng nghị rất có tiết tấu. Chốc lát đã tạo thành một khúc giao hưởng chén thau đũa đặc biệt. Và trong tình trạng đó, không đến 10 phút, yêu cầu chắc chắn sẽ được đáp ứng. Phương pháp này được học sinh sử dụng trong những ngày trọng đại, và chưa hề thất bại. Do đó dẫu rằng hôm nay là ngày chủ nhật, nhà trường vẫn đã thông báo trước tối nay sẽ mở tivi, học sinh có thể xem bóng đá trong phòng.

Buổi tối, trận bóng đi vào giai đoạn nghỉ giữa giờ.

Bình luận viên A nói: “Để cho công bằng, AFC (Liên đoàn bóng đá châu Á) đã sắp xếp cho lượt đấu cuối cùng của các tiểu đội tiến hành cùng một lúc. Nhưng thật không ngờ lại là một tình cảnh như thế này.”

Bình luận viên B nói: “Đúng vậy. Theo quy định thi đấu

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT