|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mang vẻ trầm tư, đây là một biểu hiện không dễ dàng được nhìn thấy trong ngày thường, Mộ Thừa Hòa của bây giờ và Mộ Thừa Hòa thần thái hưng phấn trên bục giảng hay trong phòng làm việc dường như không phải là một.
Lát sau, một bàn tay của hắn rời khỏi bàn phím, cầm bút lên viết viết lên tờ giấy bên cạnh, rồi dừng lại, bàn tay còn lại lại gõ gõ trên bàn phím. Một loạt các động tác này, hắn thực hiện rất tự nhiên cũng rất thành thạo, nhưng tôi nhìn vào lại cảm thấy có gì đó ngồ ngộ.
Và rốt cuộc là ngộ ở chỗ nào, tôi lại nghĩ không ra.
Tôi định rón rén đến gần đó để xem hắn đang làm gì, ai ngờ chỉ mới đi vài bước thì đã bị hắn phát hiện.
Hắn ngoảnh đầu lại nhìn tôi: “Dậy rồi? Hay là vẫn chưa ngủ?”
Nhìn chính diện thế này lại cảm thấy Mộ Thừa Hòa đeo cặp kính trên sóng mũi như vậy trông trẻ con và dễ gần hơn ngày thường.
“Em ra lấy điện thoại chỉnh chuông báo thức, sợ ngủ quên ạ.” Tôi ngoan ngoãn giải thích.
Hắn lại nhìn tôi một cái, sau đó đặt laptop lên bàn trà, rồi bật đèn bên sopha lên, không biết có phải là sợ tôi bị va phải vì tối hay không.
Tôi nhanh chóng lấy điện thoại trong túi áo khoác ra, đi ngang qua hắn, vừa đúng lúc hắn lấy kính xuống xoa xoa sóng mũi. Bên cạnh hắn có một chồng sách, toàn là sách gốc ngoại ngữ. Tôi nhìn lướt bìa sách những quyển đặt phía trên, đều có những từ đơn Аэродинамика. Tôi chỉ biết đó là tiếng Nga, nhưng chúng tôi chỉ được học từ vựng thông dụng thôi, do đó những chữ kia có ý nghĩa gì, tôi không biết.
“Thầy không ngủ được sao?” Tôi hỏi.
“Tôi ngủ quen giường, hơn nữa, rất dễ tỉnh giấc.”
Nghe hắn nói thế, trong lòng cảm thấy ngại vô cùng, “Em xin lỗi thầy, tụi em làm phiền thầy quá.”
“Không liên quan hai em, tôi vốn hay mất ngủ.”
“Còn trẻ thế sao lại mất ngủ được?” Tôi còn tưởng rằng mất ngủ là triệu chứng dành cho cấp bậc như mẹ tôi cơ, đó là triệu chứng tổng hợp thời kỳ căn niên.
Hắn lại đeo mắt kính vào, nói: “Bệnh cũ rồi.”
Nhớ lại khi nãy trên xe hình như hắn có nói lấp lửng mang bệnh gì đó, làm tôi muốn quan tâm hắn, nói thế nào hắn cũng đã giúp tôi và Bạch Lâm một lần. Tôi vòng ra trước sopha, ngồi xuống cạnh hắn: “Thầy, em nói thầy cái này, mẹ em có một phương thuốc, trị bệnh mất ngủ hay lắm. Nghe nói giầm nát củ hành tây, bỏ nó vào một cái lọ rồi bọc kín lại, mỗi đêm ngửi một cái trước khi ngủ.” Tôi vừa nói còn vừa làm động tác hít sâu vào, diễn một màng ảnh âm đồng bộ, “Đảm bảo thầy hết bệnh!”
Hắn nhìn tôi, đột nhiên lắc đầu cười nhẹ và nói: “Tiết Đồng à, em thật thú vị.”
Tôi khựng người.
Ngoại trừ lần hắn đặt cho tôi cái biệt danh A Đồng Mộc đáng ghét kia, đây là lần đầu tiên Mộ Thừa Hòa gọi tôi như thế.
Giờ đây, hai chữ “Tiết Đồng” bất chợt được Mộ Thừa Hòa nói ra, phát âm giống những người khác, nhưng dường như lại không giống, không giống với Bạch Lâm hay Tống Kỳ Kỳ, không giống bất kỳ giáo viên nào khác, càng không giống mẹ tôi. Tóm lại là rất đặc biệt, thấp thoáng như khác hẳn cảm giác mà bất kỳ một ai trên thế gian này gọi tên tôi.
Tôi cố tình ho một cái, quay mặt ra chỗ khác.
“Nếu như thầy còn chỗ nào….” Tôi chần chừ, “Còn chỗ nào cảm thấy không khỏe, thầy có thể nói với em, mẹ em có nhiều phương thuốc dân gian hay lắm.”
Thế mà hắn lại rất nghiêm chỉnh mà trả lời tôi: “Được, đợi khi nghĩ ra tôi sẽ nói với em.”
Tôi nhíu mày, đang định xem xét lại một lần nữa người đàn ông có ngoại mạo khác xa thẩm mỹ quan của tôi thì hắn nói: “À phải, có việc này, cứ mãi quên nói với em.”
“Chuyện gì ạ?” Tim gan của tôi run lên một cái, theo như nhận xét của tôi về nhân phẩm của người này, chắc chắn chẳng phải việc gì tốt lành.
“Phát âm bật hơi tôi nghe thử xem.”
Hầy, chỉ thế thôi phải không, tim gan của tôi nhẹ nhõm lại.
“Không phải đã đọc qua rồi sao?” Tôi hỏi
“Đọc thêm lần nữa.” Hắn nói
Giờ đây việc này đối với tôi mà nói giống như là gà tập ăn thóc thôi, dễ mà. Thế là, tôi làm theo lời hắn bảo.
Hắn lại căn dặn: “Thêm vào từ đơn, đọc thử xem.”
“Từ đơn gì thầy?”
“Từ có âm bật hơi là được.”
Tôi chọn chữ “Nga” quen thuộc nhất, vừa đọc xong “Россия”, tôi liền thấy ngay cái nét mặt ‘biết ngay sẽ thế mà’ của hắn.
Khóe môi Mộ Thừa Hòa lại sống dậy một nụ cười đã lâu không thấy, ngay cả mắt kiếng cũng không che lấp được cái vẻ mặt thiếu ăn đánh của hắn.
Hắn nói: “Vấn đề chính ngay chỗ này. Em không thể vì biết bật hơi mà cố tình thêm nó vào đơn từ rồi đọc ra, trái lại, em phải làm nhẹ cái âm đó lại.”
Tôi xoay vòng vòng rồi.
Lúc không biết thì bắt đầu cố mà phát âm cho bằng được, bây giờ tôi biết rồi thì lại bắt tôi đọc nhẹ lại, rốt cuộc muốn tôi thế nào đây?
Hắn tiếp tục: “Do đó bất luận là ngôn ngữ của nước nào, đều phải biết điều hòa trung gian. Ví dụ nhé, trong tiếng Hán chúng ta có âm uốn lưỡi, nếu một người nói chuyện mà âm uốn lưỡi quá rõ ràng, chúng ta sẽ gọi họ là gì?”
“Lưỡi to.” Tôi trả lời không hề do dự.
“Đúng vậy, tiếng Nga của em hiện giờ chính là cảm giác này.”
“…….” Tôi lưỡi to sao?
Mộ Thừa Hòa ý nặng tình sâu mà nói: “Kiêu ngạo là kẻ địch của tiến bộ, trò à, đoạn đường đắc đạo của em còn dài, cố gắng đi.”
Chính trong giây phút ấy, tôi đã hiểu ra vì sao lúc nãy lại cảm thấy cảm giác khi hắn gọi tên tôi khác với mọi người, bởi vì trên trái đất này còn có thể tìm ra một sinh vật khác có thù với tôi như Mộ Thừa Hòa sao?
Còn đang không cam tâm, hắn lại nói: “Mau đi ngủ đi, trời sắp sáng rồi, đến giờ tôi sẽ gọi hai em dậy.”
(4)
Sáng hôm sau, Mộ Thừa Hòa thực hiện lời hứa đích thân lái xe đưa tôi và Bạch Lâm về trường.
Lúc xuống xe, tôi quay đầu lại đóng cửa, thấy Bạch Lâm gật đầu khom lưng cám ơn hắn. Hắn cười cười, thần thái tươi tỉnh, hoàn toàn không thể cảm nhận được đây là người đã không chợp mắt suốt một đêm, song quầng thâm nhạt nhạt phía dưới khoang mắt chính là điểm duy nhất tiết lộ bí mật này.
Bạch Lâm nhìn xe của Mộ Thừa Hòa đi xa, cảm thán: “Thiệt là ngầu quá đi, chiếc CR-V bình thường vậy mà vào tay thầy lại như được nâng cấp lên hẳn.”
“CR-V gì?” Tôi không hiểu.
“Thì chính là chiếc xe thể thao thầy chạy đó, Honda CR-V, đơn giản, thực dụng, lại ưa nhìn. Làm gì như những chiếc ba mình thích, mục đích duy nhất khi lái xe ra ngoài chính là để người ta biết mình là một người vừa giàu lên nhờ vận may.”
Ba của Bạch Lâm đích thật là rất dễ thương.
Ngày đầu tiên sinh viên năm nhất đến ghi danh, ba Bạch Lâm đã chở cô bằng xe hơi Hummer. Trước ngày hôm đó, tôi không hề biết Hummer là gì, nhìn từ xa chỉ thấy một chiếc xe thể thao như đang mặc áo giáp, đậu ngay trước cửa ra vào cổng viện nữ sinh, khiến người ra vào đều như một con cua, đi hàng ngang, và cũng vì thế mà thu hút ánh mắt của rất nhiều người. Do đó, chỉ trong ngày đầu tiên, Bạch Lâm đã lên trang báo đầu của Học viện Ngoại ngữ chúng tôi, trở thành thiên kim tiểu thư mà mọi người bàn tán xôn xao.
Nhưng điều khiến cho Bạch Lâm ủ rũ không hoàn toàn là vì lý do này, sau này nó mới than thở với chúng tôi: “Nếu Hummer đó của ông ấy thật thì mình cũng nhận đi. Khổ nỗi đó là xe mướn.”
“Không phải chứ.” Ba chúng tôi đồng thành cảm thán.
“Ba mình nói người trong thành thị thích kỳ thị người dưới quê, nếu như người dưới quê chạy Hummer đến đi học thì mấy cậu sẽ không dám hiếp đáp mình nữa. Nên ông ấy đã đi thuê xe, các cậu nói coi mình có oan không chứ?”
Nghe nó nói xong, tôi, Tống Kỳ Kỳ và Triệu Hiểu Đường đều nhìn nhau, cùng im lặng.
Đích thật là có hơi, oan. Nhưng người oan là chúng tôi, chúng tôi như vậy mà bị hình dung thành những đóa hoa bá vương ức hiếp người yếu ớt.
A Di Đà Phật….
Thật ra, Bạch Lâm tuy không phải là thiên kim phú hộ, nhưng cũng tuyệt đối không phải là dân quê. Nhà nó ở trong tỉnh của thành B kế bên, chú Bạch là nhà xí nghiệp thị trấn có tiếng ở đó, không bằng người khác nhưng vẫn hơn rất nhiều người.
Ngoại trừ phí sinh hoạt mỗi tháng hơn chúng tôi rất nhiều lần ra, Bạch Lâm không còn điểm nào đặc biệt hơn.
Nhưng càng là như thế, thì càng khiến mọi người cảm thấy nó thần bí.
Tin đồn như thế làm rất nhiều bạn khác phái tò mò, thế là, năm học đầu tiên có rất nhiều nam sinh chủ động đến tìm chúng tôi kết giao hữu nghị. Trước lễ giáng sinh của học kỳ đầu tiên, chí ít có năm sáu bạn nam gọi điện đến hẹn nó.
Sau đó, một nữ sinh nào đó có quen biết nhà Bạch Lâm đột nhiên nhảy ra nói, ba của Bạch Lâm chỉ là thuê xe đến trường để ra oai thôi.
Một Bạch Lâm hung hãn thường ngày, lần đó lại không tìm cô gái ấy cãi lý.
Bạch Lâm than thở: “Hầy, sớm đã bảo lão đừng làm như vậy, bây giờ hại mình thân bại danh liệt rồi, thật là đau lòng mà.” Nhưng, ngữ khí của nó nào đâu có cảm giác đau lòng, một chút cũng không.
Những nam sinh đến vì tin đồn và lại đi vì tin đồn, duy nhất có một người từ đầu đến cuối vẫn ân cần với Bạch Lâm, đấy chính là Lý sư huynh bên khoa Vậy lý có lòng tốt muốn đóng đinh khóa chốt cho chúng tôi. Do đó dẫu cho Bạch Lâm không hề có “cảm sốt” với
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




