watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7678 Lượt

bàn tay của anh ấy đã giơ ra, ngón tay chạm vào cánh tay của tôi trước, sau đó từ từ dời xuống, đến cổ tay, cuối cùng là nắm lấy bàn tay của tôi. Tay anh ấy nắm chặt tay tôi, trực tiếp dùng hạnh động ngăn chặn tôi.

(2)

Tay tôi đang cầm cây quạt giấy, và anh ấy, thì đang nắm lấy tôi. Không phải kiểu mười ngón đan vào nhau nhưng những người đang yêu, mà là tay anh ấy phủ lấy tay tôi từ bên ngoài, đặt nó lên chân mình. Cây quạt giấy nằm trong tay đã nhăn đến không còn là cây quạt ban đầu nữa. Tôi biết, anh ấy cảm thấy tôi không nghe lời, nên đã dùng hành động để làm tôi không thể tiếp tục cử động.

“Nếu thầy cảm thấy em phiền thì em không quạt nữa, được chưa?” Tôi nói. Anh ấy thì như chẳng nghe thấy, vẫn không buông tay.

Trời đã dần tối. Màn hình trên kia đã chuyển sang một bộ phim khác.

Ruộng đồng ở đằng xa đã dần bị màn đêm che lấp, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy ánh đèn của một hai căn nhà trên đỉnh núi. Còn phía trước, đèn pha của xe tụ lại vào nhau, hợp thành một dãy đèn lồng màu cam pha lẫn màu đỏ.

Lòng bàn tay của anh ấy ươn ướt, nóng hổi. Tôi nghĩ, có lẽ anh ấy không phải là không thấy nóng, có lẽ anh ấy không phải cảm thấy tôi phiền, mà chỉ sợ tôi làm như vậy sẽ mệt. Cũng giống như ba tôi năm xưa, ba thường hỏi: Con dùng nhiều sức để quạt cho ba như vậy, tay của con không mỏi sao? Và rồi, tôi không động đậy nữa, không giải thích, cũng không giằng co, tôi cam tâm tình nguyện, nghe theo anh ấy.

Đúng lúc này, xe cũng bắt đầu chuyển từ trạng thái đứng yên thành chuyển động từ từ.

Động cơ được khởi động, đèn trong xe cũng cùng lúc sáng lên.

Cạnh chỗ ngồi của Mộ Thừa Hòa là đường đi, bên kia đường đi là hai hành khách nam, bên kia nữa là kính cửa sổ. Cửa kính lúc này trông như một tấm gương, từ trong đó, tôi có thể nhìn thấy nửa gương mặt của Mộ Thừa Hòa, và cả tôi. Chàng trai trong gương đang nhíu chặt chân mày, nắm lấy bàn tay của cô gái một cách…. hơi cố chấp. Và cô gái ấy, trông như bình tĩnh, kỳ thực lại đang ngượng ngùng, sợ sệt, và….. e thẹn. Đột nhiên nhìn thấy con người thật của mình, tôi hoang mang chẳng biết làm gì.

Tôi lập tức dời mắt đi, không dám nhìn thẳng, ngờ đâu quay trở về đây lại nhìn thấy cửa sổ bên mình, vẫn là một tấm gương, còn là gần ngay trước mắt, và rõ ràng hơn lúc nãy. Tôi cắn môi, lấy hết dũng khí nhìn thẳng vào trong đó.

Ánh mắt nhìn xuyên qua mình, dừng lại ở Mộ Thừa Hòa, sau đó, tôi dùng bàn tay còn lại lấy điện thoại ra, viết một tin nhắn cho Lưu Khải:

“Chúng ta chia tay đi.”

Nhập số điện thoại xong, tôi im lặng nhìn những chữ ấy rất lâu, ngón tay cái cứ mãi chần chừ ở nút “xác nhận”, cuối cùng tôi thở dài, lưu nó vào bản nháp.

Xe đã trở về vận tốc bình thường, nhiệt độ hạ xuống, tài xế tắt đèn xe đi.

Tất cả chúng tôi lập tức rơi vào bóng tối, luồng sáng duy nhất lúc này là màn hình tivi ở phía trước. Và trong xe, bắt đầu chớp nhoáng những tia sáng của ánh sáng trong phim.

Tôi bất chợt cảm thấy, hoặc giả chỉ trong một khung cảnh thiếu ánh sáng như thế này, tôi mới có thể che đậy con tim ích kỷ của mình lại. Nghĩ vậy, tôi bất giác ngã hết người ra đằng sau, thấy nản lòng, cùng lúc ấy, tay tôi cũng động đậy một cái. Cử động của tôi rất nhẹ thôi, nhưng vẫn đã làm anh ấy giật mình. Anh ấy hơi tỉnh lại, buông tay tôi ra.

Tôi thu tay mình lại rồi hỏi: “Có khỏe hơn chưa?”

Anh ấy mở mắt, gật đầu, xem ra đã đỡ hơn thật rồi.

Tôi lại hỏi: “Có muốn ăn gì không?” Hai chúng tôi đều không ăn trưa thì đã ra bến xe, thậm chí bữa tối cũng chỉ có thể giải quyết ở trên xe, do đó trước lúc lên xe anh ấy đã mua rất nhiều thức ăn.

Anh ấy nói: “Không cần đâu.”

Tôi nghiêng đầu nhìn anh ấy, khẽ hỏi: “Thầy bị bệnh gì? Có thể nói cho em biết không?”

Anh ấy quay sang nhìn tôi, sau đó điềm nhiên nói: “Có lúc sẽ tự nhiên bị ù tai, rồi không nghe thấy gì cả, rồi chóng mặt.”

Tôi kinh ngạc: “Tại sao?”

“Là một căn bệnh trong màng nhĩ, hội chứng Meniere.”

“Bắt đầu bị từ khi nào? Năm ngoái?” Tôi nói, “Hay năm trước nữa?”

“Lúc mới mấy tuổi thì đã bị. Có còn nhớ tôi từng kể với em, khi còn nhỏ tôi thường chơi ở hồ hoa sen bên thư viện, có một lần bị rơi xuống hồ không? Đó là lần phát bệnh đầu tiên.”

Tôi nhìn chăm chăm vào mắt anh ấy.

Anh ấy cười, nói như muốn an ủi tôi: “Cho đến bây giờ, tôi vẫn cảm thấy rất ổn, bệnh nhẹ thôi, cũng không có gì phải lo lắng, chỉ có một điều hơi tiếc là rất nhiều sở thích đều bị bác sĩ ban lệnh cấm.”

“Sở thích gì?”

“Lặn và chạy xe. Sau này khó khăn lắm bác sĩ mới đồng ý cho tôi chạy xe trong thành phố, và chạy với tốc độ chậm.”

“Em chưa từng đi lặn, bơi em cũng không biết, em là con vịt khô mà người ta thường nói.”

“Lặn và bơi không liên quan gì nhau, lần sau có cơ hội sẽ dạy em.”

“Không phải mới nói là bác sĩ không cho sao?”

“Chúng ta chơi lén, họ không biết đâu.”

Một lúc sau, tôi hỏi: “Chắc chắn sẽ chữa trị khỏi mà, đúng không?”

“Chóng mặt thì không nặng lắm, tôi thuộc dạng bị nặng về phía thính giác.”

“Vậy là sẽ…..” Tôi không biết phải nói sao, trong đầu không ngừng tìm kiếm từ ngữ, chỉ tiếc là đến cuối cùng cũng đành chịu thua.

Song Mộ Thừa Hòa đã hiểu ý của tôi, anh ấy nói: “Không cần lo lắng, không phải là bệnh gì rất nặng, rất dễ chữa khỏi, tôi từng thấy bệnh nhân nghiêm trọng nhất, đến lúc già cũng chỉ bị điếc thôi.” Anh ấy nhìn sang hướng khác, nói trong bình thản: “Nhưng, bất kể là hiện giờ hay là khi già yếu, thính giác đối với tôi mà nói cũng không phải là quá quan trọng, tôi không phải nhà soạn nhạc hay diễn viên, ca sĩ, cho dù không nhìn thấy gì, tôi vẫn có thể tiếp tục làm những việc mà mình muốn làm, do vậy, đây không phải là đả kích chí mạng gì đối với tôi.”

Nói xong, anh ấy quay trở lại nhìn tôi, nở một nụ cười.

Lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác không rõ là gì, đặc biệt là sau khi nhìn thấy nụ cười đó của Mộ Thừa Hòa. Anh ấy không phải loại người gượng cười để làm vui lòng người khác, cũng không phải cố tình làm ra vẻ kiên cường, đó là… một sự bình thản, hiểu sự chân thực. Nụ cười nở ra trên khóe môi luôn hàm chứa ý cười của anh ấy, sau đó thấm đượm cả một đôi mắt, đôi chân mày, nhẹ nhàng, chân thành, nhưng lại khiến người ta tự nhiên cảm thấy đau lòng. Phảng phất như, tim đã bị rúc nhỏ lại trong giây phút ấy. Lần thứ hai trong đời, tôi muốn ôm chặt anh ấy vào lòng.

Đột nhiên, điện

thoại reo lên.

“Đồng Đồng, con đến đâu rồi?” Mẹ hỏi.

“Lúc nãy bị kẹt xe, chắc là sắp ra khỏi đường cao tốc

rồi.”

“Mẹ có cuộc họp khẩn, con đến nhà bác Trần trước, bác ấy đang ở nhà một mình.”

“Dạ.”

“Tiểu Lý sẽ đến đón con, nhưng có lẽ sẽ trễ một chút, con nhớ phải cẩn thận, xuống xe thì đến phòng chờ, chỗ đó bảo vệ.”

“Không sao, con không sợ, có người đi cùng với con.”

“Ai?”

“Bạn con.” Tôi nói.

Câu trả lời của tôi khiến mẹ có hơi khựng lại, sau đó mới nói: “Vậy cũng tốt.”

Không ngờ Tiểu Lý còn đến sớm hơn chúng tôi. Anh ấy tinh mắt, tôi vừa xuống xe thì anh ấy đã trông thấy tôi.

“Bạn em à?” Tiểu Lý nhìn thấy Mộ Thừa Hòa đi cạnh tôi.

Mộ Thừa Hòa chủ động bắt tay với anh ấy, “Tôi tên Mộ Thừa Hòa.”

“Tôi là Lý Bỉnh, mọi người đều gọi tôi là Tiểu Lý.”

“Tiết Đồng đưa tới tay anh rồi, xem như nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, vẫn còn có thể đi chuyến xe cuối cùng trở về.”

“Sao? Muộn như vậy mà còn về sao?” Tiểu Lý vừa nói vừa nhìn tôi.

Tôi không ngờ anh ấy về thật, bèn nóng ruột nói: “Đã hai bữa rồi không ăn gì, hay là ngày mai mới về đi.” Lúc nãy khi nhắc với mẹ về anh ấy thì tôi đã quyết định sẽ không để anh ấy đi xe về thành A một mình.

Không biết là Tiểu Lý đã nhanh chóng hiểu ra ý của tôi hay là đã hiểu lầm quan hệ giữa tôi và Mộ Thừa Hòa, tóm lại anh ấy hoàn toàn đứng về phe bên tôi, “Nếu giám quan Đồng mà biết tôi để anh trở về như vậy chắc chắn sẽ không tha cho tôi. Anh Mộ à, dù gì cũng chờ qua luôn tối nay đã rồi về.” Nói xong thì liền kéo tay Mộ Thừa Hòa đi ra xe.

Cũng may Mộ Thừa Hòa không phải loại người cố chấp, anh ấy đồng ý, và ngồi chung với tôi ở dãy ghế sau.

Chúng tôi không đến nhà của bác Trần, Tiểu Lý nói bà ngoại của Trần Nghiên nghe tin xong thì bệnh tim tái phát hiện giờ đã vào bệnh viện, bác Trần cũng đã vào đó.

“Vậy….. chúng ta đi thăm Trần Nghiên.”

Tiểu Lý nhìn tôi qua kính chiếu hậu, nói: “Được.”

“Thật ra đã xảy ra chuyện gì?”

Ánh mắt của Tiểu Lý lập tức ảm đảm, khác hẳn tính tình ngày thường, anh nói trong nghẹn ngào: “Trần Nghiên…. tối qua suốt đêm không về nhà, trước đây chưa từng xảy ra chuyện như thế, điện thoại lại không ai bắt máy, sau đó mọi người cùng phân tán ra tìm kiếm, đến sáng hôm nay cũng không có kết quả gì. Sau đó, có người phát hiện thấy kẹp tóc của Trần Nghiên rơi ở góc rẽ lầu 1 trong khu nhà của chính ủy, và….” Anh ấy hơi dừng lại, “Đến buổi trưa, mọi người tìm thấy….. thi thể của Trần Nghiên ở…. trong rãnh cống ở phía sau bãi đậu xe của khu chung cư nhỏ, còn bị người ta…..” Anh ấy không nói tiếp nữa.

Khi đến nơi, chúng tôi nhìn thấy rất nhiều

Trang: [<] 1, 46, 47, [48] ,49,50 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT