|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
qua Trần Nghiên có liên lạc với con không?”
Không có.”
“Vậy gần đây?”
“Cũng không.”
“Vậy thôi vậy.” Tự nhiên hỏi mấy câu kỳ lạ xong, bà ấy nhanh chóng cúp máy.
Mộng đẹp vẫn còn muốn tiếp tục, do đó tôi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Không biết đã qua bao lâu, cho đến khi nghe thấy tiếng gọi con trai ăn cơm vọng đến từ ngoài lang cang của nhà kế bên.
Ăn cơm?
Tôi giật mình tỉnh táo hẳn, ngồi bật dậy, cầm điện thoại lên xem thời gian, 11:51. Trời ạ! Chỉ còn 9 phút nữa là đến giờ hẹn.
“Thầy Mộ…….” Tôi vừa thay quần áo vừa gọi điện.
“Tôi đang trên xe, còn mấy phút nữa là đến.” Anh ấy nói.
“Không phải! Không phải! Em vẫn chưa ra khỏi cửa.”
“Vậy à?” Anh ấy nói, “Không sao, hai em cứ từ từ, không gấp.”
“Lưu Khải có công việc không thể đến. Em vừa ngủ dậy, cho nên, chắc chắn là thầy phải chờ rất lâu rất lâu.”
Anh ấy trầm ngâm một hồi, “Tôi đang ở gần nhà em, nói địa chỉ đi, tôi qua đón.”
Tôi bồn chồn, không kìm được lòng hỏi: “Địa chỉ cũng không biết mà sao thầy biết đang ở gần nhà em?”
Anh ấy đáp: “Lần trước ở Starbucks, em nói nhà em rất gần đó.”
Tôi dừng hết mọi cử động. Thật không ngờ, một chi tiết nhỏ như thế mà anh ấy cũng ghi nhớ, lúc đó tôi chỉ vì muốn từ chối lời đề nghị của anh ấy nên mới nói bừa một lý do thôi.
Tôi xuống đến dưới đường, đợi không đến hai phút thì xe của Mộ Thừa Hòa xuất hiện, không thể không thừa nhận rằng, khả năng phương hướng và trí nhớ của anh ấy thật sự là cao siêu đến kinh người. Địa hình khu này rất phức tạp, Bạch Lâm đã đến rất nhiều lần rồi mà vẫn chưa nhận rõ đông nam tây bắc.
Tôi vẫy tay với anh ấy. Mộ Thừa Hòa nhìn thấy tôi, từ từ tấp xe vào lề, hạ kiếng cửa sổ, nhìn tôi cười, đôi mắt uốn thành một độ cong rất đẹp.
Đêm qua có mưa, nên thời tiết trưa hôm nay cũng mát hơn rất nhiều. Ánh mặt trời êm dịu đang ở trên đỉnh đầu, lâu lâu lại nấp vào những áng mây.
Tôi đứng dưới bóng râm, nhìn Mộ Thừa Hòa xuống xe đi về phía tôi. Tóc của anh ấy vốn dĩ đã hơi nâu, giờ đây dưới ánh mặt trời, mái tóc ấy dường như được mạ lên một lớp vàng.
Phía sau có một chiếc xe chạy đến, anh ấy quay đầu lại nhìn, rồi nhanh chóng né sang một chỗ khác. Ngay khi ánh mắt tiếp xúc với ánh mặt trời, bước chân của anh ấy khựng lại, rồi lập tức nhíu mắt, hắt xì một cái.
Sau đó, đi được hai bước, lại hắt xì một cái.
Tôi không nhịn được cười. Đôi mắt của anh ấy híp lại, chân mày chụm vào nhau, rồi phát ra một âm thanh nhỏ tựa tựa như “a xì”, nhìn y như một con chuột túi bị cảm vậy.
“Thầy là cậu bé hắt xì ông mặt trời!” Tôi nói như là phát hiện ra chuyện lạ lẫm vậy.
“Cậu bé hắt xì?”
“Chính là loại người giống thầy đó, cứ nhìn thấy ông mặt trời là hắt xì, đây là một cách xưng hô dễ thương.”
“Mới nghe lần đầu.”
“Lúc nhỏ em đọc sách mới biết đó, không ngờ thầy lại là người như vậy.” Tôi nói.
Nhưng anh ấy lại phát ra một câu cảm thán: “Mới chớp mắt, em đã thành một đại cô nương rồi.”
Đột nhiên tôi cảm thấy, lần này gặp lại anh ấy, lòng tôi thản nhiên hơn rất nhiều.
“Lưu Khải phải tăng ca nên không đến được, bảo em nói xin lỗi với thầy.”
“Không sao.”
Anh ấy hỏi tôi: “Chúng ta tìm một nơi ở gần đây ăn trưa vậy. Lúc đến đây, đường bên kia kẹt lắm.”
Tôi đề nghị: “Vậy hay là lên lầu đi, lên nhà em ăn, hôm qua em mua nhiều thức ăn lắm nhưng chưa nấu, thế nào?”
Anh ấy ngẩng đầu nhìn lên lầu, “Tiện không?”
“Rất tiện ấy chứ.”
Ký Ức Độc Quyền – Chương 09
Nghe thấy
(1)
Đậu xe vào bãi đâu vào đấy xong, chúng tôi cùng leo lên lầu 4.
Đi tới trước cửa nhà, tôi đột nhiên nhớ ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, lập tức quay ra sau nhìn Mộ Thừa Hòa.
“Còn có việc khác?”
“Em….” Tôi muốn nói, thầy ơi, em thay đổi ý định rồi. Nhưng, còn kịp không?
“Chờ em một phút.”
Nói xong tôi bỏ lại anh ấy ở ngoài cửa, tự mình chạy vào trong, dùng tốc độ của siêu nhân dọn hết quần áo ngủ, áo ngực, đồ sạc pin trên sopha, sau đó là sữa rửa mặt, tạp chí, thức ăn vặt trên bàn, mang hết vào phòng ngủ, rồi mới ra mở cửa mời anh ấy vào.
Mộ Thừa Hòa nhìn quanh một vòng, rồi cười cười mà nói: “Cũng không tệ, sạch sẽ hơn trong tưởng tượng.”
Mặt của tôi tối sầm lại, tôi dám cá chắc chắn hắn đang cười thầm trong lòng.
Và cuối cùng là, hắn thì ngồi trên sopha thổi máy lạnh xem tivi, còn tôi thì vùi đầu trong bếp nấu nướng. Tôi vừa vo gạo vừa nhìn Mộ Thừa Hòa đang ngồi ngoài phòng khách bằng ánh mắt ai oán, trong lòng chỉ có một cảm giác – Hối hận! Hối hận vì sao hắn mời tôi ăn tôi không đi, còn tự mình đề nghị sẽ làm cho hắn ăn?
Trên bàn ăn là chai Vodka do hắn mang đến, nhìn nó mà tôi chỉ có thể nuốt nước dãi.
Một lúc sau, chính ngay khi tôi đang làm khoai tây chiên thì nghe thấy hắn hỏi: “Có cần giúp đỡ không?”
“Không cần, còn một món cánh gà chiên nữa là xong rồi.”
“Nhiều món vậy à.” Hắn nhìn nhìn, “Không ngờ em biết nấu ăn thật.”
“Trước đây mẹ đi làm, ba thì lái xe, một ngày ba bữa đều do em tự nấu hết, các món ăn bình dân thế này không làm khó được em đâu, nhưng nếu là món phức tạp hơn thì em chịu thua.”
Mộ Thừa Hòa đi luôn vào bếp, hỏi tôi: “Có rượu đỏ không?”
“Có chứ. Để làm gì?”
“Món tiếp theo, để tôi làm cho em ăn.”
Nói xong anh ấy liền lấy chiếc tạp dề hình hoa hướng dương treo trên tường xuống mặc vào người, rồi rửa tay, rửa cánh gà, để cho ráo nước, sau đó quay lại hỏi tôi: “Có bơ không?”
Tôi còn đang thẫn thờ trước một loạt những hành động đó, thật sự không mấy quen, vì vậy mà phải đến một lúc lâu sau tôi mới trả lời: “Không có.”
“Sữa bò cũng được.”
“Sữa bò có!”
“Tương cà?”
“Có.”
Chuẩn bị xong mọi thứ thì tôi đứng ở một bên nhìn anh ấy dùng các nguyên liệu đó ướp cánh gà.
“Thầy định làm món gì?”
“Cánh gà hầm rượu đỏ.”
“Cánh gà cũng có thể làm chung với sữa bò và rượu đỏ sao?”
“Cách làm của Nga.” Tiếp đó, anh ấy bổ sung thêm một câu: “Tôi thấy thông thường trẻ con đều thích ăn món này.”
“………”
“Em có một người bạn, nó có đứa con, năm nay cũng đã 3 tuổi rồi.” Tôi nói.
“Hở….” Anh ấy hơi khựng lại, “Bao nhiêu?”
“Ba tuổi.” Tôi giơ ngón tay ra trước mặt anh ấy, “Là bạn học thời phổ thông, thi tốt nghiệp xong là bạn ấy về quê đổi hộ khẩu rồi kết hôn luôn. Trong kỳ nghỉ đông năm hai tụi em có một buổi họp lớp, bạn ấy dắt con trai theo, bảo nó gọi tụi em là dì, thiệt tình, làm tụi em hết hồn.”
Mộ Thừa Hòa cười một cái, không nói gì, chỉ mở bếp lò lên.
“Chắc chắn là thầy cũng từng gặp phải chuyện như thế.” Tôi nói.
“Bạn học lúc trước đều lớn hơn tôi.” Anh ấy nói, “Bây giờ đa phần đều đã sinh con đẻ cái rồi.”
“Phải chăng trong số đó cũng có những bạn học nữ khiến thầy phải tiêu hao tinh thần?” Tôi hỏi với vẻ mặt xảo huyệt.
“Một, hai người.” Thật không ngờ lại dám thành thật trả lời!
“Hả?” Tôi kinh ngạc, “Có thật sao?”
“Nhưng người ta không để ý tôi, lúc ấy tôi nhỏ hơn họ đến mấy tuổi.”
“Ồ.” Tôi gật đầu đầy ý vị, đúc kết ra rằng, “Hóa ra thầy thích người lớn tuổi hơn mình.”
Mộ Thừa Hòa mỉm cười lắc đầu, nhìn như là mất công mở miệng biện cãi nhiều với tôi vậy.
Công tắc nồi cơm điện bật lên, tôi rút dây ra, xới cơm, sau đó ra ngoài bày sẵn chén đũa.
Đúng lúc này, Lưu Khải gọi đến.
“Ăn chưa?” Lưu Khải hỏi.
“Chuẩn bị ăn.”
“Hỏi thăm thầy Mộ thay anh.”
“Ừm.”
Không hiểu tại sao, tôi đã giấu không nói cho cậu ấy biết tôi và Mộ Thừa Hòa đang nấu ăn ở nhà.
Mộ Thừa Hòa bưng đĩa cánh gà hầm rượu ra đặt lên bàn, sau đó trở về nhà bếp cởi tạp dề. Cánh gà đó trông đỏ đỏ, rất thơm. Thế là, tôi thừa cơ định bóc một miếng lên ăn, ngờ đâu nóng quá, liền vội vàng rút tay lại rồi nhanh chóng để vào miệng nút.
Ngọt lắm! Rất khiêu khích!
Đợi anh ấy ngồi vào bàn, tôi hỏi: “Có muốn uống rượu không?”
“Em có thể uống một chút, tôi không uống.”
Tôi cười hì hì, liền chạy đi lấy ly. Vừa vào bếp thì điện thoại reo lên, thế là lại quay trở ra nghe điện thoại.
“Alô?” Tôi nói.
“Đồng Đồng.” Là mẹ tôi.
“Mẹ.”
“Con đang ở đâu?”
“Ở nhà.”
“Đồng Đồng, Trần Nghiên chết rồi.”
Tôi sững cả người, hỏi lại: “Trần Nghiên? Không thể nào!”
Chỉ nghe trong đầu đùng lên một tiếng.
“Sao lại như thế được? Mấy hôm trước bạn ấy còn nhắn tin cho con. Chẳng phải sáng nay mẹ cũng nói về bạn ấy sao?”
“Tối hôm qua đã phát hiện nó mất tích, lúc nãy đã tìm lại được, nó…..” Mẹ không nói tiếp nữa, thay vào đó là: “Nếu con có thời gian thì qua đây một chuyến đi.”
Tôi gác máy mà trong lòng không suy nghĩ được gì, chỉ quay lại nhìn Mộ Thừa Hòa, và rồi tôi vừa giải thích mọi chuyện vừa tìm chứng minh thư, lấy đồ sạc pin, thu dọn quần áo. Mộ Thừa Hòa đặt đũa xuống, ngồi trên ghế, lặng lẽ nhìn tôi bận rộn. Cuối cùng, chỉ nói một câu: “Tôi đi với em.”
Đến khi chúng tôi cùng ngồi lên xe khách
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




