|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
lúc, rồi giải thích bằng một phương thức khác: “Ông ngoại của anh ấy và ông nội của anh có cùng một ông nội.”
“À!!!” Mặc dù mọi người đều đã ồ lên, còn cùng gật đầu, nhưng tôi cảm thấy chắc là họ cũng cùng cấp độ với tôi thôi, tức là không hiểu.
Một lúc sau, Tống Kỳ Kỳ đặt ra câu hỏi: “Ông ngoại của thầy và ông nội của anh là anh em chú bác, vậy sao hai người lại mang cùng một cái họ?”
“Mộ Thừa Hòa theo họ của mẹ mà.” Mộ Hải nói.
“Ba của thầy Mộ trước đây là giáo sư của trường bọn em, nhưng đã qua đời từ rất sớm, vì thế mà sau này thầy mới theo họ của mẹ chăng.” Sư huynh Lý tự giải thích.
Về chuyện của ba mình, trước đây Mộ Thừa Hòa từng chính miệng nói với tôi, do đó suy đoán của tôi và sư huynh Lý là giống nhau.
Ngờ đâu Mộ Hải lại lắc đầu phủ nhận: “Không phải, từ nhỏ anh ấy đã họ Mộ. Gia đình của anh ấy…. vài ba câu thì nói không hết đâu, không phải người như chúng ta có thể hiểu được.”
Sau bữa cơm, Mộ Hải trả tiền xong đi ra thì phát hiện tôi đang đứng một mình ngoài cửa, tay cầm túi xách của những người còn lại.
“Người đâu cả rồi?” Anh ấy hỏi.
“Đi toilet rồi.”
Mộ Hải nghe xong thì cười hi hi.
Chiều cao của anh ấy và Mộ Thừa Hòa ngang ngửa nhau, nhưng gương mặt lại chẳng giống nhau. Thật không thể ngờ lại mang cùng một họ, mà còn là họ hàng.
Đột nhiên, tôi bất giác đặt ra câu hỏi: “Ngày thường anh và thầy Mộ có thân nhau không?”
“Không thân lắm.”
Thấy tôi dùng ánh mắt trông chờ nhìn anh ấy, Mộ Hải bổ sung thêm: “Ngẫu nhiên vào các dịp lễ tết, cả nhà họp lại dùng bữa cơm. Nhưng hễ có mặt anh ấy thì những đứa trẻ trong nhà sẽ đặc biệt náo nhiệt.”
“Vậy sao?”
“Anh ấy rất có lòng kiên nhẫn đối với người khác, tính tình lại tốt. Trong não anh ấy chẳng biết đã chứa bao nhiêu thứ, anh ấy mà kể chuyện thì y như rằng sẽ làm bọn trẻ ngẩn cả người.”
Tôi không nhịn được cười, nhất thời chợt nhớ đến Bành Vũ, nhớ đến nét mặt sùng bái của nó mỗi khi nhắc đến Mộ Thừa Hòa.
(6)
Mộ Hải lại nói: “Chắc chắn là anh ấy rất được học sinh yêu thích phải không, đẹp trai thế mà.”
Tôi nói một cách không tự nhiên, “Phải đó, thầy giảng bài rất thú vị.”
Bất chợt, Mộ Hải cảm thán: “Thật ra, trưởng thành trong một gia đình như thế mà anh ấy còn có được tính cách như vậy là rất không dễ dàng.”
Tôi ngẩn ngơ, “Tại sao?”
“Tụi em không biết sao?” Mộ Hải hỏi lại.
Tôi lắc đầu sững sờ. Thế là, Mộ Hải đã dùng vài ba câu để khái quát ngắn gọn lịch sử cách mạng của ông ngoại của Mộ Thừa Hòa, và lịch sử tham chính của mẹ của anh ấy. Tiếp đó còn bổ sung thêm: “Mẹ của anh ấy là điển hình của người phụ nữ mạnh mẽ và hết mình vì công việc, vì thế trước khi ba của anh ấy qua đời, phần lớn thời gian anh ấy đều ở cùng với ba của mình.”
“Ba của thầy Mộ trước đây cũng là giáo sư trong trường của em.”
Mộ Hải nói: “Nếu như không phải qua đời sớm như vậy, giờ đây ba của anh ấy chắc chắn cũng là một người rất đáng nể.”
“Vậy….” Tôi nói, “Chắc chắn là thầy Mộ rất giống ba của mình rồi?”
“Gương mặt có giống hay không thì anh không nhớ nữa. Tính cách thì có hơi giống, lại…… không phải rất giống.” Khi nói những lời ấy, sắc mặt của Mộ Hải rất kỳ lạ, không biết có phải đang cố nắm bắt gì đó trong ký ức hay không.
Khi tôi muốn hỏi tiếp nữa thì họ đã trở ra từ quán lẩu.
Trở về ký túc xá, tôi mở máy vi tính lên tra cứu tên của mẹ của Mộ Thừa Hòa, trang web nhảy ra rất nhiều tin tức liên quan. Trong đó có một tấm hình là nói về cuộc thăm viến cán bộ đã về hưu của một tỉnh huyện xa của thành phố A. Người phụ nữ đi đầu trong chiếc áo màu lục đậm, mái tóc ngắn mạnh mẽ, chính là mẹ của Mộ Thừa Hòa.
Thật không ngờ trước đây tôi đã từng gặp bà ấy. Năm xưa, tôi đã lên khán đài lãnh giải thay ba tôi. Người trao tặng chiếc huân chương biểu dương nặng trĩu đó, chính là bà ấy. Tôi đặc biệt ấn tượng với con người này.
Màn hình trình chiếu đoạn phim liên quan đến ba, tôi xem lại hình ảnh của ba trước giây phút ra đi, và tình cảnh khi họ cứu ba. Tôi đứng trước micro trên khán đài, sớm đã khóc không thành tiếng. Sau đó, có một người phụ nữ tiến tới, trao giải cho tôi, khi ôm tôi vào lòng, bà ấy đã nói nhỏ bên tai tôi: “Con à, con phải kiên cường.”
Mãi cho đến khi đã bước xuống sân khấu, tôi mới nhìn rõ được gương mặt của bà ấy.
Có thể nào…. lúc ấy Mộ Thừa Hòa cũng có mặt?
Hoặc là, anh ấy đã nhìn thấy cô gái được mẹ mình ôm vào lòng thông qua tivi. Bởi thế trong những ngày tháng sau đó, anh ấy mới quan tâm tôi như vậy?
“Cậu đang xem gì vậy?” Bạch Lâm chợt chồm qua nhìn màn hình vi tính của tôi, “Sao lại cứ ngồi thẫn thờ thế này?”
“Không có gì.” Tôi hốt hoảng tắt trình duyện web đi.
Bất luận ý định ban đầu của anh ấy là gì, cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi càng tìm hiểu thì chỉ càng chứng minh rằng trước đây mình đã tự tác đa tình như thế nào.
Đèn đã tắt, chúng tôi trở về giường của mình, báo cáo lại ấn tượng về Mộ Hải với Triệu Hiểu Đường.
“Chín chắn hơn chúng ta.” Tống Kỳ Kỳ nói.
“Hơi khờ, hơi ngớ ngẩn.” Bạch Lâm vừa nói vừa cười.
Ngay lập tức, tôi nghe thấy một tiếng mắng nhỏ, Bạch Lâm “Ây yo” một tiếng, “Triệu Hiểu Đường! Cậu làm gì mà ném gối vào mình chứ?”
“Chẳng nói được câu nào hay.” Triệu Hiểu Đường hứ lạnh.
“Còn chưa làm vợ người ta mà đã không cho mình nói xấu người đàn ông của cậu rồi sao, bắt đầu bênh vực rồi sao?” Bạch Lâm nghiến răng cãi lại.
“Được rồi được rồi, tới phiên Tiết Đồng.” Tống Kỳ Kỳ ra mặt ổn định trật tự.
“Mình cảm thấy Mộ Hải là người tốt.” Tôi nói.
Bạch Lâm ngồi bật dậy, cười hì hì nói: “Tiết Đồng à, cậu như thế này là yêu ai yêu cả đường đi lối về rồi, cậu nhìn Mộ Thừa Hòa thuận mắt, rồi coi như cả nhà họ hàng của thầy cũng thuận mắt nốt.”
Tống Kỳ Kỳ nói: “Tiểu Bạch, cậu đừng nói bừa nữa, chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi.”
Bạch Lâm hỏi: “Chuyện nghiêm túc gì?”
Tống Kỳ Kỳ nói: “Hỏi Tiết Đồng.”
Tôi nói: “Hỏi mình cái gì?”
Bạch Lâm tiếp lời: “Cậu nói xem, còn ai nữa ngoài Mộ Thừa Hòa. Hôm nay suýt nữa đã lộ tẩy ở trước mặt Lưu Khải rồi. Mình cảm thấy hình như sư huynh nhà mình đã nhìn ra được điều gì rồi.”
Triệu Hiểu Đường nói: “Mình dám thề mình không nói gì với Mộ Hải hết.”
Tống Kỳ Kỳ nói: “Tiết Đồng, cậu thật lòng muốn qua lại với Lưu Khải chứ?”
Tôi không nói gì, trái lại là Bạch Lâm đã tiếp lời: “Đó là điều đương nhiên, mình hiểu Tiểu Đồng, cậu ấy tuyệt đối không phải loại người đứng núi này trông núi nọ.”
Tôi nói: “Mình….. mình cũng không biết nữa. Mình không biết mình có yêu Lưu Khải hay không, tóm lại mình cảm thấy cậu ấy tốt với mình, vậy mình cũng phải tốt với cậu ấy hơn nữa.”
Bạch Lâm nói: “Vậy là đúng rồi. Nói chung bắt đầu từ nay, chuyện của Tiết Đồng và Mộ Thừa Hòa chỉ giấu trong lòng của bốn chúng ta thôi, mãi mãi cũng không được lấy ra nói, kể cả bạn trai của mình.”
“Ừm.”
“Được.”
Tống Kỳ Kỳ và Triệu Hiểu Đường nhất trí tán đồng.
(7)
Học kỳ này, vì muốn đáp ứng nhu cầu tìm việc của sinh viên, nhà trường đã mở một lớp tư vấn hướng nghiệp.
Giảng viên của lớp học này họ Trương, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, thầy Trương đã lăn lộn trong những thành thị ở phương Nam, đến năm nay mới trở về trường nhận chức giảng dạy. Đại khái là vì làm việc ở bên ngoài đã rất nhiều năm chăng, ở thầy đã bớt đi khí tiết của một học giả, khi giảng bài, thầy luôn xem chúng tôi là bạn, do đó rất tùy ý.
Có một lần, thầy nói: “Sau khi bước vào xã hội, áp lực của đàn ông chắc chắn sẽ lớn hơn phụ nữ. Huống chi đàn ông vốn dĩ là phải ra ngoài xông pha. Nhưng….” Thầy dừng lại một lúc, “Có lẽ bây giờ các bạn sẽ cảm thấy tôi có thói con buôn, lời nói không giống phong cách nên có của bậc thầy giáo, nhưng tôi vẫn phải nói cho các bạn nam nghe, có những lúc, một cuộc hôn nhân có giá trị sẽ giúp bạn rút ngắn 10 năm phấn đấu.”
“Ý tôi không phải bắt các bạn nhất định phải đi theo hướng đó, mà là sau này, khi các bạn suy nghĩ đến bến đậu tình cảm, thì nhân tố này là vô cùng quan trọng.”
Bạch Lâm bĩu môi khinh bỉ: “Làm giỏi chi bằng cưới khôn, thời đại bây giờ câu này cũng rất thích hợp dùng cho đàn ông, quả đúng là nam nữ bình đẳng rồi ha.”
Khi chúng tôi thi xong cấp 8 thì Lưu Khải cũng đã thuận lợi thông qua kỳ thi viết và phỏng vấn của cuộc tuyển nhân viên công chức, Trần Nghiên cũng gọi điện báo với tôi rằng sau khi thi lại, nó đã đậu. Mọi người đều đang tiến về chí hướng của mình, ngoại trừ tôi.
Ngày lãnh bằng tốt nghiệp, chúng tôi mặc lễ phục tốt nghiệp, cầm máy ảnh, đi lòng vòng trong sân trường ghi dấu lại mọi ngõ ngách: Hồ bơi được trong dùng để nuôi cá trong mùa đông, Hồ Nguyệt Nha trồng hoa sen ở phía sau thư viện, Rừng hoa quế ở bên dưới lầu Tứ Giáo……
Buổi tối, trong bữa tiệc chia tay, rất nhiều giáo viên đến dự. Tâm trạng của giáo viên phụ đạo rất tốt, nên cho phép chúng tôi uống bia.
Hầu hết các bạn đều
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




