watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7691 Lượt

rất nhiều điểm. Sao cậu không thi thử?”

“Mình không muốn học tiếp.” Tôi nói, “Hơn nữa học có gì tốt đâu, lại không thể kiếm tiền.”

Đúng như nguyện vọng của mẹ, tôi và Trần Nghiên đã thật sự trở thành bạn thân.

Sau khi quen thân rồi, tôi mới phát hiện, trầm lặng và ít nói chỉ là vẻ ngoài của cậu ấy, bình thường cậu ấy cũng lanh chanh và thích nói chuyện như những con gái khác, hơn nữa còn rất là tò mò.

Có một lần khi nói về đơn vị làm việc của mẹ, tôi kinh ngạc: “Trại giam đó giam phạm nhân nam sao?”

“Ừ, ngay cả cái này cậu cũng không biết sao?” Trần Nghiên còn kinh ngạc hơn tôi.

“Mẹ mình không bao giờ nói chuyện trong chỗ làm cho mình biết, mình chỉ biết trước đây mẹ trông trại giam nữ, đồng nghiệp cũng hầu hết là nữ, nên mình tưởng trại giam bên này cũng là trại giam nữ. Hèn chi lần trước khi dọn nhà lại thấy nhiều cảnh sát nam đến thế.”

“Đâu phải phụ nữ thì chỉ có thể trông gác phạm nhân nữ đâu. Trong trại giam nam, ngục cảnh nữ chỉ không thể gác thay và vào trại xá mà thôi.” Hiển nhiên là cậu ấy biết nhiều hơn tôi.

“Tại sao không thể vào trại xá?” Tôi tò mò.

“Cũng không phải là tuyệt đối không thể vào, nhưng theo quy định, nếu cảnh sát nữ vào đó thì bắt buộc phải có hai cảnh sát nam đi cùng.” Cậu ấy tiếp tục.

“Tại sao?”

Trần Nghiên không trả lời ngay, mà nhìn tôi chớp chớp đôi mắt to đẹp.

Và…. tôi hiểu rồi.

Tôi ôm bụng cười, chỉ vào mặt cậu ấy nói: “Nét mặt này của cậu nhìn dê thiệt.”

Trần Nghiên hỏi: “Tự cậu không nghĩ chuyện ghê thì sao nhìn thấy mặt mình dê được?”

“Cậu biết nhiều thật.” Tôi nói.

“Mình thích hỏi ba về công việc của ba.”

“Hai người trò chuyện dễ lắm à?”

“Ừm” Trần Nghiên gật đầu, “Cậu đừng nhìn ba mình lúc nào cũng nghiêm mặt, thật ra ông ấy rất hiền.”

Hiền? Tôi ngẩng đầu lên, hồi tưởng lại gương mặt da đen của bác Trần, kiểu nào cũng không thể liên kết nó với chữ “hiền” của Trần Nghiên.

Đêm 30 tết, hai chúng tôi mặc áo như hai cái thùng phi chạy ra đường bắn pháo bông.

Gần đến 0 giờ, Lưu Khải gọi điện cho tôi, nói rất lâu.

Trần Nghiên hỏi: “Bạn trai cậu à?”

“Ừm. Cũng tựa tựa vậy.”

“Coi chừng mình nói mẹ cậu nghe đó nha.”

“Bà ấy mới không quản mình những chuyện này.” Tôi nói: “Còn cậu?”

“Mình không có.” Trần Nghiên trả lời, “Mình không có thời gian rãnh.”

“Hẹn hò đâu phải là chuyện rãnh.” Tôi biện cãi.

“Mình không có dự tính này, cả đời này mình chỉ muốn sống một mình.” Trần Nghiên nói.

“Tại sao?”

Trần Nghiên cảm khái: “Sống một mình sướng biết chừng nào, không lo không sầu, hơn nữa mình còn có lý tưởng khác.” Ngữ khí ấy đặc biệt trịnh trọng. Lời nói của Trần Nghiên bất giác làm tôi nhớ đến Mộ Thừa Hòa, có phải vì cũng mang thái độ này với cuộc sống nên anh ấy mới muốn sống độc thân không.

Đột nhiên, điện thoại của tôi và Trần Nghiên cùng lúc rung lên.

Là mẹ.

“Alô.” Tôi nói.

“Đồng Đồng, tụi con đang ở đâu?”

“Ở quảng trường trung tâm.”

“Đêm nay con qua nhà Trần Nghiên, mẹ có việc phải về đơn vị, có lẽ không về được.” Ngữ khí của mẹ rất nghiêm trọng.

“Sao vậy?” Tôi vội hỏi.

“Công việc. Con đừng hỏi, hãy tự mình chú ý an toàn.” Khi nói đến công việc, thái độ của mẹ luôn như thế.

Tôi đã cúp máy, nhưng Trần Nghiên thì còn nói thêm một lúc nữa.

“Là ba cậu à?”

“Ừm. Ba nói trong ngục xảy ra chuyện lớn, có lẽ có người vượt ngục rồi.”

“Không phải chứ!” Tôi tròn xoe mắt.

Dẫu rằng ngày thường mẹ luôn cách ly tôi với công việc của mẹ, nhưng xem tivi nhiều rồi, tôi cũng biết vượt ngục là một sự kiện lớn.

“Chúng ta phải làm sao?” Gặp phải chuyện thế này, tôi hoàn toàn không có chủ kiến.

“Xe của ba sẽ đến đón chúng ta.” Trần Nghiên nói.

“Đi đâu?” Tôi hỏi.

“Về nhà mình.”

Không bao lâu, tài xế Tiểu Lý đã lái xe đến nơi hẹn sẵn và chở tôi với Trần Nghiên về nhà.

Suốt chặng đường, sắc mặt của Tiểu Lý vô cùng cảnh giác. Chúng tôi gặp phải một trạm kiểm soát ở giao lộ, cảnh sát và cảnh sát vũ trang đang tra hỏi rất nghiêm ngặt mỗi một chiếc xe.

Mãi cho đến lúc này, tôi mới ý thức được sự việc này nghiêm trọng đến cỡ nào.

“Chuyện xảy ra từ lúc nào vậy?” Trần Nghiên hỏi.

Tiểu Lý và Trần Nghiên rất thân nhau, anh ấy nói: “Lúc ăn tối phạm nhân chắc chắn vẫn còn, thông thường 9g30 xem phim xong sẽ điểm danh rồi về phòng ngủ lúc 10 giờ. Hôm nay là giao thừa, do đó đã để họ xem xong chương trình Xuân Vãn, kết quả là vào lúc 12g30, phát hiện thiếu mất một người.”

“Làm sao mà chạy ra được?” Tôi bồn chồn.

Khi vừa đến đây, tôi đã tới trại giam nơi mẹ làm. Trong ngoài được bao vây bằng hai vách tường, đặc biệt là vách tường bên ngoài, cao những ba tầng lầu, phía trên còn văng lưới điện áp cao, vòng bên ngoài cùng còn có cảnh sát vũ trang đi tuần.

Tiểu Lý nói: “Chắc chắn hắn vẫn chưa chạy ra ngoài, có thể là đang nấp ở đâu đó trong trại. Nên sau khi tới nơi, hai em chỉ có thể vào khu văn phòng. Trại giam hiện giờ đã dựng lô-cốt ở đầu đường, chỉ để đề phòng hắn nấp vào xe chở hàng thôi.”

Tiểu Lý giải thích xong, chúng tôi đều im lặng.

Vài phút sau, xe đi qua trạm kiểm soát thứ hai.

Trong im lặng, Trần Nghiên lại hỏi: “Đó là ai vậy?”

Tiểu Lý nói: “Tội phạm mới, 50 tuổi, mới vào hồi tháng trước. Bỏ độc giết người, phán án hoãn tội chết 2 năm.”

“Hoãn tội chết 2 năm?” Tôi hỏi.

“Có nghĩa là 2 năm sau mới chấp hành án phạt, nếu trong hai năm này, phạm nhân không có hành vi phạm tội, án sẽ tự động được chuyển sang tù chung thân. Trái lại, nếu phạm tội thì sẽ chấp hành án tử hình ngay lập tức.” Trần Nghiên giải thích.

Khi đến dưới lầu nhà Trần Nghiên, Tiểu Lý khóa xe cẩn thận, nằng nặc phải đưa chúng tôi lên lầu.

“Em có Tiết Đồng đi cùng, không sao đâu.” Trần Nghiên nói.

“Anh nhất định phải đưa hai em lên nhà, nhìn hai em khóa cửa cẩn thận rồi mới đi.” Tiểu Lý nhấn mạnh, “Chúng ta không biết người đó sẽ xuất hiện ở đâu, sẽ làm gì.”

Trần Nghiên gật đầu, không từ chối nữa.

Tôi đột nhiên có hơi sợ.

4 giờ khuya, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng động gì đó. Lúc nãy hai chúng tôi nằm trên ghế sopha xem lại chương trình Xuân Vãn, được một lúc thì đã thiếp đi.

Tôi đứng dậy, nhìn quanh một vòng.

Để dễ dàng khẳng định nguồn gốc phát ra tiếng động hơn, tôi cầm remote lên giảm âm lượng lại.

Trần Nghiên cũng đã tỉnh.

“Sao vậy?” Nó dụi mắt.

“Suỵt……” Tôi làm động tác im lặng.

Sau đó, tiếng động ấy lại xuất hiện lần nữa, còn là phát ra từ cửa lớn.

Hai chúng tôi nhìn nhau, rồi cùng hướng ra dán mắt vào cánh cửa chống trộm. Tim của tôi đập thình thịch, hai tay siết chặt remote.

Khóa cửa xoay một cái, từ từ mở ra.

Giây phút đó, tôi cơ hồ đã quên mất hô hấp, thậm chí còn tưởng tượng đến việc sắp xảy ra.

“Nghiên Nghiên?”

Có nửa thân người chồm vào từ phía sau cửa, là Bác Trần!

“Ba, là ba sao!” Trần Nghiên nói. Cùng với lúc ấy, tôi cũng thở phù nhẹ nhõm.

“Ba làm tụi con sợ chết rồi, sao về mà không gọi điện trước?”

“Sợ hai con đã ngủ.”

Người xuất hiện tiếp theo là mẹ tôi.

“Chuyện sao rồi?” Trần Nghiên hỏi.

“Tìm được rồi.” Bác Trần cởi áo khoác xuống.

“Tìm thấy ở đâu?”

“Ngay trong trại giam, nấp ở chỗ tối, vẫn đang tìm cách bỏ trốn.”

Tôi nhìn họ, cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ. Đột nhiên xảy ra chuyện, lại đột nhiên trở về như ban đầu. Người muốn vượt ngục kia cuối cùng sẽ ra sao, cũng không đến lượt tôi quan tâm nữa.

Kỳ nghỉ đông đã gần hết, một ngày trước khi tôi về thành phố A, mẹ đã trò chuyện với tôi. Tôi tưởng mẹ lại định nói chuyện về bác Trần kia, nhưng không phải, mẹ hỏi chuyện học của tôi.

“Con có dự tính gì cho tương lai?”

“Con đang tìm việc.”

“Sau này định làm gì?”

“Không biết.”

“Không biết?”

“Dạ phải, Trần Nghiên sướng hơn con, mục tiêu lý tưởng rõ ràng đến vậy. Bạn bè của con những ai chưa tìm được việc thì tết này đều ở lại trường tìm kiếm cơ hội.”

Lưu Khải đang thi làm nhân viên nhà nước.

Tống Kỳ Kỳ đã ký hợp đồng với một trường trung cấp ở dưới quê, về đó làm giáo viên.

Sư huynh Lý còn hai năm nữa mới tốt nghiệp bằng thạc sĩ, nguyện vọng của Bạch Lâm là ở lại thành phố A với anh ấy, về mục tiêu công việc, nó không để tâm lắm.

Triệu Hiểu Đường muốn làm cố vấn trong công ty bất động sản.

Vậy còn tôi?

Ngoài việc phải thi đỗ cấp 8 trong học kỳ sau, tôi còn có mục tiêu gì?

“Mẹ, mẹ nói xem con nên làm gì?”

Mẹ nhìn tôi, xoa đầu tôi, “Nếu chưa suy nghĩ kỹ thì hãy từ từ, không thì cứ về nhà đã, để mẹ nuôi.”

“Hay là… con cũng thi làm cảnh sát?”

“Không được.”

“Tại sao? Chẳng phải mẹ cũng là cảnh sát sao.”

“Chính vì mẹ làm nghề này, nên mới không hy vọng con đi theo con đường này.” Ngừng lại một lúc, mẹ hạ thấp giọng: “Quá cực rồi.”

(5)

Học kỳ mới đã khai giảng, tôi và Lưu Khải tiếp tục phát triển đều đều, nhưng loại hình phát triển này chỉ giới hạn trong các tiết mục cùng đi

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT