watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7690 Lượt

ăn, tự học, và cậu ấy lấy nước giúp tôi. Bên cạnh đó, phòng ký túc xá của chúng tôi đã xảy ra một chuyện kỳ lạ, và chủ nhân của sự biến hóa này chính là Triệu Hiểu Đường. Nó đột nhiên duỗi tóc thẳng tắp, các kiểu quần áo quái dị và bóng mắt nhũ đủ màu sắc trước đây cũng tự nhiên biến mất khỏi người nó, hơn nữa còn về phòng đúng giờ vào mỗi đêm.

Tôi không kìm được sự tò mò: “Sao tự nhiên ra dáng như sinh viên vậy?”

Triệu Hiểu Đường phản bác: “Tớ vốn dĩ là một sinh viên.”

“Vậy sao? Vậy mà tới bây giờ mình mới phát hiện.”

Nó lườm tôi một cái thật lạnh, “Có tin là mình bóp cổ cậu ngay bây giờ không?”

Ngày 14 tháng 3, nghe nói là White Day. Vốn dĩ tôi không biết điều này, cũng nhờ Bạch Lâm huyên thuyên mãi về White Day, tôi mới biết hóa ra còn có một ngày như thế. 14 tháng 2 vừa qua đúng lúc nhằm vào dịp tết, các đôi tình nhân nhà trường đa phần đều mỗi người một phương, do đó ngày lễ White Day này đã được xem là một sự bù đắp, cả trường đều náo nhiệt vô cùng.

Ngày 14, thứ tư, buổi tối Lưu Khải có môn chuyên ngành, do đó cậu ấy đã mua vé xem phim buổi chiều. Nơi chúng tôi xem phim đương nhiên không phải là rạp chiếu phim lậu ở khu Tây mà tôi và Bạch Lâm thường tới giả làm thành viên nữa, mà là một rạp chiếu phim sang trọng ngay trung tâm thành phố. Có lẽ đây cũng có thể xem là cuộc hẹn đầu tiên tương đối chính thức nhất, và ra dáng hẹn hò nhất của chúng tôi.

Trong đại sảnh rạp chiếu phim có rất nhiều thanh niên nam nữ chạc tuổi chúng tôi. Khi đi đến chỗ bán thức ăn ở góc quẹo, tôi trông thấy một dòng chữ dán trên tủ kem: Yêu cô ấy, thì hãy mời cô ấy ăn Häagen-Dazs. Hiển nhiên là Lưu Khải cũng đã nhìn thấy, ánh mắt của chúng tôi vô tình gặp nhau.

“Ăn không?” Cậu ấy hỏi.

“Không ăn. Vừa đắt vừa lạnh.” Tôi quay đầu sang hướng khác, đi nhanh hơn trong ngượng ngùng, bỏ lại Lưu Khải ở phía sau.

Lời tôi nói là thật lòng, hôm nay đích thật rất lạnh. Vốn dĩ mùa xuân đã đến rồi, ngờ đâu từ hôm qua thì nhiệt độ lại đột ngột hạ thấp, làm mọi người trở tay không kịp. Chiếc áo ấm dày nhất của tôi đã bị gói về nhà rồi, giờ chỉ còn cách mặc thêm mấy lớp áo để chống hàn thôi.

Phim vừa khởi chiếu không bao lâu, tôi đã không cưỡng lại được cơn lạnh mà ngồi ho khàn.

Lưu Khải nhìn tôi.

Tôi nói: “Không sao.”

Chiếu được một nửa, cổ họng của tôi bắt đầu ngứa, tôi lại bắt đầu ho. Để tránh làm phiền người khác, tôi cố hết sức hạ thấp âm thanh của mình. Lưu Khải thấy tôi kìm nén khổ sở như vậy, liền lấy tay vỗ lưng cho tôi. Cơn ho đã tạm ngưng, chính ngay lúc tôi tưởng rằng mình có thể tiếp tục an tâm xem phim thì Lưu Khải nói: “Em lạnh không?” Ngay tức thì, tay của cậu ấy rời khỏi lưng của tôi, sau đó đưa ra trước, nắm lấy tay tôi.

Tôi giật mình. Quay đầu qua nhìn cậu ấy. Lưu Khải nhìn về phía màn hình, rất bình tĩnh, nét mặt không một chút cảm xúc, nhưng bàn tay thì vẫn nắm lấy tôi, không hề rời khỏi. Một giây, mười giây, ba mươi giây…… vẫn vậy.

Tôi không biết phải làm sao, hễ gặp phải những chuyện thế này tôi sẽ lại hoảng sợ và không biết cách giải quyết. Tôi sợ tôi rút tay ra sẽ làm tổn thương cậu ấy, nhưng nếu tôi cứ im lặng như thế, có khi nào cậu ấy sẽ còn cử chỉ thân mật hơn nữa không? Thế là, tôi hốt hoảng, tôi ngồi im chẳng dám động đậy, cứ để mặc cậu ấy như thế, song toàn thân tôi đã hoàn toàn đông cứng.

Sống đã 21 năm, ngoại trừ ba tôi ra thì tôi chưa từng có cử chỉ thân mật với bất kỳ người khác phái nào. Cũng vì thế mà đoạn sau của bộ phim tôi hoàn toàn không có tâm trí theo dõi, chỉ cảm giác thấy lòng bàn tay của Lưu Khải cũng đang chảy mồ hôi, lớp nước ẩm ướt đó dính vào lòng bàn tay của tôi, làm cho chúng vừa nhích, vừa khó chịu.

Còn nhớ trong tiết Nghe nhìn của năm 3, giáo viên trình chiếu rất nhiều phim điện ảnh, trong đó có một nữ chính từng nói, cô ấy những tưởng khi hôn người mình yêu, gót chân sẽ rất tự nhiên mà rời khỏi mặt đất, để nhón lên hướng đến hạnh phúc, đó là cảm giác như mất đi bản thân. Tôi cũng đã từng nghĩ vậy, tôi luôn cảm thấy khi bạn trai của tôi nắm tay tôi lần đầu, tôi sẽ cảm thấy ấm áp và ngọt ngào.

Nhưng giờ đây, hiện thực và tưởng tượng… hơi khác nhau.

May thay bóng tối trong rạp chiếu đã che đậy sự gượng gạo của tôi. Câu chuyện đã phát triển đến lúc gây cấn, người ngồi phía trước tôi quay qua trao đổi với người bạn đi cùng, tôi cũng thừa cơ thay đổi tư thế ngồi, sau đó rút tay mình ra khỏi tay của Lưu Khải một cách tự nhiên.

Có lẽ là vì quá đột ngột, tôi vẫn chưa kịp thích ứng; Cũng có lẽ là vì từ nhỏ tôi đã không mấy thích tiếp xúc cơ thể với người khác; Hoặc có lẽ là do tôi cảm thấy không khí trong đây không thích hợp. Tóm lại từ khi thu tay lại, tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Sau khi ra khỏi rạp chiếu phim, tôi cố gắng để mình tỏ ra rất vui vẻ. Ăn tối xong, cậu ấy vào học, và tôi về phòng.

Ngày hôm nay đã trải qua như thế.

Chiều hôm sau, Triệu Hiểu Đường vừa bước vào phòng thì đã ném cho chúng tôi một quả bom, nó hào phóng nói: “Tối nay bạn trai của mình sẽ đãi các cậu ăn.”

“Không phải chứ?” Tôi và Bạch Lâm cùng nói. “Cậu có bạn trai từ lúc nào?”

“Các cậu cũng quen.”

“Không phải chứ?” Hai chúng tôi bắt chước theo biểu cảm của Châu Tinh Trì, nâng cao giọng lên rồi cảm thán thêm một lần.

“Là Mộ Hải.”

“Mộ Hải là ai?” Bạch Lâm hỏi.

“Cái tên này hình như có nghe qua ở đâu rồi.” Tôi vừa nói vừa trầm tư.

Triệu Hiểu Đường lườm tôi một cái, nó nhắc nhở: “Có nhớ hồi năm 3, có một lần chúng ta ra ngoài gặp một người bạn trên mạng của mình, cậu còn bị nhận lầm thành mình đó, chính là Mộ Hải đấy.”

“À!!!!” Tôi bừng tỉnh ngộ, “Sau đó anh ta còn mời tụi mình đi karaoke, hại mình gặp phải Mộ Thừa Hòa.”

“Đúng rồi.” Triệu Hiểu Đường gật đầu.

“Nickname của anh ta là gì nhỉ…..”

“Mộ Dung Thanh Phong.”

Thật lòng mà nói, sự xuất hiện của Mộ Hải làm chúng tôi “rớt hết mắt kiếng”. Hình tượng của anh ta hoàn toàn sai lệch với mẫu bạn trai lý tưởng của bất cứ người bạn trai tin đồn nào của Triệu Hiểu Đường. Là một người thuộc chủng loại khác loài trong lớp chúng tôi, điều kiện chọn bạn trai của Triệu Hiểu Đường chỉ có một nguyên tắc: Nếu anh không phải rất giàu, thì chí ít anh phải rất đẹp trai. Rất hiển nhiên, Mộ Hải không thuộc dạng một, cũng không phù hợp với dạng hai.

Nhưng Triệu Hiểu Đường lại chọn anh ấy, thậm chí còn thay đổi một số tác phong trước đây của mình.

“Lúc đi phỏng vấn việc làm mình đã gặp anh ấy. Anh ấy là một người đàn ông tốt.”

Bạch Lâm nói: “Đàn ông tốt nhiều biết chừng nào, sao lúc trước không thấy cậu thích?”

Lập tức, Triệu Hiểu Đường phun ra một câu làm tôi và Bạch Lâm muốn ngất xỉu. Nó nói: “Nội hàm của anh ấy đã thu hút mình sâu sắc.” Nó vốn dĩ dùng giọng điệu đùa giỡn để nói câu nói này, nhưng, ngay giây phút ấy, tôi lại nhìn thấy nụ cười mỉm xuất hiện trên gương mặt của nó. Nụ cười ngọt ngào.

Buổi tối khi ăn với Mộ Hải, mọi người đều tỏ ra rất không tự nhiên. Thứ nhất, anh ấy đã là người ra làm việc trong xã hội, không có nhiều đề tài để nói với chúng tôi như Lưu Khải và sư huynh Lý. Thứ hai, mặc dù hiện giờ anh ấy đã là gia quyến của phòng chúng tôi, nhưng lúc trước chúng tôi cũng đã từng “chém” anh ấy như một con nai tơ, do đó không khỏi ái ngại khi ngồi trước anh ấy.

Vì vậy mà đề tài trò chuyện hoàn toàn giao cho sư huynh và Lưu Khải. Ba người đàn ông khi thì nói chuyện chính trị, lúc lại thảo luận tin nóng xã hội, còn nói cả các điểm du lịch, sau đó trở về ngành địa ốc của Mộ Hải, bốn đứa con gái chúng tôi thỉnh thoảng sẽ xen vào vài câu, quan hệ xem như cũng đã thân thuộc hơn. Cuối cùng, đề tài chuyển về sư huynh Lý – người có trình độ học vấn cao nhất ở đây.

Mộ Hải nói: “Học ngành của em là cũng xem như nhân tài khoa học của đất nước rồi, rất nhiều cơ hội làm việc đấy.”

Sư huynh Lý lắc đầu cười khổ.

Mộ Hải lại nói: “Anh có một người họ hàng cũng dạy môn Vật Lý trong trường của mấy em, rất nổi tiếng, tên là Mộ Thừa Hòa.” Lời vừa dứt, ngoài Lưu Khải ra, năm chúng tôi đều sững người.

“Anh là họ hàng của thầy Mộ?” Bạch Lâm hỏi trước.

“Sao trước đây chưa từng nghe anh nói?” Triệu Hiểu Đường là người thứ hai.

“Là họ hàng thế nào?” Tống Kỳ Kỳ làm người hỏi thứ ba.

“Mấy em…..” Mộ Hải nói, “Hình như đều rất kinh ngạc.”

Lưu Khải không biết chuyện gì nên tốt bụng giải thích: “Thầy Mộ là giáo sư dạy sư huynh Lý, cũng từng dạy môn tiếng Nga cho Tiết Đồng.”

Chỉ có sư huynh Lý là hướng mắt qua bên trái nhìn chúng tôi, rồi lại quay sang bên phải nhìn Lưu Khải và Mộ Hải, bị kẹp ở giữa, nét mặt của anh ấy trông khá phức tạp.

Bạch Lâm lén nhìn sư huynh Lý ra dấu hiệu gì đó.

“Anh và thầy Mộ là anh em họ ruột thịt ư?” Tôi bình tĩnh hỏi.

“Không phải, anh làm gì có phúc phần như vậy. Anh ấy là cháu ngoại của cháu của ông nội của ba anh.”

Anh ấy nói xong, cả bàn chúng tôi đều cùng giữ im lặng.

Cuối cùng, Triệu Hiểu Đường dũng cảm đáp lại: “Cái quan hệ kiểu này anh nói xong cũng như không nói, chẳng hiểu gì cả.”

Mộ Hải suy nghĩ một

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT