|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
quấn quýt lấy thầy giáo đẹp trai nhất khoa – Trần Đình, thay nhau trút rượu thầy. Nghe nói tửu lượng của thầy rất cao, nhưng trong tình hình thế này, có cao cách mấy cũng không chống đỡ nổi chiến thuật biển người của học sinh, vì thế cuối cùng thầy đã bại trận.
“Thầy Trần, thầy Mộ của tụi em đâu?” Một nữ sinh hỏi, “Trong tất cả giáo viên dạy tụi em, chỉ còn thiếu thầy ấy thôi.”
“Nhìn mấy em thế này, thầy ấy không dám tới đó.” Trần Đình hất đầu một cái, “Sớm đã trốn đi nơi khác công tác rồi.”
Sau bữa ăn tối, tiệc khoa dần dần chuyển thành hoạt động cùng lớp, sau đó tiếp tục điên cuồng suốt đêm.
Bạch Lâm kéo lấy tôi với Triệu Hiểu Đường, “Hai cậu mỗi tuần đều phải ra gặp mình.” Tiếp đó quay qua nói với Tống Kỳ Kỳ: “Cậu về quê rồi thì mỗi ngày đều phải nhắn tin với mình. Nghỉ đông phải về đây thăm tụi mình.”
Vốn tưởng rằng ngày cuối cùng sẽ xảy ra cảnh khóc thét kinh thiên động địa, nhưng, chúng tôi đích thật đã tốt nghiệp trong lặng lẽ. Hôm sau, ba chúng tôi cùng tiễn Tống Kỳ Kỳ ra bến xe, sau khi trở về thì cũng bắt đầu mạnh ai nấy đi. Thế là, từ sau ngày từ biệt ấy, tất cả thành viên lớp tốt nghiệp của khoa Anh của Học viện ngoại ngữ trực thuộc Đại học A, bắt đầu cuộc sống khác nhau của mình.
Lưu Khải thi đỗ vào Cục Tư Pháp của thành phố A với thành tích đứng đầu, nghe nói ba của cậu ấy rất vui mừng.
Tôi nói: “Nhưng công việc này đâu có liên quan gì đến chuyên ngành của anh đâu.”
Lưu Khải nói: “Vậy cũng đâu có cách nào khác.”
Tôi nói: “Tạm gác chuyện lãng phí hết 4 năm đại học không nói, lâu nay anh vẫn rất thích chuyên ngành này, bây giờ từ bỏ như vậy không phải rất đáng tiếc sao?”
Lưu Khải bất lực nói: “Vì sinh tồn, chúng ta chỉ có thể thỏa hiệp.”
Tôi nhìn cậu ấy, không nói gì.
Và rồi, tôi cũng tìm được công việc trợ lý hành chính trong công ty địa ốc nơi Triệu Hiểu Đường đang làm. Công ty thông báo đến tôi tháng sau bắt đầu đi làm. Khoảng thời gian chờ đợi nhập chức ấy, tôi ngồi một mình ở nhà, chẳng biết làm gì. Thỉnh thoảng đi ăn với Lưu Khải, đi xem phim, cuối tuần thì vào công viên.
Lưu Khải thường kể chuyện trong văn phòng cho tôi nghe.
Cuối tuần này, chúng tôi bắt gặp một đồng nghiệp nữ của cậu ấy trên đường. “Tiểu Lưu, bạn gái à?”
“Ừm.” Lưu Khải giới thiệu chúng tôi cho nhau.
Đợi khi cô ấy rời khỏi, tôi nói: “Hình như có gặp qua ở đâu rồi?”
“Cô ấy là sư tỷ của em đó. Trong lần em biểu diễn đàn tì bà, cô ấy là người dẫn chương trình mà.”
“Không phải chứ.”
Tôi quay đầu nhìn bóng lưng kia. Vị sư tỷ này lúc ấy tóc dài, chỉ
lớn hơn chúng tôi hai ba tuổi, trông như một tiên nữ vậy. Tôi nhớ có một lần cô ấy diễn thuyết trên sân khấu, còn
nhớ cái thần thái khi cô ấy dùng ngữ điệu sôi sục để nói về chí hướng và tương lai của mình, hoàn toàn làm chấn động tâm hồn của những đứa mới tiếp xúc với môi trường đại học như chúng tôi. Còn bây giờ, tuy vẫn xinh đẹp, nhưng đã là gương mặt của một người bị cuộc sống và công việc lớn nhỏ tôi rèn, trông không khác gì những người khác, đi trên phố, bận tâm chuyện gia đình, con người cũng bất chợt trở nên già hơn.
Khi đứng chờ tàu điện ngầm, tôi nói trong thương cảm: “Em không muốn mình phải sống cuộc đời như thế.”
Lưu Khải hỏi: “Thế nào?”
Tôi nói: “Mỗi ngày đi làm, tan ca, vì cuộc sống mà không ngừng bôn ba, sau đó là gia đình, con cái, bận rộn suốt ngày, rồi cứ thế từng ngày già cỗi. Quên mất lý tưởng ban đầu là gì, thậm chí trở nên không có lý tưởng, em không muốn có cuộc sống như thế.”
Lưu Khải không hiểu: “Chẳng phải mỗi một người đều sống như vậy sao?”
Tôi cảm thấy thương cảm: “Do đó em không muốn.”
“Tiểu Đồng….” Lưu Khải nói, “Em không cảm thấy, em rất kỳ lạ sao?”
“Em chỉ đang tìm kiếm phương hướng cuộc sống của mình.”
“Làm việc, kết hôn, sinh con. Cuộc sống của một người bình thường chính là như thế. Hơn nữa, anh cảm thấy đấy cũng là một niềm hạnh phúc.”
“Em biết, nhưng em không hiểu tại sao tương lai của mình lại mơ hồ như vậy.”
“Tiết Đồng, nếu em không thích, em cũng có thể không làm việc, anh có thể nuôi em.”
“Em không phải ý này.” Tôi hốt hoảng rồi.
“Vậy chứ ý em là sao?” Lưu Khải hỏi ngược lại trong giận dỗi.
Một cảm giác bất lực bỗng dâng trào làm tôi đột nhiên cảm thấy thân tâm đều mệt mỏi.
Hôm đó, vốn dĩ tôi định mời Lưu Khải đến nhà tôi, cùng mua thức ăn về nấu nướng, vì cậu ấy chưa từng đến đây, chỉ không ngờ kết quả lại là cuộc tan rã không vui.
Về đến nhà, tôi mở vi tính lên, tên của Mộ Thừa Hòa đang hiển thị trên MSN.
Lưu Khải nói, mỗi con người đều sống như thế. Nhưng, tôi biết, Mộ Thừa Hòa không phải. Có lẽ, anh ấy cũng đã từng gặp phải chuyện không như ý, nhưng anh ấy không chịu thua. Trong đêm đông của hai năm trước, anh ấy đã từng nói với tôi về Zhukovsky, nói về ước mơ của mình. Tôi mãi mãi ghi nhớ nét mặt của anh ấy khi nói đến những ước mơ đó, đôi mắt cố chấp và kiên định như viên sỏi vậy.
Bạn bè của tôi không nhiều, người đang đăng nhập hiện giờ chỉ có mình anh ấy thôi, tôi lại không có thói quen đăng nhập ẩn, do đó nếu hiện giờ anh ấy đang dùng MSN, vậy chắc chắn sẽ nhìn thấy tôi. Nếu như, anh ấy đã nhìn thấy tôi, mà tôi lại không chào, thì hình như hơi bất lịch sự. Và nếu như, cho đến bây giờ mà tôi còn cố ý né tránh, vờ như đăng xuất hoặc ẩn mình, thì càng không có phẩm chất.
Thế là, tôi gửi qua đó một cái mặt cười.
Po3a: Thầy Mộ, chào thấy ạ.
Mộ Thừa Hòa: Tiết Đồng, lâu quá không gặp. Tìm được công việc rồi?
Po3a: Ừm, tìm được rồi.
Mộ Thừa Hòa: Vậy thì tốt. Đã đi làm rồi?
Po3a: Vẫn chưa, còn đang nghỉ ngơi ở nhà. Tháng sau mới chính thức đi làm. Còn thầy? Gần đây sao rồi?
Mộ Thừa Hòa: Tôi vừa trở về từ Moscow.
Po3a: Chả trách thầy không đến tham dự tiệc tốt nghiệp của tụi em.
Mộ Thừa Hòa: Nghe Trần Đình nói thầy ấy bị các em làm thảm lắm.
Po3a: Hahaha, quả là thảm thật.
Mộ Thừa Hòa: Vậy xem như tôi đã thoát khỏi một kiếp nạn rồi.
Không khí trò chuyện hài hòa hẳn lên, tôi cũng cảm thấy thong thả hơn nhiều.
Po3a: Đi Moscow có mang đồ gì ngon về đây không?
Mộ Thừa Hòa: Nói ra thì đúng thật là có một thứ rất thích hợp với em.
Po3a: Là gì?
Mộ Thừa Hòa: Em đoán xem.
Po3a: Vodka!
Mộ Thừa Hòa: Thông minh. Nghe điện thoại.
Tôi tưởng ý của anh ấy là có điện thoại đến phải đi nghe điện thoại, ngờ đâu điện thoại của bản thân lại rung lên, và người gọi là Mộ Thừa Hòa.
“Tiết Đồng?” Giọng của anh ấy rất nhanh rất trong, có vẻ như tâm trạng không tệ.
“A. Có!” Tôi nó, “Tặng Vodka cho em thật sao?”
“Lúc về đã tình cờ trông thấy khi đi ngang cửa hàng, đột nhiên nhớ ra hình như từng hứa với em.”
“Em muốn uống ngay quá.”
“Hôm nay muộn quá rồi, ngày mai em đến lấy.” Anh ấy nói.
Anh ấy cho tôi biết thời gian và địa điểm gặp mặt, tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thầy Mộ………”
“Sao?”
“Em có thể đi cùng với một người bạn không?”
Giọng nói của Mộ Thừa Hòa có hơi chần chừ, “Bạn?”
“Lần trước thầy đã gặp qua, là bạn trai của em, tên Lưu Khải.” Tôi nói trong e dè.
Bên kia đầu dây dường như có ngưng lại một lúc, sau đó tôi nghe anh ấy nói: “Không thành vấn đề.”
Trước khi ngủ, tôi gọi cho Lưu Khải, nói với cậu ấy về chuyện gặp thầy Mộ.
“Nhưng, anh phải tăng ca.” Lưu Khải nói, “Thứ hai phải họp, ngày mai phải chỉnh lý đầy đủ các tư liệu.”
“Không thể dành ra một ít thời gian?”
“Tiểu Đồng, em biết mà, anh mới đi làm, anh phải nỗ lực hơn người khác.”
“Nhưng……”
“Thầy Mộ đúng không, anh gặp qua rất nhiều lần rồi. Em nói rõ lý do anh không thể có mặt cho thầy biết, thầy sẽ hiểu mà.”
“Nhưng, em hy vọng anh có thể đi cùng.”
“Lần sau anh nhất định sẽ đi. Nếu đi ăn, em có đủ tiền không? Em đã tốt nghiệp rồi, đừng để thầy chi trả nữa.”
Lưu Khải lôi thôi căn dặn một hồi, không cho tôi cơ hội được nói thêm lời nào thì đã gác máy.
Tôi nằm trên giường, đang do dự suy nghĩ xem có nên hẹn lại giờ khác với Mộ Thừa Hòa hay không thì Bạch Lâm lại gọi điện đến.
“Tiết Đồng! Mình tức quá rồi!” Nó mở bài.
“Sao rồi?”
“Ông sếp của mình đó, đúng là biến thái mà, hôm qua chính tay ông ấy đã đưa biểu mẫu cho mình bảo gửi đến bộ phận marketing. Rõ ràng là ông ấy đã lấy nhầm, vậy mà lại nói mình không biết làm việc. Mình chỉ lầm bầm trong miệng vài câu thôi, vậy mà ông ấy kêu mình vào phòng hội nghị chỉ trách mình đến nửa ngày, nước miếng phun cả lên mặt mình! Còn bắt mình tăng ca cho tới giờ này…….”
Bạch Lâm lại bắt đầu chương trình than thở chí ít ba lần một tuần của nó rồi. Và tôi cũng bắt đầu vừa nghe vừa phụ họa theo rồi, cuối cùng mi mắt chống chịu không nổi, tôi nghe liên khúc thôi miên của nó bên tai, thiếp ngủ…
Trong giấc ngủ, tôi mơ rất nhiều, đều là những kỷ niệm của thời ký túc xá, chúng giống như một phim điện ảnh, chọn cảnh mà hiện ra, chớp qua chớp lại. Sáng sớm, điện thoại của mẹ đã đánh thức tôi.
“Mẹ, có chuyện à?” Mẹ rất ít khi chủ động tìm tôi.
“Hôm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




