|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
anh ấy không tiếp lời. Tiếng trò chuyện của họ càng ngày càng xa, tôi định đứng dậy xem cho chắc chắn nhưng lại không dám tùy tiện bước ra ngoài, đành tự nói với mình: chờ thêm chút nữa, chờ thêm chút nữa.
Ngờ đâu chính trong lúc chờ đợi như thế, tiếng bước chân đã lại vọng đến. Tôi tập trung tinh thần nghe thật kỹ, chỉ có một người. Nhưng người này chỉ đi tới gần chỗ tôi đang nấp thì đã dừng chân, lại còn đứng trước lùm vạn niên thanh, không dời bước.
Tôi nhìn đôi giày đó, hơi hồ nghi, nó hơi quen, hình như mới nhìn thấy lúc nãy. Nghĩ vậy, mặt của tôi tức thì trắng bệch.
Sau đó, chủ nhân của đôi giày đã cúi mặt xuống nói: “Tiết Đồng, em ngồi ở đây làm gì vậy?”
Tôi ngẩng mặt lên với tốc độ sấm chớp, bắt gặp ánh mắt của Mộ Thừa Hòa, lập tức đứng bật dậy, ú ớ: “Em….. em….” Não đã treo máy, tôi ước gì mình lập tức biến thành khói bay khỏi chỗ này như các Ninja Nhật Bản.
“Em đang tìm gì à?” Mộ Thừa Hòa nhướn khóe môi lên hỏi tôi.
Nếu nói đây là một câu hỏi thì chi bằng nói anh ấy đang nhắc tôi. Tôi lập tức gật đầu: “Dạ phải, tìm đồ.”
“Tìm điện thoại?”
“Dạ phải.” Tôi nói theo.
“Đâu?” Anh ấy nghiêng đầu hỏi tôi.
“Thì…” Còn chưa nói xong thì tôi chợt nhận ra điện thoại đang không giữ trên tay, đút tay vào túi áo ấm theo tiềm thức, cũng không có, trong thoắt chốc, tôi sực nhớ ra sau khi gọi điện cho Lưu Khải, tôi đã tiện tay bỏ nó vào balô trên vai.
Chột dạ, tôi liền thay đổi giọng điệu: “Thì… trong balô ạ.”
Mộ Thừa Hòa nghe xong liền cười, đôi mắt híp lại, nhìn tôi đầy ý vị rồi “Ồ” một tiếng, độ cong của khóe môi càng thêm lớn. Lúc này tôi mới phản ứng ra, phải chăng anh ấy đã bẫy tôi? Giúp tôi nghĩ ra một lý do rồi để tôi tự động lòi đuôi? Nhìn cái đôi mắt mang đầy ý cười kia, tôi càng thêm khẳng định kết luận của mình. Cái người này lại chọc mình rồi!
Thế là, tôi lập tức thay sự chột dạ của mình bằng ánh mắt ai oán để nhìn hắn. Người này đang đứng ở bên ngoài, tôi đứng bên trong, chính giữa cách nhau một cây vạn niên thanh cao bằng nửa người. Giây phút này đây, ánh mắt của anh ấy đang nhìn tôi, sau đó tiến lên một bước. Tôi nhìn anh ấy một cách nghi ngờ. Điều tôi không ngờ đã xảy ra, anh ấy đột nhiên giơ tay trái lên đưa về phía tôi. Trái tim đột nhiên gia tăng nhịp đập. Ngón tay của anh ấy đã ngày càng tới gần. Một tấc, nửa tấc, một phân, nửa phân….
Chính ngay giây phút tay anh ấy sắp chạm vào tôi, tôi đã né qua một bên theo tiềm thức. Chỉ một góc độ rất nhỏ rất nhỏ như thế thôi, tôi đã tránh khỏi ngón tay của bàn tay trái của anh ấy, khiến chúng dừng lại giữa không trung, rất không tự nhiên.
Ngay trong lúc ấy, tôi dường như đã nhìn thấy trong đôi mắt của Mộ Thừa Hòa có gì đó xẹt qua rất nhanh. Đó là một thần sắc rất kỳ lạ. Nó biến mất nhanh đến thế, hoàn toàn không cho tôi cơ hội và thời gian để làm rõ nó là gì.
Sau này tôi cứ mãi suy nghĩ, người hậu đậu như tôi, phải chăng mãi mãi cũng không thể làm rõ được một số chuyện?
Thời khắc ấy qua đi rất nhanh chóng, nụ cười lại trở về trên gương mặt của anh ấy.
Thu tay trở về, anh ấy hỏi tôi: “Em định đứng mãi trong đó, tiếp tục chà đạp hoa cỏ của trường chúng ta?”
Tôi “A” lên một tiếng, vội nhảy trở ra.
“Đứng đây làm gì vậy?”
“Em…. em…. chờ người.”
“Nghỉ đông rồi à?”
“Ừm.” Tôi nói, “Nên em định dọn ít đồ dùng không cần trong học kỳ sau mang về nhà trước.”
“Tìm được việc rồi?”
“Vẫn….. chưa.” Tôi nói một cách ủ rũ.
“Kỳ nghỉ đông này có dự tính gì?”
“Mẹ bảo em tuần sau đến chỗ của mẹ cùng đón tết.”
“Ồ.” Anh ấy nói, “Tôi cũng sẽ ra nước ngoài.”
Cuộc trò chuyện dường như đã gần kết thúc.
Để phá vỡ sự yên tĩnh này, tôi chủ động hỏi: “Công việc bận không?”
“Vẫn vậy.”
“Thầy đừng kén chọn nữa.” Tôi chợt nói.
“?” Anh ấy nhất thời không hiểu ý tôi.
“Lúc nãy em nghe lén cuộc trò chuyện đó rồi.”
Anh ấy cười vô phương.
“Mẹ của thầy chắc nôn lắm nhỉ, có bắt thầy đi xem mắt không?” Tôi muốn chọc hắn.
“Vậy thì không, bà ấy biết tôi không có dự tính này.”
“Tại sao?” Tôi ngạc nhiên.
Nụ cười trên gương mặt anh ấy dần tan biến, thay vào đó là giọng nói đều đều: “Chí hướng cuộc đời.”
Đề tài đi đến đây, ngưng bặt.
Hai chúng tôi nhìn nhau, lại rơi vào sự im lặng ngượng ngùng.
“Tiểu Đồng!”
Lưu Khải vừa gọi vừa chạy về phía tôi.
“Đây…” Tôi vui vẻ trả lời cậu ấy. Không hiểu tại sao trong lòng lại có cảm giác được giải thoát.
Lưu Khải nhìn thấy Mộ Thừa Hòa ở bên cạnh tôi, liền lễ phép chào: “Thầy Mộ.”
Mộ Thừa Hòa mỉm cười gật đầu, sau đó nói mình có việc rồi đi trước.
Sau đó, Lưu Khải xách hành lý của tôi ra khỏi lùm cây, còn không kìm được sự tò mò: “Sao cậu lại để nó chạy vào trong đó thế?”
“Ban đầu mình nghĩ nếu cậu không đến đón mình, mình sẽ giấu nó trong đó để buổi tối cậu tới lấy.”
“Không phải chứ, cậu nghĩ vậy thật sao?”
“Đương nhiên.” Tôi nghênh nghênh cằm.
Nói chuyện với Lưu Khải hoàn toàn khác với khi nói chuyện với ai kia. Cho dù là nói dối, cũng dễ dàng đến thế. Nhưng trong mắt Mộ Thừa Hòa, dường như bất kỳ cách thức mà tôi dùng để che đậy bên ngoài cũng đều là dư thừa.
“Tiết Đồng.” Tiếng gọi của Lưu Khải kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ.
“Hmm?”
Cậu ấy ra dấu bảo tôi sờ lên trán của mình, tôi làm theo, phát hiện trên tóc mái của mình có một vật lạ. Lấy xuống rồi mới biết đó là một chiếc lá nhỏ, màu xanh lá cây đậm, là lá của vạn niên thanh.
Chiếc lá đã vàng úa, nên hơi cong lại.
Hóa ra, lúc nãy anh ấy chỉ là muốn giúp tôi lấy nó xuống.
Tôi cảm thấy, Mộ Thừa Hòa đối với tôi mà nói, có một cảm giác kính sợ nhưng lại si mê.
Chỉ là, bắt đầu từ nay, tôi không cần cảm giác đó nữa.
(4)
Ngày thứ ba sau kỳ thi, tôi đã ngồi trên chuyến xe đến thành B.
Trại giam nơi mẹ làm việc cách trung tâm không xa lắm, vốn dĩ đơn vị đã thuê cho mẹ một căn hộ ba phòng, nhưng mẹ chê nó xa trại giam quá nên rất ít đến đó, chỉ ở trong ký túc xá của đơn vị. Ký túc xá đó thật chất là một chung cư, phòng vệ sinh và phòng tắm đều dùng chung, ăn cơm thì ở nhà ăn.
Sau khi tôi đến đây, cảm thấy việc gì cũng không tiện, còn không bằng trường của chúng tôi.
Vì thế mẹ đã cùng tôi về ở trong căn hộ ở trung tâm.
Trong ngày vận chuyển đồ đạc, nhiều đồng nghiệp của mẹ cũng đã đến giúp đỡ, trong đó có một bác khoảng năm mươi mấy tuổi rất nhiệt tình, anh tài xế trẻ tuổi kia suốt ngày cười hi hi gọi bác ấy là “Chính ủy Trần.”
Bắt đầu từ sau cuộc cãi vã trước mộ của ba, tôi đặc biệt nhạy cảm với chữ “Trần”, nên đã đặc biệt chú ý đến “Chính ủy Trần” này.
Bác ấy không cao, người hơi ốm, mặc cảnh phục vải mềm màu xanh lục đậm, trông như màu đen. Tính tình rất hòa thuận, chỉ là gương mặt trông có vẻ rất nghiêm túc, lúc nào cũng nghiêm mặt lại, hoàn toàn khác với ba của tôi. Lúc sau, dường như phát giác ra ánh mắt dò xét của tôi, bác ấy cũng bắt đầu nhìn tôi. Mẹ tôi thì không nói chữ nào về bác ấy.
Trước khi ngủ, tôi không nhịn được nữa, đánh liều hỏi: “Người đàn ông đó chính là người mà mẹ nói à?”
Mẹ nghi hoặc: “Con đang nói gì vậy? Gì mà đó với kia.”
Tôi tức tối: “Thì cái bác Trần gì đó, hôm nay phụ mẹ dọn đồ đó!”
Mẹ nghe xong thì phì cười, “Thời gian gần đây đầu của con dùng để suy nghĩ cái gì vậy? Hễ ai họ Trần thì con đều nghi ngờ sao. Gì mà Trần gì đó chứ, hỗn láo. Bác Trần là chính ủy chỗ mẹ làm, không phải người mà lần trước mẹ…..” Mẹ chợt dừng lại, “Không phải người lần trước mẹ nói với con.”
“Ồ.” Tôi đáp, “Ai bảo mẹ không nói rõ.”
“À phải, con của bác ấy cũng học năm 4, tuần sau sau khi thi xong nghiên cứu sinh sẽ qua đây đón tết với bác ấy. Lúc đó hai con cũng có thể bầu bạn với
nhau.”
“Ồ.”
“Bác ấy nói con gái bác ấy hướng nội, không thích tiếp xúc với người khác, sợ hai con sẽ không nói
chuyện được. Mẹ thì nói từ nhỏ con đã rất dễ chịu, ai con cũng làm bạn được. Mẹ đã lỡ phóng đại lên rồi, con đừng gỡ khán đài của mẹ nha.”
Một lúc sau, tôi sực nhớ ra một vấn đề rất nghiêm trọng, “Mẹ, bác Trần này, đã kết hôn hay đã ly hôn?”
Mẹ nổi giận, “Ta nói Tiết Đồng này, con bắt đầu quản mẹ rồi phải không, còn nghiêm ngặt hơn mẹ quản con nữa ha!”
Tôi không nhịn được, ngồi cười khờ.
Không biết là vì tôi đã dần trưởng thành hay là vì mẹ con chúng tôi hiện giờ gặp ít xa nhiều, tóm lại quan hệ của chúng tôi đã thân thiết hơn xưa rất nhiều.
Tôi chưa bao giờ cầm bản đồ lang thang trong một thành phố xa lạ, khi mới bắt đầu cũng thấy không quen lắm, nhưng chỉ vài ngày sau, tôi đã yêu phải cảm giác này.
Con gái của bác Trần đến đây sau tôi một tuần.
Bạn ấy tên Trần Nghiên, là một cô gái rất thanh toát, nước da rất trắng.
“Cậu học chuyên ngành gì vậy?” Tôi hỏi.
“Luật.”
“Wow, ngành này tốt.”
“Còn cậu?” Trần Nghiên hỏi.
“Anh ngữ.”
“Tiếng Anh cũng tốt, chí ít khi thi nghiên cứu sinh, môn tiếng Anh có thể kéo được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




