watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7693 Lượt

trên tủ, hộp da sớm đã bị bong, dây kéo cũng đã bị hư, nhìn cũ vô cùng. Tôi đứng nhìn chiếc hộp, suy nghĩ thật nhanh, cuối cùng quyết định không mang nó theo, nếu không thì quá mất hình tượng rồi. Nhưng đến khi tôi ôm chiếc tì bà đứng chờ ở trạm xe buýt, tôi mới biết đây là một quyết định tệ hại biết chừng nào. Rất nhiều người đều nhìn tôi, ánh mắt của họ hướng về cây tì bà, rồi lại trở về gương mặt của tôi. Tôi bặm môi, không phải là đang tưởng tôi chuẩn bị ra chợ biểu diễn ban đêm chứ?!

Khi tôi về đến khu Tây thì đêm văn nghệ đã sắp bắt đầu,. Họ đang trang điểm ở hậu trường. Cô bạn nhảy điệu “phi thiên” lớp chúng tôi đã trang điểm xong, trên đầu đeo một búi tóc giả, chẳng biết Bạch Lâm đã kiếm từ đâu ra bộ trang phục của Thần Tiên tỷ tỷ trong “Tây Du Ký” cho bạn đó. Tôi thở hổn hển, chạy vào đưa tì bà cho nó.

Bạch Lâm đang thưởng thức kiệt tác của mình, nó hỏi tôi bằng giọng rất đắc ý: “Thấy sao?”

“Đẹp như Hằng Nga vậy đó.”

“Người ta nhảy điệu phi thiên, đâu phải Hằng Nga đâu.” Bạch Lâm sửa lỗi.

“Thì chẳng phải là một sao?”

“Làm sao mà là một được?”

“Hằng Nga uống tiên đơn xong rồi bay lên trời, đúng không?” Tôi hỏi.

“Đúng.”

“Vậy thì tức là phi thiên rồi.”

“Nhưng……”

Ngay khi tôi và Bạch Lâm còn đang thảo luận nguyên lý phi thiên của Hằng Nga thì người dẫn chương trình đã bắt đầu giới thiệu.

“Chào các bạn, chào các thầy cô, buổi tối vui vẻ! Vừa tiễn xong mùa thu hương quế, chúng ta đã lại chào đón tháng 11 của gió hàn. Tiết trời đầu đông, có thêm một chút lạnh, bớt đi một chút nóng, nhưng hiện trường của chúng ta lại tràn ngập tình cảm ấm áp…….”

Hai người được mệnh danh là “Hoa khôi” và “Hot boy” của học viện ngoại ngữ chúng tôi đứng trên sân khấu, gò má hây hây đỏ, đang phối hợp rất ăn ý và giới thiệu một cách lưu loát để khai mạc cho buổi văn nghệ tối nay.

“Mình ra ngoài xem đây, chúc mọi người biểu diễn thành công.” Tôi nói xong liền chạy ra ngoài, chỉ kịp nghe thấy Bạch Lâm kêu lên từ phía sau: “Nhớ giữ chỗ cho mình, lát nữa mình đi tìm cậu!”

Tôi chẳng thèm quay đầu lại, chỉ đưa tay lên ra hiệu OK.

Vẫn như mọi năm, tiết mục của học viện ngoại ngữ là luôn sôi nổi và đông đảo khán giả nhất, tôi làm gì còn tìm được chỗ ngồi nữa, cuối cùng đành kiếm đại một chốn trên cầu thang khán giả, ngồi luôn xuống đất.

Cũng may, đây là sân bóng rổ, ghế ngồi khán giả được thiết kế cao hơn sân khấu, nếu không thì với chiều cao của tôi, thật chẳng dám mơ đến việc được ngồi, dù có nhón chân lên cũng chưa chắc đã nhìn thấy phía trước.

Mở đầu là tiết mục đơn ca của khoa Pháp.

Tiếp theo là điệu nhảy nóng bỏng của sinh viên năm 2 khoa Anh.

Đèn trong sân hơi tối, tôi đảo mắt nhìn quanh, một số đã từng gặp, một số chưa từng nhìn thấy, nhưng đa phần tôi đều quên cả rồi. Mẹ thường nói với tôi: doanh trại cố định, lính thì vô định. Tôi chỉ mới mấy tháng không đến khu Tây thôi, mà đã xa lạ với những người ở đây đến vậy.

Không biết Triệu Hiểu Đường đến chưa nhỉ.

Tôi lấy điện thoại ra nhắn cho nó, không bao lâu nó đã trả lời.

“Mình tới rồi. Cậu ở đâu? Mình giành chỗ rồi nè.”

“Mình ở phía sau.” Tôi lại nhắn.

Sau đó, tôi trông thấy ở phía trước, bên trái, có người đứng dậy quay đầu nhìn. Đó là Triệu Hiểu Đường, nó đã tìm thấy tôi. Vóc dáng của Triệu Hiểu Đường thu hút rất nhiều ánh nhìn của nam sinh.

Triệu Hiểu Đường là một người đẹp đến lạ thường, vốn dĩ còn có nhiều người theo đuổi nó hơn thế nữa, nhưng tính tình quái gỡ không hợp với ngôi trường này của nó đã dọa mất những nam sinh đồng trang lứa này.

Khi chen lên được đến bên Triệu Hiểu Đường, đầu tôi cũng đã nhễ nhại mồ hôi.

“Bạch Lâm tìm thấy cậu chưa?” Nó hỏi.

“Tìm được rồi.”

Tôi sợ nó hỏi nữa, nên cố tình chuyển đề tài: “Cậu có tờ giới thiệu chương trình không? Tiết mục của tụi mình nằm ở thứ mấy?”

“Cậu tự xem đi.” Nó đưa luôn tờ giấy cho tôi.

Lúc này, tiết mục ảo thuật của hai nam sinh bên khoa Nga đã làm sôi sục không khí của cả hiện trường, tiếng vỗ tay vang mãi không thôi. Một trong hai nam sinh đó cầm micro lên, cười một cái rất nghịch ngợm, rồi nói: “Hôm nay mình có hai nhiệm vụ, một là biểu diễn ảo thuật, mình đã hoàn thành rồi. Và hai là nhận được lời ủy thác của MC, mình xin giới thiệu cho tiết mục tiếp theo, sư muội của mình sẽ đọc bài thơ “Яваслюбил”. Hiển nhiên là các bạn cũng biết….. vì sao cậu ấy phải bắt mình giới thiệu rồi đó.”

Nam sinh ấy ra hiệu về phía anh chàng MC đang đứng ở một góc. Sau đó mọi người đều bật cười, rất hiển nhiên, họ dùng tiếng Nga để làm tiêu đề, điều này quả thật là làm khó hot boy của chúng ta.

Nam sinh nói: “Được rồi, không cười nữa, hãy để chúng ta cùng dùng một tâm trạng khác thưởng thức bài thơ này. Tác giả của nó là Александр Сергеевич Пушкин.”

Sau đó, toàn cảnh chợt tối lại.

Dưới nhạc nền du dương, tôi đã nghe thấy bài thơ đó.

“Яваслюбил:

любовьеще,бытьможет,

Вдушемоейугасланесовсем;

Нопустьонавасбольшенетревожит;

Янехочупечалитьвасничем.

Яваслюбилбезмолвно,безнадежно,

Торобостью,торевностьютомим;

Яваслюбилтакискренно,такнежно,

Какдайвамбоглюбимойбытьдругим

Tôi yêu em: đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em

(Thúy Toàn dịch)

Cô gái đọc xong chữ cuối cùng của lời dịch, bàn tay cầm micro từ từ hạ xuống, đứng yên lặng rất lâu. Phát âm của cô ấy, có hơi khác với Mộ Thừa Hòa, nhàn nhạt, nhè nhẹ, nhưng cũng rất xúc tích. Cô gái mặc chiếc váy màu trắng, đứng dưới ánh đèn duy nhất trên sân khấu, đôi mắt to nhìn xuống khán đài, sáng đến trông như một phù thủy, là một phù thủy cô đơn giữa đêm hội náo nhiệt.

Sau đó, tràn pháo tay đã phá vỡ tất cả.

Tôi nghe thấy bên cạnh có người nói: “Chán nhất là kiểu đọc thơ thế này, nếu không có đoạn dịch lại sang tiếng Hoa ở phía sau, thì đoạn đầu hoàn toàn là như vịt nghe sấm.”

Một người khác nói: “Tao thấy cũng được mà, nhìn kìa, nhỏ đó trông cũng được lắm.”

Sau đó, những người khác cùng phá lên cười.

Triệu Hiểu Đường quay qua nhìn tôi khi vỗ tay, nó nói một cách kinh ngạc: “Tiết Đồng, cậu sao vậy?”

“Hả?” Tôi hồi thần, bàn tay lau qua gò má, mới phát hiện mình đã bất giác đẫm lệ từ lúc nào.

Sau đó, tôi không biết những tiết mục tiếp theo là gì nữa, tôi chỉ nhớ Bạch Lâm đã ôm chặt tôi, nói rất lớn tiếng: “Khóc gì chứ, có gì hay ho đâu. Cậu phải kiên cường lên!”

“Thứ sáu, ngày 21 tháng 10. Trời nhiều mây

“Em đã từng lẳng lặng mà yêu anh, không một chút hy vọng. Em đã từng yêu anh, chân thành đến thế, dịu dàng đến thế.” Không hiểu tại sao, nghe đến đây lại tự nhiên khóc.”

(2)

Thành phố A vào tháng 11 rất hay trời mưa.

Tôi cầm theo sách ra khỏi phòng, đi được vài bước, phát hiện mưa to hơn tôi tưởng, bèn vội vàng chạy bộ đến gốc cây to bên ngoài viện nữ sinh để trú mua. Chính ngay trong lúc tôi đắn đo xem mình có nên trở về phòng hay không, một cây dù đã che ở trên đầu tôi.

Tôi quay lại, nhìn thấy Lưu Khải.

“Tình cờ thật.” Tôi nói

“Ừm, mình vừa lúc đi ngang đây.”

Tôi cười cười với Lưu Khải.

“Mình đến thư viện tự học.”

“Mình cũng vậy.” Cậu ấy giơ giơ quyển sách trong tay.

“Cậu đọc sách Anh văn cấp 6?”

“Ừm, bây giờ tìm việc làm cạnh tranh lớn quá, năm sau mình định thử một lần cuối cùng nữa, tiện thể có thể hỏi bài cậu.”

Tôi đã cúi gầm đầu, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng hổi phát ra từ cậu ấy. Lưu Khải chắc chắn không phải đúng lúc đi ngang đây, cũng không phải nổ lực muốn thi đậu cấp 6. Có lẽ cậu ấy đã đứng đây đợi tôi, có lẽ là Bạch Lâm đã báo tin.

Chợt nhớ đến câu nói của Bạch Lâm: Cho cậu ấy một cơ hội, cũng xem như cho mình một cơ hội.

Tôi nhích đi vài bước, sau đó nhìn ra phía xa, giả vờ nói đùa: “Được thôi, nhưng muốn mình phụ đạo cho thì phải trả tiền đó.”

Cậu ấy sững người, sau đó lập tức tươi cười.

“Chúng ta đã thân vậy rồi, có thể giảm giá không?” Cậu ấy hỏi.

“Không được. Trái lại còn phải tính đắt hơn học sinh phổ thông nữa.”

“Tại sao?”

“Vì cậu là sinh viên đại học. Cậu không thấy giáo viên đại học lương cao hơn giáo viên trung học sao?”

“Có sao? Mình cảm thấy cũng ngang nhau thôi mà.”

“Không có thành ý gì hết. Nếu cậu còn lôi thôi nữa thì mình sẽ tìm một giáo viên chịu giảm giá cho cậu.” Tôi nói hung dữ.

“…….” Chiêu này linh nghiệm thật, cậu ấy lập tức tắt tiếng.

Hai chúng tôi đi trên con đường trải nhựa đến thư viện, Lưu Khải cầm dù che cho tôi, sau đó băng qua đường đi bộ ở bên lầu hành chính. Tôi cứ luôn cảm thấy chỗ này rất giống với khoảng sân phía dưới lầu Tứ Giáo ở khu Tây trước đây, đại khái

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT