|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đó. Chẳng phải tháng 11 này trường chúng ta có một buổi tuyển dụng sao, em cũng muốn đi thử lắm. Nhưng mà hôm bữa, giáo viên phụ đạo nói với em trong khoa định tiến cử em ở lại trong trường.”
Mộ Thừa Hòa trầm ngâm một lúc, “Có thương lượng với người nhà chưa?”
“Mẹ em đi công tác ở nơi khác rồi, em có nhắc chuyện này với mẹ qua điện thoại, mẹ nói em muốn chọn thế nào cũng được.”
“Vậy bản thân em nghĩ sao?” Anh ấy hỏi.
“Không biết nữa…..” Tôi nói một cách rầu rĩ.
Dường như anh ấy đã sớm đoán biết trước câu trả lời của tôi, do đó không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ phân tích rằng: “Có định làm thông dịch viên không?”
“Lúc nằm mơ có nghĩ qua. Tiếc là với cái trình độ ngoại ngữ ít ỏi đó của em, làm thông dịch viên chuyên nghiệp còn kém quá.” Trước đây không chịu ngoan ngoãn học tập, hối hận rồi.
“Có muốn vào làm trong công ty nước ngoài không?”
“Chuyên ngành của người ta em không biết, chuyên ngành của em thì người ta đều biết, em tới đó thì làm được gì chứ, chỉ có thể làm một nhân viên văn phòng, đánh máy, photo. Bạch Lâm nói nếu muốn giỏi thì đi làm sales, nhưng em lại dốt đến thế, làm không được.”
“Vậy hay là ở lại trường?”
“Làm giáo viên?”
“Sao? Lại có ý kiến?” Mộ Thừa Hòa lắc đầu cười.
“Nói thật?”
“……” Hắn hông trả lời, chắc là cảm thấy câu hỏi này của tôi hơi thừa thải.
Tôi đành thành thật nói: “Em cảm thấy làm giáo viên chán lắm, năm nào cũng nhìn quyển sách đó, giảng những bài đó, lặp đi lặp lại. Cuối cùng biến thành người lôi thôi như Đường Tăng, nói chuyện cũng lớn tiếng hơn.”
Hắn cười rồi.
“Em không có nói thầy nha.” Tôi vội giải thích.
Lát sau, tôi lại không kìm được lòng hỏi: “Thầy Mộ, sao thầy lại làm giáo viên vậy?”
“Ngoài Vật lý ra thì tôi không còn biết gì nữa hết, không còn cách nào khác, chỉ có thể làm giáo viên thôi.” Anh ấy nói.
“Thầy nói dối, theo lời đồn từ học sinh của thầy, là thầy sắp làm viện sĩ viện hàn lâm rồi.”
“Học sinh nào mà thích quảng cáo tôi thế này?”
Tôi le lưỡi, không dám bán đứng sư huynh Lý, vội giả vờ như uống cà phê, tôi hút một hơi, quả đúng thật là ngọt muốn xiêu vẹo, hối hận thật. Nhưng nghĩ lại, dù gì cũng 30 đồng một ly, còn hơn uống vào mà đắng muốn xỉu.
Hắn chợt nói: “Cá nhân tôi cảm thấy em khá thích hợp làm giáo viên.”
“Tại sao?” Tôi nghiêng đầu hỏi.
“Hòa đồng, dễ gần, từ sáng đến chiều đều vui vẻ, không có nhiều tâm tư, môi trường lớp học rất thích hợp với em. Nhưng…..”
“Nhưng gì ạ?”
“Nếu em muốn ở lại trường, cử nhân thôi thì trụ không được đâu, trước sau cũng phải thi tiếp nghiên cứu sinh, đấy cũng là điều mà em cần phải đắn đo.”
Sau đó, Mộ Thừa Hòa lại phân tích điều lợi và điều hại.
Tôi nhìn gương mặt của hắn, trong đầu xuất hiện rất nhiều ý nghĩ. Lúc trước từng thấy trong sách nói, tình yêu không phải chỉ là một lúc rung động, mà là bạn phải cảm thấy, bạn và người ngồi đối diện với bạn, có thể sống bên nhau năm mươi năm, bất kể đắng cay ngọt bùi, bất kể ốm đau bệnh tật, cũng đều có thể chăm sóc bảo vệ nhau.
Tôi chưa từng nghĩ qua, nếu như tôi thật sự kết hợp với Mộ Thừa Hòa, sau đó cùng sống với nhau, sinh con, cùng già, thậm chí cùng đối mặt với tử vong sẽ là như thế nào. Tôi chưa từng nghĩ qua.
Tôi chỉ nghĩ, nếu như anh ấy tốt với tôi, nếu như anh ấy mãi quan tâm tôi như thế, nếu như anh ấy nói anh ấy thích tôi, nếu như anh ấy có thể ôm tôi vào lòng. Tôi nhất định sẽ vui sướng và kích động hơn bao giờ hết. Những gì tôi muốn chỉ đều là nhận lấy, cũng giống như tôi nhận lấy từ ba của tôi vậy. Mỗi lần gặp phải khó khăn, người đầu tiên tôi tìm đến sự giúp đỡ đều là Mộ Thừa Hòa. Khi lạc lõng, người đầu tiên tôi nghĩ tới cũng là Mộ Thừa Hòa. Bởi vì anh ấy an ủi tôi, khích lệ tôi, quan tâm tôi.
Lần đó các giáo viên nói chuyện với nhau trong
văn phòng: “Chỉ ở những tình huống đặc biệt, mới có một tình cảm sùng bái đặc biệt đối với một người đặc biệt.”
Lúc
này đây, tôi bất giác bật cười. Dẫu rằng đắng đấy, nhưng tôi vẫn đã cười.
Anh ấy hỏi: “Tôi nói sai sao?”
Tôi mỉm cười nói: “Dạ không.”
Anh ấy khựng lại một lúc, “Suy nghĩ kỹ chưa?”
Tôi gật đầu, “Nghĩ kỹ rồi.”
Nếu như đó vẫn chưa phải tình yêu, mà chỉ mới là thích. Nếu như cái thích này không nhận được sự hồi đáp của anh ấy, vậy thì hãy thừa lúc nó chưa quấy nhiễu đến anh ấy, đóng băng nó lại, cất giữ nó vào ký ức của mình.
Sau đó, chúng tôi lại nói thêm một lúc nữa về những chuyện khác.
Mặt trời đã gần lặn, tôi còn phải về nhà lấy đồ nên xin phép về trước. Anh ấy nói mình không vội, dù sao giờ này đường phố cũng kẹt xe, nên ngồi thêm lát nữa.
Ra khỏi Starbucks, tôi đi tới trạm đón xe buýt, đứng một lúc vẫn chưa thấy có xe. Nhìn những chiếc xe di chuyển từ từ trên đường, tôi không kìm được lòng, quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn lướt qua từ xa.
Anh ấy vẫn ngồi ở đó, hơi nghiêng người đối lưng với tôi. Vì khoảng cách quá xa, tôi không nhìn rõ được gương mặt ấy, chỉ biết anh ấy đang cầm ly, tiếp tục nhâm nhi ly mocha. Tay cầm cà phê là bàn tay trái, đó là bàn tay đã từng mang đến cho tôi rất nhiều hơi ấm và ảo tưởng. Tôi ngừng lại một lúc, tiếp đó vội vã chạy trở về, đẩy cửa kính ra.
Chiếc chuông cửa vang lên vài tiếng leng keng.
Một nhân viên đang dọn dẹp bàn ở gần cửa nhất nhìn thấy tôi vào, liền rất lịch sự mà nói: “Hoan nghênh quý khách.”
Mộ Thừa Hòa nghe thấy tiếng, khẽ quay đầu sang nhìn. Sau đó, ánh mắt của chúng tôi bắt gặp nhau. Tôi đi từ từ về phía đó, anh ấy đứng lên.
“Lúc nãy em quên nói,” Tôi nói rất thành tâm, “Thầy Mộ, cám ơn thầy. Thầy là một thầy giáo tốt, có thể làm học sinh của thầy, là điều may mắn nhất của em trong bốn năm đại học.”
Đôi mắt trong vắt sáng sủa Mộ Thừa Hòa nhìn lấy tôi, không nói được lời nào.
Cuối cùng, tôi nói: “Tạm biệt thầy.”
Anh ấy đáp lại: “Tạm biệt.”
Chính trong giây phút tôi quay lưng rời khỏi, Mộ Thừa Hòa đột nhiên kéo lấy tôi. Đang là đầu thu, tôi mặc áo tay dài mỏng, năm ngón tay của anh ấy khóa chặt cổ tay của tôi, cách nhau một lớp vải mềm, hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay ấy. Anh ấy không dùng lực, nhưng đã rất nhanh chóng và dễ dàng ngăn cản bước chân rời khỏi của tôi.
Tôi kinh ngạc quay đầu lại.
Anh ấy hơi ngưng lại một chút, sau đó bình tĩnh nói: “Giờ này không dễ lên xe, tôi tiễn em.”
“Không sao, nhà em gần đây lắm, đi hai trạm là tới, em đi bộ về đó cũng nhanh lắm.”
Anh ấy gật đầu, buông tay, “Vậy em nhớ cẩn thận, đừng về trường muộn quá.”
Tôi trở về con phố tấp nập, cứ mãi đi thẳng, băng qua đèn giao thông, tiếp tục tiến thẳng, không dám quay đầu lại.
Ký Ức Độc Quyền – Chương 08
Hắt xì ông mặt trời
(1)
Một mình tôi lang thang không mục đích trên phố rất lâu rất lâu, cho đến khi nhận được điện thoại của Bạch Lâm.
“Cậu đi đâu rồi?” Vừa bắt máy lên thì nó đã hỏi, “Mình tìm cậu khắp nơi, gọi điện lại không chịu nghe, mình gọi cho cậu nãy giờ rồi đó.”
Tôi sững người, “Sao vậy?”
“Sao vậy? Cậu hỏi mình sao vậy ư? Còn một tiếng rưỡi nữa là đến giờ biểu diễn, cây tì bà của cậu đâu?” Nó nộ khí xung thiên mà chất vấn.
Tới đây tôi mới sực nhớ ra, ngoại trừ việc ra gặp Mộ Thừa Hòa, tôi còn có một nhiệm vụ quan trọng nữa là phải về nhà lấy cây đàn tì bà cho bạn nữ cùng lớp mượn làm đạo cụ cho tiết mục múa cổ điển.
“Mình về nhà lấy ngay.” Tôi tỉnh hoàn toàn rồi.
“Cậu còn đang trên đường?” Bạch Lâm càng tức thêm.
“Không xa đâu, mình về nhà ngay bây giờ, mình hứa danh dự, tuyệt đối không về trễ.” Thiếu chút nữa là tôi chỉ tay lên trời thề luôn rồi.
“Được, cậu mà dám về muộn, mình đập cậu chết.” Bạch Lâm kết thúc bằng một cậu nói nhẫn tâm.
Tôi cười hi hi, không giận chút nào, cúp máy xong liền vội vàng chạy về nhà.
Tôi biết, buổi biểu diễn lần này có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với mọi người.
Mỗi tối thứ sáu của tuần cuối cùng trong tháng, trường chúng tôi đều sẽ tổ chức một đêm văn nghệ, địa điểm là sân bóng rổ ở khu Tây, mỗi khoa hoặc mỗi học viện sẽ luân phiên nhau, một vòng như thế sẽ là một năm.
Tháng 11 này chính là tiết mục của Học viện ngoại ngữ.
Học viện ngoại ngữ của chúng tôi có khoa Anh, khoa Đức, khoa Pháp, khoa Nhật và khoa Nga. Mỗi khoa sẽ chia nhau hai đến ba tiết mục, vừa đủ hợp thành một buổi biểu diễn văn nghệ 90 phút.
Lúc trước Bạch Lâm là phó Bộ trưởng Bộ văn nghệ của học viện chúng tôi, chỉ là bây giờ đã lên năm 4 nên phải lui lại. Nhưng tháng trước nó lại bị giáo viên phụ đạo kéo lại, bảo giúp đỡ các sư muội, phụ trách tiết mục của khoa Anh. Con người của Bạch Lâm, tuy không giỏi khiêu vũ, nhưng khả năng chỉ huy của nó phải nói là số một.
Không hiểu tại sao, những sinh viên năm 4 như chúng tôi không còn lề mề khi tham gia vào những hoạt động thế này như ba năm trước nữa, trái lại tất cả đều rất nghiêm túc. Có lẽ vì chúng tôi đã là lớp tốt nghiệp rồi, nên có chút cảm giác của lần biểu diễn cuối cùng chăng?
Tôi vốn lười dọn dẹp, cây tì bà đặt ngay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




