|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tới muốn nắm lấy nó, bịt miệng nó lại. Ngờ đâu nó như con cá vậy, mới chớp mắt đã lách ra phía sau Lưu Khải, cười hì hì nói: “Anh Lưu Khải, anh xem kìa, Tiểu Đồng nhà anh mắc cỡ quá hóa giận rồi.”
Tôi bắt nó, nó lại kéo Lưu Khải làm bia đỡ đạn.
Tôi không nhanh nhảu bằng nó, lại thêm vào ly kem trên tay, Lưu Khải đứng ở giữa, kiểu nào tôi cũng không thành công. Đành cắn răng nói: “Đợi mình vứt cái này đi rồi sẽ tới bắt cậu.” Sau đó lập tức chạy đi tìm thùng rác.
Không thể ngờ rằng tôi lại đụng vào lồng ngực của một người.
Người đó mặc áo sơ mi trắng, lồng ngực tức thì bị màu đỏ hồng của kem dâu in thành một vết to.
Bạch Lâm cũng tắt hẳn tiếng cười.
Tôi nghe sư huynh Lý gọi: “Thầy Mộ.”
(5)
Bạch Lâm và những sư huynh khác cũng đồng loạt gọi theo. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mộ Thừa Hòa, hốt hoảng lui lại hai bước.
Hắn hỏi: “Chuyện gì mà vui vậy?”
Tôi không biết câu này là đang hỏi tôi, hay hỏi người khác, vì hơn một nửa số người ở đây anh ấy đều biết, nên tôi không dám trả lời.
Tống Kỳ Kỳ vội vàng lấy khăn giấy nhét vào tay tôi. Tay cầm khăn giấy của tôi đưa lên, nhưng rồi đã ngưng lại, không dám tiến tới. Đứng nhìn như thế mới phát hiện áo của anh ấy không phải màu trắng trơn, mà là màu lam nhạt. Nhưng nhìn kỹ hơn, đó không đơn thuần chỉ là màu xanh nhạt, mà còn có những đường kẻ dọc.
Kem lan ra, dính trên lớp vải mỏng ấy, thấm vào đến da thịt. Tôi không kìm được lòng mà suy nghĩ, cái cảm giác bị đồ ngọt dính vào người, chắc chắn là rất khó chịu.
Sư huynh Lý e thẹn gãi gãi đầu, giải thích: “Dạ em sắp vào viện nghiên cứu sinh, nên hôm nay mời mọi người ăn một bữa.”
Mộ Thừa Hòa gật đầu, nhận lấy khăn giấy từ tay tôi rồi tùy ý lau đi vết ố trên áo. Tôi không biết anh ấy đã ở sau lưng chúng tôi từ khi nào, có nhìn thấy cử chỉ thân mật của Lưu Khải đối với tôi hay không, hoặc có nghe thấy những lời Bạch Lâm trêu ghẹo tôi và Lưu Khải không. Nhưng, cho dù anh ấy có nhìn thấy, thì đã sao?
Bạch Lâm ủ rũ nói: “Thầy Mộ, để Tiết Đồng giặt cho thầy vậy, hay mua lại cho thầy một cái khác.”
Tôi không dám nhìn Mộ Thừa Hòa, nhưng tôi thấp thoáng cảm thấy ánh mắt của anh ấy nhìn lướt qua tôi, rồi qua Lưu Khải, cuối cùng là những người khác, sau đó híp đôi mắt sáng sủa ấy lại, cười nhẹ nói: “Không cần đâu, chẳng phải thứ gì quý giá. Các em chơi vui vẻ, tôi phải về phòng làm việc.”
Nói xong, liền vòng đường rời khỏi.
Nhìn bóng lưng anh ấy xa dần, Triệu Hiểu Đường nói một cách mê mẩn: “Đấy chính là thầy Mộ trong truyền thuyết của các cậu sao?” Đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy Mộ Thừa Hòa.
“Không phải thầy thì còn có thể là ai.” Bạch Lâm nói
“Đây làm gì là con người.” Tình thánh Triệu Hiểu Đường cảm thán với giọng hưng phấn, “Rõ ràng là Huyền nữ ở Cửu trùng thiên hạ phàm.”
Chín người còn lại giữ im lặng một cách rất ăn ý.
Cuối cùng, sư huynh Lý phát hiện ra một vấn đề: “Tôi nhớ lúc nãy thầy Mộ nói thầy về phòng làm việc?”
Một sư huynh khác đáp trả: “Ừ.”
Sư huynh Lý lại hỏi: “Nhưng, hướng đi của thầy rõ ràng là đến thư viện mà?”
Bạch Lâm nói: “Người ta vào thư viện thay đồ trước không được sao?”
Chúng tôi lại lần nữa im lặng.
Ký túc xá ở đây khác với khu Tây, không phải toàn bộ nữ sinh ở một tòa lầu riêng, mà chia làm khu nam sinh và khu nữ sinh, xen kẽ nhau không một quy luật.
Hành lang phòng chúng tôi đối diện với cửa sổ của khu nam sinh khoa nào đó, cách nhau khoảng mười mét. Tivi trong trường đều dùng cùng một hiệu, có lúc chúng tôi không tìm được remote thì sẽ chạy qua phòng kế bên mượn dùng tạm. Kết quả là, có một lần chúng tôi phát hiện tivi đột nhiên tự chuyển sang đài Tomato mà không cần điều khiển.
Tôi nói: “Chẳng lẽ tivi này lâu năm quá rồi, bị giật gân?”
Bạch Lâm nhún vai: “Chắc vậy.”
Sau đó, tôi chỉnh trở về đài Apple, một phút sau nó lại biến thành đài Tomato. Bạch Lâm cũng bắt đầu thấy quái lạ.
“Chẳng lẽ nó thích cà chua, không thích táo?” Tôi hỏi Bạch Lâm, tiện thể ngồi mò mẫm sở thích của “người bạn mới” này.
Cuối cùng chúng tôi mới phát hiện, hóa ra không phải là tivi giở chứng, mà do đám nam sinh ở lầu đối diện. Tivi hướng ra ngoài hành lang, bên kia là lầu của nam sinh. Chúng đang cầm remote điều khiển tivi bên phòng chúng tôi. Sau này, chúng tôi rãnh rỗi không có gì làm cũng sẽ lấy gậy ông đập lưng ông. Chính trong bầu không khí mới mẻ vui vẻ của môi trường cơ sở chính này, phòng của chúng tôi đã xảy ra một chuyện chấn động nhất ngày tháng đại học.
Hôm đó là thứ hai, sáng sớm chúng tôi đã phải vào tiết đọc hiểu. Triệu Hiệu Đường làm tóc ở trong phòng, lề mề cả nửa ngày trời, vào đến lớp thì đã trễ giờ. Giáo viên đọc hiểu đã quen với tác phong của nó nên cũng chẳng hề đoái hoài. Vì tính đặc thù của chuyên ngành ngoại ngữ, do đó mỗi lớp học chỉ có hai mươi học sinh, chỗ ngồi cũng tương đối cố định, cho nên, ai nghỉ học nhìn xuống là biết ngay. Song cũng có một điều bất lợi khác là khi luân phiên trả lời câu hỏi, vòng xoay cũng sẽ trở về nhanh hơn. Bốn chúng tôi thích ngồi chung với nhau, cho Tống Kỳ Kỳ ngồi chính giữa, có như vậy thì khi bị gọi tên đứng dậy dịch cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Triệu Hiệu Đường là người cuối cùng vào lớp.
Mười phút sau, ngoài cửa xuất hiện một người phụ nữ trẻ tuổi lạ mặt.
Cô ta gõ cửa vài cái rồi hỏi: “Xin hỏi đây có phải là lớp 1 khoa Anh không?”
Cô ấy khá lịch sự, không cảm nhận được là có mưu đồ gì, nên giáo viên đứng lớp nói phải.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, người phụ nữ ấy chuyển ánh nhìn xuống lớp học: “Tôi tìm Tống Kỳ Kỳ.”
Tống Kỳ Kỳ ngạc nhiên ngước đầu đứng dậy, xin phép cô giáo rồi đi ra ngoài trong nghi ngờ.
Người phụ nữ ấy nhìn Tống Kỳ Kỳ, xác định thêm lần nữa: “Cô là Tống Kỳ Kỳ?”
Tống Kỳ Kỳ gật đầu: “Là tôi, xin hỏi có chuyện gì?”
Chữ “gì” ấy còn chưa kịp nói hết, bàn tay của người phụ nữ ấy đã giáng xuống mặt của Tống Kỳ Kỳ, “bốp” một tiếng, giữa hành lang vắng người, âm thanh rõ ràng đến không ngờ.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, chúng tôi kinh ngạc đến chỉ biết ngồi ngơ ngác.
Ngay sau cái tát ấy, người phụ nữ lộ rõ nguyên hình của mình, cô ta mắng chửi: “Trường của mấy người sao lại có loại học sinh như cô hả, dám dụ dỗ chồng của tôi!” Vừa nói, cô ta còn vừa nắm lấy tóc của Tống Kỳ Kỳ, vẻ mặt hung dữ.
Đến lúc này thì chúng tôi đã hồi thần trở lại. Bạch Lâm ngồi ngoài cùng, nó là người đầu tiên chạy ra đẩy người phụ nữ đó ra. Các bạn cùng lớp còn lại cũng lũ lượt đổ ra ngoài cửa ngăn cản, chất vấn người phụ nữ đó.
“Sao lại đánh người chứ?”
“Bà lấy tư cách gì mà đánh người hả?”
Người phụ nữ loạng choạng với cú đẩy của Bạch Lâm, sau khi định thần lại nhìn thấy cả nhóm người chúng tôi đối phó với một mình cô ta, khí thế càng trông giống như sống chết cũng phải kéo theo Tống Kỳ Kỳ, tay túm lấy tóc của Tống Kỳ Kỳ, giọng cô ta tiếp tục cất cao: “Hỏi tôi lấy tư cách gì ư? Chính bằng lý do nó dụ dỗ chồng tôi, phá hoại gia đình của tôi! Hồ ly tinh! Anh ấy từng là giáo viên của mày đó!”
Ba chúng tôi sững người tại chỗ.
Động tĩnh của người phụ nữ này đã ảnh hưởng đến cả hành lang lầu 7, rất nhiều lớp đều đã ngưng học, những người ra xem náo nhiệt càng ngày càng đông. Cuối cùng làm kinh động đến trưởng khoa. Dưới sự khuyên giải của giáo viên, người phụ nữ đó mới chịu ngừng lại tiếng mắng chửi của mình, cùng họ vào văn phòng.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, người phụ nữ bắt đầu rơi lệ kể lại đầu đuôi sự việc. Lúc này chúng tôi mới biết, hóa ra đó là vợ của Tiêu Chính, hai người đã kết hôn 3 năm rồi. Tôi kinh ngạc nhìn Tống Kỳ Kỳ, không nói được lời nào. Tống Kỳ Kỳ từ đầu đến cuối chỉ cúi đầu im lặng, năm dấu tay kia vẫn còn hằn rõ trên gương mặt của nó.
Chủ nhiệm khoa nói: “Đâu thể nào. Tống Kỳ Kỳ là học sinh xuất sắc nhất cả về thành tích lẫn phẩm chất trong khoa Anh chúng tôi, chuyện này có hiểu lầm gì không?”
Vợ của Tiêu Chính lau đi nước mắt, khinh khỉnh: “Hiểu lầm?”
Triệu Hiệu Đường tiến tới ba bước, đứng ngay trước mặt Tống Kỳ Kỳ, “Kỳ Kỳ!”
Tống Kỳ Kỳ cúi đầu, cả thân người như đã tê liệt, vẫn không nói không rằng, cũng không nhìn ai.
Triệu Hiểu Đường nói: “Tống Kỳ Kỳ, cậu nói với bà ta, nói cậu không biết. Cậu không biết Tiêu Chính đã kết hôn, tất cả đều do hắn gạt cậu, cậu nhỏ hơn hắn nhiều như vậy, lại còn là sinh viên, hắn muốn gạt cậu thì dễ biết chừng nào chứ, giống như người lớn gạt trẻ con mà thôi.”
Lát sau, tôi nhìn thấy Tống Kỳ Kỳ từ từ ngước mặt lên, khoang mắt ấy trống rỗng, nó nói: “Không phải.”
“Bắt đầu từ 17 tuổi mình đã yêu anh ấy, mãi cho đến bây giờ, anh ấy không hề gạt mình.”
“Anh ấy nói anh ấy đã kết hôn, nhưng mình nói mình không ngại; Anh ấy nói sẽ không vì mình mà ly hôn, mình nói mình không ngại; Anh ấy cũng nói không thể cho mình một kết quả, mình cũng vẫn nói mình không ngại.” Tống Kỳ Kỳ tuôn ra từng chữ một, giữa văn phòng rộng rãi, tiếng nói của nó trở nên rõ ràng lạ thường.
Sau đó, tay của Triệu Hiểu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




