watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7697 Lượt

Đường run rẩy, giơ lên, và tát thật mạnh vào mặt Tống Kỳ Kỳ, “Mình đánh chết cái đồ không biết tự thương mình như cậu!”

Bao nhiêu năm nay, Triệu Hiểu Đường luôn tỏ ra lạnh lùng với mọi việc, ngay cả khi bị nợ môn, nhiều lần bị bí thư khoa cảnh cáo sẽ không cho nhận bằng tốt nghiệp, nó cũng chỉ cười lạnh với nét mặt chẳng thèm quan tâm. Nhưng lúc này đây, Triệu Hiểu Đường đang khóc, tay nó đang run, vừa giận dữ muốn tiếp tục đánh Tống Kỳ Kỳ vừa nói: “Thật muốn đánh chết cậu!”

Nó ra tay mạnh hơn cả vợ của Tiêu Chính, Tống Kỳ Kỳ cũng không né tránh, chỉ đứng yên đó chịu trận.

Tôi chạy tới chắn ở trước Tống Kỳ Kỳ, vừa khóc vừa hét lớn với Triệu Hiểu Đường: “Đừng đánh nữa! Hiểu Đường, đủ rồi, cậu ấy đã đủ đau rồi, đừng đánh nữa.”

Bạch Lâm sống chết cũng kéo Triệu Hiểu Đường lại. Đến cuối cùng, bốn đứa chúng tôi đã đứng ôm nhau trong văn phòng, cùng khóc với nhau.

(6)

Do nghề nghiệp của mẹ hơi đặc biệt, do đó từ nhỏ tôi đã có thể nghe được từ mẹ một số chuyện cũ của những phạm nhân nữ trong tù. Nghe nói phụ nữ phạm tội, phần lớn đều là vì gia đình hoặc tình yêu.

Mẹ tôi thường dùng một danh ngôn để hình dung họ – Thương nó gặp bất hạnh, giận nó không có chí.

Tôi không biết khi Triệu Hiểu Đường tát Tống Kỳ Kỳ, trong đầu nó có phải cũng đang nghĩ câu này hay không. Lâu nay nó luôn làm theo ý mình, trong phòng bốn người, cảm giác nó mang đến cho người khác là không mấy thích chơi chung với ba chúng tôi, do đó cũng có chút xa lạ với chúng tôi. Nhưng, ngay sau khi nó đánh Tống Kỳ Kỳ, và cùng chúng tôi ôm lấy nhau, tôi mới ngộ ra, hóa ra trên đời này có nhiều người thích che giấu tình cảm của mình như vậy.

Chuyện của ngày hôm đó, rất nhiều người đều trông thấy, do đó sự việc càng ngày càng trở nên to hơn, mồm năm miệng mười, một truyền mười, mười truyền trăm, lời đồn rải khắp sân trường.

Vợ của Tiêu Chính nhất quyết bắt nhà trường phải khai trừ Tống Kỳ Kỳ, nếu không sẽ làm cho Đại học A bị lên báo. Nghe người ta thuật lại thì nguyên văn của bà ta là: “Để người ngoài nhìn xem thế nào là trường điểm, thế nào là tài nữ, toàn là thứ dơ bẩn.”

Trong khoa cũng không tỏ thái độ gì, chỉ bảo Tống Kỳ Kỳ nghỉ học vài bữa, tự mình kiểm điểm trong khi chờ đợi quyết định của nhà trường.

Những ngày đó, nó không hề bước ra cửa, suốt ngày không nằm trên giường thì sẽ ngồi thẩn thờ trên ghế. Mẹ của Kỳ Kỳ cũng từ dưới quê đi xe lửa lên thành A.

Giáo viên phụ đạo sợ Kỳ Kỳ nghĩ không thoáng, nên bảo chúng tôi trông chừng nó trước khi mẹ nó đến.

Ở sau lưng Kỳ Kỳ, Bạch Lâm hỏi: “Lỡ như trường thật sự khai trừ Kỳ Kỳ thì sao?”

“Không đâu.” Tôi an ủi nó mà lòng không chắc chắn.

“Trong quy định của trường có điều lệ này không?” Bạch Lâm lại hỏi.

“Không biết nữa, lúc trước không có xem kỹ.” Tôi thở dài.

Bạch Lâm nói: “Chúng ta nghĩ cách gì đi. Nhưng nếu thật sự bị khai trừ, cả đời này còn dám trông mong gì tương lai nữa.”

Người đầu tiên tôi nghĩ tới là người mà ngày thường rất quan tâm cho tôi, tính tình lại hòa đồng – thư ký Ngô. Nhưng từ lúc khai giảng đến nay thì giáo sư luôn đi họp ở ngoại địa, chẳng thể lo được chuyện ở đây.

Người thứ hai là Trần Đình.

Trần Đình nói: “Tôi cũng chỉ có thể thử xem sao thôi, nói thế nào thì ảnh hưởng lần này thật sự quá xấu.”

Tôi cám ơn thầy xong, vừa định rời khỏi thì bị thầy gọi trở lại.

Thầy nói: “Tiết Đồng, em nói với Tống Kỳ Kỳ, hy vọng em ấy có thể quay đầu lại. Tình cảm như thế ấy căn bản không phải tình yêu. Người đàn ông đó cũng không có tư cách nhắc đến chữ yêu ở trước mặt Tống Kỳ Kỳ. Cũng may là hắn đã chuyển nghề từ mấy năm trước, nếu không hắn cũng không xứng đáng làm giáo viên.”

“Cám ơn thầy, thầy Trần. Tụi em vẫn luôn khuyên bạn ấy.” Trần Đình là một người tốt.

Thầy lại nói: “Thiện cảm mà em ấy dành cho người đàn ông đó trong thời trung học, chỉ là một sự ỷ lại đối với người trưởng thành, chỉ là khát vọng đối với tình yêu của bố mà thôi. Xét về bản chất, nó chỉ có thế, đó không phải là tình yêu gì cả.”

Thầy nói xong, rồi nhìn tôi với ánh mắt sâu xa.

Những ngày ấy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều.

Ba mẹ của Tống Kỳ Kỳ đều là công nhân. Mẹ của Kỳ Kỳ rất xinh đẹp, hát rất hay. Khi còn trẻ, bác ấy là người đẹp nổi tiếng ở trong xưởng. Ba của Kỳ Kỳ là đồng nghiệp làm cùng xưởng, ngoại mạo bình thường. Nhưng mẹ Kỳ Kỳ cảm thấy ba Kỳ Kỳ là người tốt, trung thực, làm đúng bổn phận. Chỉ không ngờ rằng, người trung thực này luôn sợ hãi vợ mình đi ngoại tình, do đó sau khi kết hôn, chỉ cần bác gái mà nói chuyện với người đàn ông nào, thì về đến nhà chắc hẳn sẽ bị ba Kỳ Kỳ đánh đập.

Sau khi Tống Kỳ Kỳ ra đời, tính tình của bác Tống chỉ có tăng chứ không có giảm. Có một lần một người thân trong nhà vô tình nói, Tống Kỳ Kỳ không giống ông ấy, do đó ông đã nghi ngờ đây không phải con ruột của mình, từ đó hễ có chuyện gì không vừa lòng ông sẽ lại lấy Tống Kỳ Kỳ ra trút giận. Nhiều năm qua đi, tình cảm của hai cha con cơ hồ là con số không. Do đó Trần Đình kết luận tình yêu mà Kỳ Kỳ dành cho Tiêu Chính, thật chất chỉ là sự khát khao đối với tình yêu của ba, nói như thế cũng không phải là vô lý.

Vậy còn tôi?

Tôi và Tống Kỳ Kỳ giống nhau biết mấy.

Về sau, trải qua quá trình thương lượng từ ba phía, nhà trường ghi nhận Tống Kỳ Kỳ phạm một lỗi sai. Vì mức độ ảnh hưởng của sự việc, nhà trường bảo gia đình dắt Kỳ Kỳ về nhà, đình chỉ học ba tháng, chấm dứt học bổng và toàn bộ những danh dự đang được xét của Tống Kỳ Kỳ.

Mỗi khi nhìn chiếc giường trống trải của Kỳ Kỳ, không hiểu tại sao, tôi cũng luôn có một cảm giác đau cho người cùng cảnh ngộ.

Sau hơn một tuần bình tĩnh suy ngẫm, cuối cùng tôi cũng quyết tâm hẹn Mộ Thừa Hòa đến Starbucks gặp mặt, nơi mà mấy tháng trước tôi bắt gặp Tiêu Chính và Tống Kỳ Kỳ.

Tôi đến rất sớm, ngồi tại vị trí mà Tống Kỳ Kỳ từng ngồi, nhìn dòng người và xe cộ ngoài đường.

Bữa cơm với anh ấy và với Trần Đình lần trước, đa phần là Trần Đình bắt chuyện với tôi. Lâu nay tôi không cho rằng Mộ Thừa Hòa là một người trầm lặng ít nói, nhưng hôm đó, anh ấy nói rất ít, lúc thì nhìn tôi, lúc lại nhìn Trần Đình, giống như một người ngoài cuộc vậy, rất ít xen vào cuộc đối thoại của chúng tôi.

Hôm ấy, chúng tôi có nói đến giáo viên nạp tiền ăn vào thẻ ở nhà ăn số 3 của khu Tây.

Tôi nóng hừng hực mà nói: “Ông thầy mập ú ấy, nếu đưa một trăm đồng, kêu thầy thối tiền, thầy sẽ vứt tiền ra lại, còn rất hung dữ mà nói không có tiền lẻ. Rồi nếu như đưa cho thầy hai mươi đồng loại tiền năm đồng một đồng nhờ thầy nạp vào thẻ, thầy sẽ rất bực bội mà đẩy tiền ra lại bảo đi đổi tiền chẵn. Thầy nói đó, rốt cuộc là thầy mập ú muốn sao chứ?”

Trần Đình cười ha ha, “Vậy sao? Cũng may lần nào tôi cũng mang giấy một trăm và nạp một trăm.”

Tôi quay qua hỏi: “Thầy Mộ thầy có gặp qua người đó chưa?”

Anh ấy không trả lời, chỉ cười cười. Dẫu cho chỉ là một câu hỏi rất nhỏ rất bình thường, anh ấy cũng không chịu dùng lời nói để gần gũi với tôi, cho đến khi Trần Đình đứng ra làm dịu lại không khí. Trái lại khi ở MSN, tôi và anh ấy nói chuyện thoải mái hơn. Do đó, tôi cứ luôn cảm thấy anh ấy chắc là biết được gì đó, nên cố tình né tránh tôi.

Đúng giờ hẹn, Mộ Thừa Hòa xuất hiện.

Tôi nhanh chóng đứng dậy hỏi: “Thầy uống gì? Em mua.”

Trước khi tới đây tôi đã được Bạch Lâm phụ đạo, nó nói đến Starbucks là phải tới quầy thu ngân trả tiền trước, sau đó tự mình mang thức uống đến chỗ ngồi, giống như Mc Donald’s vậy. Nó nhắc nhở tôi nhất định phải ghi nhớ điều này, để khỏi bị biến thành một đứa nhà quê làm người ta cười chê.

Đại khái là cử động của tôi quá kích liệt chăng, Mộ Thừa Hòa có hơi khựng người lại.

Anh ấy nói: “Để tôi mua cho.”

“Không được! Hôm nay em mời. Thầy uống gì?”

Thấy tôi kiên trì như vậy, anh ấy cũng không tranh giành nữa, bèn nói: “Tùy em, đừng quá đắng là được.”

Tôi đến quầy thu ngân, ngước đầu nhìn bảng giá rất lâu, hoa cả mắt, cuối cùng mới nói với nhân viên phục vụ: “Tôi muốn một ly cà phê không đắng.” Nói xong, chính tôi cũng cảm thấy câu này ngu thật.

Nhân viên phục vụ cười hiền nói: “Gần đây chúng tôi vừa cho một loại thức uống mới, Black cherry mocha, khá ngọt.”

“Vậy tôi lấy hai ly.”

“Xin hỏi, muốn dùng loại hình nào, lớn vừa hay nhỏ?”

Tôi lại hỏi một câu rất mất mặt: “Giá cả có giống nhau không?”

“Không giống.”

“Vậy tôi lấy ly nhỏ.”

“Hai ly Black Cherry Mocha nhỏ, tổng cộng sáu mươi đồng, xin hỏi còn dùng gì không?”

“Không cần nữa…….” Tôi lấy tiền ra khỏi ví một cách khó khăn, cầm hai ly cà phê trở về chỗ, chỉ cảm thấy tim mình đang nhỏ giọt. Sớm biết vậy thì không giả vờ thanh cao rồi.

(7)

Mộ Thừa Hòa hỏi tôi: “Tìm việc làm ra sao rồi?”

“Thật ra…..” Thật ra sáng nay tôi chỉ mượn cớ này để hẹn anh ấy ra thôi, nhưng tôi đã chuẩn bị xong lời thoại rồi, “Thật ra em rất do dự cho công việc sau này.”

“Không biết phải lựa chọn như thế nào?”

“Phải

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT