watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7709 Lượt

ngàn trong số tiền trợ cấp của ba, mua máy tính cho tôi, hơn nữa còn cho tôi mang vào trường sử dụng.

Nửa năm gần đây, tiền trả góp nhà cửa cũng đã đóng gần xong, đơn

vị làm việc của mẹ lại tăng lương, điều kiện kinh tế của chúng tôi cũng được cải thiện hơn. Việc mua máy vi tính là ước mơ

ngay từ khi tôi vào năm nhất, mấy hôm trước mẹ chợt nhắc lại chuyện này và còn lập tức thực hiện, nhất thời làm tôi cảm thấy không biết phải làm sao.

Tôi không biết có phải tất cả các gia đình độc thân đều như vậy hay không, khi cha mẹ có trông mong gì đó ở con cái, thì sẽ dùng vật chất để đạt đến mục đích.

Cuối tháng 8, mùa khai giảng, nhiệm vụ to lớn chào đón chúng tôi đầu năm học chính là công trình vận chuyển vĩ đại, tất cả sinh viên năm 4 đều phải chuyển từ khu Tây về cơ sở chính. Chúng tôi phải tranh thủ dọn dẹp phòng ký túc xá trước khi tân sinh viên vào học.

Nhà trường đã sắp xếp sẵn xe chuyên chở hành lý cho sinh viên. Nhưng, nhìn núi đồ trong phòng, đừng nói là xách chúng ra trạm xe ngoài cổng, chỉ việc kéo chúng xuống cổng ký túc xá thôi cũng đã là một nhiệm vụ gian khổ vô cùng rồi.

Hai ngày nay, viện nữ sinh đã phá lệ cho phép sinh vật giống đực tự do ra vào, náo nhiệt lạ thường.

Cuộc vận động hao người tốn của thế mà lại thành tựu được biết bao tình duyên. Làm cho những tình cảm bị đè nén áp chế bấy lâu nay, đột nhiên được cơ hội bùng phát, giúp không ít người đón kịp chuyến xe buýt cuối cùng của tình yêu thời sinh viên.

Phòng của chúng tôi, vắng tanh vắng ngắt.

Ngoài Lưu Khải và sư huynh Lý si tình của Bạch Lâm ra, chẳng còn người thứ ba nào đến giúp đỡ.

Sư huynh Lý đã thi đậu làm nghiên cứu sinh khoa Vật Lý của trường như nguyện vọng, hai tháng không gặp, mắt của anh tăng độ hơn rồi, trông vào thấy càng trí thức hơn, nhưng cũng gầy hơn.

Bạch Lâm lườm anh ấy một cái: “Thôi đi, với cái thân của anh, làm vận chuyển, tôi không thèm.” Thế là đuổi sư huynh xuống lầu.

Triệu Hiểu Đường trêu: “Ôi….. đau lòng rồi kìa, sợ hành lý của tụi này đè chết anh ta sao?”

Tôi thì lựa lời từ chối bàn tay nhiệt tình của Lưu Khải.

Cuối cùng, Tống Kỳ Kỳ thở dài, “Các cậu nói xem sao phòng chúng ta ế thế này?”

Triệu Hiểu Đường nói: “Ai bảo cậu và Tiết Đồng đều tìm nhằm hai người giống tiên làm chi, chẳng nhờ cậy được đâu.”

Bạch Lâm phản bác: “Vậy Tiểu Đường, sao cậu không tìm một người nhờ cậy được tới đây đi?”

Triệu Hiệu Đường đáp trả: “Những tên nhóc trong trường này, tớ không thèm.”

Bạch Lâm đứng bật dậy, hai người tranh cãi.

Và rồi, tôi về chỗ, lên mạng, không nói không rằng, bên tai chỉ nghe thấy Bạch Lâm và Triệu Hiểu Đường mỗi người một câu, tranh luận cả nửa ngày trời, khám phá từ phẩm chất của đàn ông cho đến chân lý của tình yêu, rồi lại tranh biện tới ý nghĩa của hôn nhân.

Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, cuối cùng tôi cũng không nhịn được nữa, xen vào một câu: “Xin hỏi Bạch đại tiểu thư, Triệu đại tiểu thư, hai cô đã nghĩ ra cách chưa?”

Bạch Lâm và Triệu Hiểu Đường cùng lúc trợn mắt nhìn tôi, cái thần thái đó như là đang trách móc tôi quấy nhiễu cuộc so tài miệng lưỡi của họ.

Cuối cùng Triệu Hiểu Đường nói: “Gọi cho công ty vận chuyển.”

Công ty vận chuyển tuyển bốn người đến, nhanh chóng dọn đồ của chúng tôi tới nơi cần đến.

Triệu Hiểu Đường cao giọng: “Thấy chưa, đấy chính là chân lý của cuộc sống.”

“Hớ….” Bạch Lâm khinh.

Buổi chiều đến nhà ăn lấy cơm, cơ sở chính đúng là cái gì cũng mới mẻ. Khi ở khu Tây, chúng tôi là nhóm người già nhất, giờ đây lại đột nhiên trở nên trẻ trung rồi, xung quanh toàn là những học trưởng trí thức uyên bác, học vấn uyên thâm.

Bạch Lâm chớp chớp đôi mắt phát sáng của nó: “Đâu đâu cũng là cơ hội tình yêu.”

Sau đó, tôi cố tình đi vòng qua trung tâm thực nghiệm thể lỏng, đứng nhìn từ xa một lúc, rồi vội vã rời khỏi.

Từ sau lần trò chuyện trên msn đó, tôi không còn liên lạc với anh ấy nữa.

Và, anh ấy cũng không.

Sau khi rời khỏi, hễ cách hai ba ngày mẹ sẽ lại gọi điện cho tôi, so với lúc trước khi chúng tôi ở cùng một nơi, giờ đây lời nói còn nhiều hơn. Mẹ tôi là một người không biết cách giao lưu tình cảm với người khác, cảm giác mà bà dành cho người khác là một kẻ điên cuồng với công việc. Trái lại ba tôi lại vô cùng dễ gần, đi đến đâu cũng vui cười và làm vui lòng mọi người.

Tôi chưa từng biết rằng tính cách của mình thật ra là di truyền từ ai trong hai người họ, hay là không giống ai cả?

Trong điện thoại, mẹ hỏi: “Tiền có đủ không?”

“Dạ đủ.”

“Thiếu thì nói với mẹ, đừng đi dạy thêm nữa, sắp thi cấp 8 rồi, hãy cố gắng ôn bài.”

“Ừm, con học cũng chăm lắm.”

“Ngày 7 tháng sau mẹ sẽ về, có cần mẹ mang gì không?”

“Không cần đâu, không cần đâu.”

Sau khi gác máy, Bạch Lâm ngồi bên cạnh tôi tổng kết: “Mình cảm thấy sau khi mẹ cậu đi công tác, tình cảm của hai người trái lại lại tốt hơn lúc trước.”

“Không phải chứ. Có lẽ bà ấy muốn thay đổi mình.”

“Tiểu Đồng.”

“Gì?”

Bạch Lâm đặt sách xuống, nó nhìn tôi bằng ánh mắt rất nghiêm túc, “Cậu không cảm thấy thật ra người ích kỷ đó không phải là mẹ cậu, mà là cậu sao?”

Tôi sững người. Sau đó chạy đi giặt đồ.

Thật ra, ngay trong ngày mẹ đi thì tôi đã hối hận rồi. Tôi không nên cãi nhau với mẹ ở trước mộ của ba, còn nói ra lời nếu người nằm bên dưới là mẹ nữa. Ba đã qua đời 4 năm, một mình mẹ lo cho tôi học đại học, còn chăm sóc cho bên nội, công việc lại nhiều, trong đơn vị làm, những người chạc tuổi với mẹ rất nhiều đều sống dưới sự chở che của chồng, tiền kiếm ra chỉ để tiết kiệm. Mẹ sinh tôi từ lúc còn rất trẻ, con cái của bạn bè của mẹ đa số đều còn học phổ thông. Do đó, đối với mẹ mà nói, đời người đã trải qua một nửa rồi.

Những đạo lý ấy tôi đều hiểu cả, nhưng khi nó thật sự xảy ra với mình, tôi nhất thời không thể nào chấp nhận. Tôi vẫn không thể chịu được có một người khác sẽ bước vào gia đình tôi, hoàn toàn thay thế vị trí của ba tôi.

Trải qua cuộc vận chuyển lần trước, khảo sát qua sự kiên trì không từ bỏ và tinh thần nghĩa khí của Lưu Khải, những thành viên khác trong phòng đều cảm thấy Lưu Khải đã đang đi theo con đường của sư huynh Lý, là một thanh niên có tương lai tươi sáng hết mình trong việc bồi dưỡng tình hữu nghị cách mạng. Do đó khi sư huynh Lý thi đậu nghiên cứu sinh, mời mọi người dự tiệc ăn mừng, Bạch Lâm đã kiên trì gọi luôn Lưu Khải.

“Anh Lưu Khải là anh em của tôi, anh không mời anh ấy tức là xem thường anh ấy. Xem thường anh ấy cũng tức là xem thường Bạch Lâm này!” Bạch Lâm dằn giọng.

Sư huynh Lý cảm xúc lẫn lộn, chỉ đành nghe theo Bạch Lâm.

Lần này Triệu Hiểu Đường vô cùng tán đồng cách làm của Bạch Lâm, nó nói bằng giọng khuyên bảo: “Tiểu Đồng, loại sinh vật đàn ông thế này, ta phải giăng lưới khắp nơi, chọn chỗ nuôi dưỡng. Cậu không thể treo chết ở một gốc cây.”

Số người tham dự tiệc mừng vừa đủ một bàn ăn, năm người bên sư huynh Lý, bốn người bên chúng tôi, thêm vào Lưu Khải. Bạn học của sư huynh Lý đều biết anh ấy si mê Bạch Lâm, họ không ngừng trêu chọc anh ấy, đồng thời cũng muốn tạo không khí mờ ám. Bạch Lâm vì muốn di dời ánh mắt cười trêu của mọi người đi chỗ khác, nên không ngừng chuyển đề tài sang tôi và Lưu Khải. Triệu Hiểu Đường như một mỹ nhân trên núi tuyết vậy, hoặc là chẳng đoái hoài đến ai, hoặc là phun ra câu nói khiến tất cả trố mắt há họng. Tống Kỳ Kỳ thì chỉ nhất mực cúi đầu ăn cơm, ai gọi thì nó cười hi hi.

Ra khỏi quán ăn, cả nhóm định băng qua sân trường để đi qua cửa Bắc. Khi đi qua một tiệm tạp hóa trên phố buôn bán, Bạch Lâm nói trời nóng quá, mời mọi người ăn kem. Nam sinh vì muốn giữ hình tượng vững vàng nên đều lắc đầu từ chối.

Có ăn là tôi không bao giờ cự tuyệt. Và thế là, tôi ngâm nga khúc hát, vừa múc từng muỗng kem cho vào miệng, vừa cùng mọi người bước đi trên con đường nhựa trong trường.

Lưu Khải ở bên cạnh, nhóm người Bạch Lâm đi theo sau.

Triệu Hiểu Đường cũng không ăn, nó còn nhắc nhở tôi: “Chí ít cũng chăm chút hình tượng và dáng vóc một chút đi, từ sáng đến tối suốt ngày ăn ăn ăn.”

Bạch Lâm phản bác: “Bọn mình như thế này gọi là tự do tự tại, hưởng thụ cuộc sống.”

“Chính xác!” Tôi quay lại đồng ý với Bạch Lâm.

Ngay đúng lúc quay đầu lại, gió thổi tới, tóc vén bên tai bay vào miệng tôi, làm dính kem còn sót lại ở khóe môi.

Lưu Khải lấy khăn giấy ra đưa cho tôi, cười nói: “Nhìn cái tướng ăn của cậu kìa.” Sau đó tiện tay vén tóc của tôi ra sau.

Lúc ấy tay phải của tôi đang cầm muỗng, tay trái cầm hộp kem, tôi… hơi ngẩn người.

Bạch Lâm là người đầu tiên nhìn thấy cử động này, tức thì cười tươi như hoa nở, còn bắt chước Lưu Khải, nhưng thêm đường thêm muối mà nói: “Tiểu Đồng, nhìn cái tướng ăn của em kìa, dễ thương quá đi.”

Sư huynh Lý và Tống Kỳ Kỳ bọn họ đều bật cười.

Lưu Khải cũng cười theo, đầu hơi ngượng ngạo mà cúi xuống.

Tôi vờ giận, hét to với Bạch Lâm: “Cậu bắt chước nữa thử xem!”

Bạch Lâm càng cười điên cuồng hơn, “Ôi, Tiểu Đồng, em mắc cỡ rồi sao.”

Tôi lập tức chạy

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT