watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:30 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5238 Lượt

là trách nhiệm.” Ngừng một lát, cô chậm rãi nói tiếp: “ Nhưng anh biết không, em không có khả năng làm mẹ. Em thật sự không biết mình còn có thể nói đến hôn nhân một lần nữa haykhông?” Tâm Hiếu cười buồn: “ Anh thật sự không bận tâm đến chuyện đó. Thật đấy. Quan điểm sống của anh đơn giản lắm, chỉ cần sống trọn vẹn từng ngày thôi. Anh từng đọc trong một cuốn sách và được biết rằng: “Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn.” Chính từ lúc đó anh đã nghĩ mình tìm bạn đời chứ không phải tìm người sinh con hay là làm việc nhà cho mình. Quan điểm hôn nhân của anh đơn giản chỉ là cần tìm một người chia sẻ cuộc sống.” Nhấp môi tách cafe còn dang dở, Tâm Hiếu khẽ cười và tiếp tục: “ Anh hiểu em đang nghĩ gì. Thật sự mà nói, anh rất mến em. Từ lúc Tiểu Nguyễn giới thiệu, giờ được gặp mặt càng cảm mến. Nếu em không phiền cứ coi anh như một người bạn, một người anh trai. Anh có thể thường xuyên mời em dùng cơm, được chứ? Bạn bè anh hầu hết đều có gia đình. Người độc thân đôi khi ăn cơm cũng không tránh khỏi nỗi buồn lẻ loi. Cách đây không lâu anh có nuôi một đôi vẹt. Rồi một ngày khi tan làm trở về nhà anh pháthiện con đực đã bị chết. Từ đó con cái không chịu ăn và một tuần sau nó cũng chẳng sống nổi. Đến con vật cũng cần có bạn thì con người tại sao lại cứ ép mình phải chịu nỗi cô đơn. Ánh hoàng hôn cuối chiều đã đủ lạnh rồisao con người ta không tự làm mình ấm lại bằng hơi thở của một người khác nữa…?” Hiên cười với anh và gật đầu: “ Cảm ơn anh vì đã quan tâm em. Em hiểu rồi. Lúc nào rảnh anh đừng quên gọi cho em! Em rất sẵn lòng được nghe anh tâm sự. Bất cứ khi nào ạ!” …………………………………….. Tâm Hiếu ngỏ ý đưa Gia Hiên về và cô cũng không từ chối. Tạm biệt cô ngay trước cửa chung cư rồi anh rời khỏi. Trời chiều đã đổi thành gam màu trầm từ lúc nào không hay, người đàn ông trẻ tuổi lẳng lặng quan sát nụcười của cô rồi bước theo cô. Gia Hiên hơi giật mình khi nghe thấy ai đó gọi mình. Hải Lâm cất cao giọng: “ Chị Gia Hiên.” Quay người lại, cô mỉm cười với Lâm: “ Em tìm chị sao?” “ Vâng. Lần trước em đến nhưng chị say rượu…” Gia Hiên lấy tay khẽ đập vào đầu: “ À. Chị xin lỗi, chị không nhớ. Có gì lên nhà rồi nói đã!” Trong ấn tượng của cô, cậu em trai của chồng cũ là người thân thiện nhất gia đình họ. Tuy 8 năm quen biết nhưng cô coi Hải Lâm chẳng khác nào em trai mình. Có lẽ một phần từ nhỏ cô đã một mình. Anh trai cô sau khi tốt nghiệp đã du học và ở lại luôn bên Mĩ.Chính vì điều đó mà khi về nhà họ Trần làm dâu, cô rất vui vì có thêm chị gái và em trai. Chỉ là họ đã bao giờ thực sự coi cô như người một nhà…? Lấy nước cho Hải Lâm, Gia Hiên nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện với cậu và dịu dàng: “ Lần trước chị thật sự không nhớ. Em tìm chị có chuyện gì không?” Hải Lâm đưa ánh mắt buồn nhìn cô: “ Chị dâu. Em xin lỗi!” “ Thằng bé này. Làm sao vậy?” “ Em không biết chuyện gì! Lúc em đi thực tập từ Đà Nẵng về mới hay tin anh chị đã ly hôn. Em rất tiếc. Đối với em chỉ có mình chị là chị dâu thôi!” Gia Hiên khẽ cười, hai bàn tay cô đan vào nhau, ánh mắt mệt mỏi. Cô đáp lời: “ Đây là chuyện của Hải Minh và chị, không liên quan gì đến em cả! Em đừng nghĩ gì. Bảnthân chị cũng quên rồi.” “ Em biết. Chị rất khổ tâm. Chị….vẫn sống tốt chứ ạ?” “ Có gì mà không tốt chứ! Chỉ là thay đổi môi trường sống, sớm muộn cũng thích nghi được thôi. Con người ta có một số chuyện phải nghĩ thoáng lên thì mới tiếp tục có thể sinh tồn. Có đau khổ cũng chỉ là một thời gian, ai mà dùng nỗi đau để sống được cả đời hả em?” Ngập ngừng, Hiên tiếp tục: “ Việc của anh trai em thế nào rồi? Chị khôngtiện hỏi, em biết đấy mối quan hệ của bọn chị không thích hợp để có thể can thiệp!” Cầm cốc nước Hiên đưa trên tay, Hải Lâm cúi xuống, đôi mắt buồn rõ rệt: “ Bố em đang tìm người để chạy tội cho anh ấy. Anh ấy nói là không sao, nhưng em nghĩ là chỉ có thể thoát khỏi tù tội. Còn việc ở ngân hàng…em cũng không biết có tiếp tục nổi không!” Mím môi, Hiên cất lời: “ Ừm. Vậy là quá tốt rồi. Vì lẽ ra với tội của anh ấy phải chịu 15 đến 20 năm tù. Đúng là bố có bàn tay phép thuật có thể biến đen thành trắng. Chị thật sự rất khâm phục ông.” “ Chị dâu. Cả nhà em đều có lỗi với chị. Thay mặt cả nhà, em muốn xin chị thứ lỗi…!” Hiên chưa kịp nói tiếp thì tiếng chuông điện thoại kêu. Giọng nói của một người xa lạ vang lại bên tai cô. Đôi bàn tay đang giữ máycủa cô run run khi nghe xong tin mình vừa nhận được. Thấy ớn lạnh, cảm giác sợ hãi bủa vây lấy cô. Gục xuống sofa, bàn tay yếu ớt bám vào thành ghế. Hải Lâm thấy Gia Hiênnhư vậy không ngừng lo sợ. Cậu lại gần đỡ cô nhưng Gia Hiên đã đưa tay ra cản. Giọng cô yếu ớt: “ Chị không sao. Không sao cả. Một người bạn của chị vừa phải cấp cứu. Xin lỗi em, lúc khác chị em mình nói chuyện sau được không?” Hải Lâm cất giọng đầy lo lắng: “ Chị dâu. Chị không sao thật chứ? Nhìn chị, em lo lắm.” Gia Hiên gượng dậy, cô cố gắng trấn tĩnh mình và bước về phòng ngủ lục tìm toàn bộ thẻ rút tiền. Mang theo túi xách, bước chân vội vã rời khỏi căn hộ, đưa bàn tay bé nhỏ vẫy taxi và cô rời khỏi trong ánh mắt chứa đầy quan tâm, lo lắng của Lâm vẫn còn đứng đó! Chương 14: Xin anh đừng….rời khỏi cuộc đời em! Trong giá lạnh của trời đông, chiếc taxi lao đivội vã. Hiên sải bước trong hành lang ngả màu của viện Việt Đức. Tiếng bánh xe lăn rít lên trên nền gạch hoa khô khốc. Cô tìm đến đúng phòng cấp cứu, thở dốc, cánh tay cô bám vào một nữ y tá đang ở gần đó. Lấy lại hơi, cô khó khăn nói: “ Chị ơi, có một người đàn ông tầm 28, 29 tuổi. Rất trẻ bị tai nạn được cấp cứu ở đây gần 30 phút trước. Xin hỏi anh ấy có sao không ạ?” Lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang níu tay mình, cô y tá còn khá trẻ hếch cằm vào bên trong và lạnh lùng nói với Hiên: “ Anh ấy chết rồi. Chị vào đi rồi lát nhớ ra làmthủ tục.” Hiên sững sờ bước vào bên trong phòng cấp cứu. Cô vẫn không thể tin nổi những gì cô y tá vừa nói… Như một người mất hồn, cô câmlặng nhìn người đang nằm bất động được phủ kín chiếc khăn trắng của viện. Đôi chân cô khuỵu xuống, Gia Hiên bám vào thành giường, lạnh cóng. Nước mắt rơi tự lúc nào không hay. Tiếng khóc từ những phòng khác vọng lại khiến cô không kìm được lòng mình… Hơi thở mỏng manh, cô chỉ biết nói những câu vô nghĩa. Trong ánh nhìn mù mịt, cô thấy lòng mình quặn thắt lại. “ Tại sao? Tại sao lại là anh?” Cắn chặt đôi môi khô, khuôn mặt cô tái đi nhợt nhạt, cô nhớ đến những khoảnh khắc anh vẫn thường cười với cô, nhớ đến những câu nói đùa của anh đã thổi vào cuộc sống của cô một hơi thở khác…Cô nhớ đến lần cuối cùng gặp anh đã là…ngày hôm qua! Tại sao lại là anh ấy? Người ta vẫn thường lìa xacuộc đời này khi không còn gì nuối tiếc nhưng anh ấy….anh ấy còn quá trẻ. Anh ấy cómột tương lai và những hoài bão. Anh ấy còncả một chặng đường dài đang chờ đợi. Tại sao lại cướp đi cuộc sống của anh ấy mà không phải một kẻ xấu xa nào đó? Tại sao những người tốt đều phải sống với những bất hạnh không tên? “ Thái Văn….Anh có nghe thấy……..em gọi anh không? Anh có biết em rất buồn không? Anh đi rồi, mỗi lần em say rượu biết dựa vào ai? Em biết đưa chân về đâu để tìm khoảng trời màu xanh giữa mùa đông Hà Nội? Em rấtmuốn được nghe anh nói. Một câu thôi, một câu thôi cũng được…Sao anh lại bỏ em đi màkhông gửi lại một lời chào? Dù em chẳng là ai trong cuộc sống của anh, chỉ là một người ở căn hộ đối diện nhưng anh đi rồi hàng ngàyem biết cười với ai? Em biết tìm ai để cúi đầuchào hỏi?” Thái Văn đứng dựa vào cửa phòng bệnh, trong khuôn mặt vẫn còn tái nhợt, anh gọi cô: “ Hiên ơi…” Gia Hiên ngẩng đầu đưa ánh mắt về nơi vừa phát ra tiếng gọi, cô tròn mắt ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào anh. “ Sao lại thế…?” “ Em còn định ngồi đấy đến bao giờ nữa hả? Hay là cùng người nhà người ta làm lễ truy điệu luôn?” Cô đứng dậy đi về phía anh, cố lấy lại bình tĩnh nhưng cô vẫn chưa thôi ngạc nhiên: “ Em tưởng….anh đã chết!” Đưa cánh tay phải bị bó bột về phía cô, anh nhăn mặt lại: “ Thế này còn khổ hơn là chết này! Anh chị anh đều về dưới quê nên anh nhờ người ta gọi cho em. Nếu biết em thương tâm như vậyanh đã chẳng dám phiền rồi.” Nói rồi những ngón tay trái lành lặn của anh đưa lên lau những giọt nước mắt còn đọng lại trong khoé mắt cô. Gia Hiên mím môi cười, cô đi theo anh và lên tiếng: “ Vậy anh làm sao lại ra thế này? Anh còn bị thương ở đâu nữa không? Sao lại là người khác gọi cho em?” Sải bước chân ra trước cửa viện, anh vừa đi vừa nói: “ Em không thấy thế này đã là quá thê thảm với anh rồi hả? Với cái khuôn mặt này thì làmsao anh còn có thể lừa được con gái nhà lành? Tay phải anh bị hỏng thì sao có thể làmđược việc gì nữa? Còn nữa….ôi. Đau lòng quá! Vợ anh còn bị đưa vào xưởng bảo dưỡng lại.” Hiên khúc khích cười: “ Anh có biết là em vội tới mức chỉ nhớ được duy nhất một việc phải mang thật nhiều tiền theo vì nhỡ may cần phải hối lộ bác sĩ. Lúc đến thấy người ta bảo “đã chết”. Em cảm thấy….nếu thiếu anh chắc em sẽ sống rất rất khổ

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT